I'll have a blue Christmas without you
Tuesday, 24 December 2013
Blue Christmas
Just having fun, suddenly a song appeared.... And many good singers sang it
Friday, 29 November 2013
Yesterday
Up to now I realized that I am supposed to be able to do this song months ago. But there are some parts are kinda confusing. But it's so clear now.
Simple song, beautiful melody. And I ruined with my voice. But knowing how to do it is fun anw
Simple song, beautiful melody. And I ruined with my voice. But knowing how to do it is fun anw
Thursday, 14 November 2013
Kiếp đỏ đen.
Chúng ta hẳn không ai tránh khỏi kiếp đỏ đen. Đỏ đen ở đây không phải là đỏ đen trong cờ bạc, mà là đỏ đen trong cuộc sống. Không ai cả đời đỏ chót như xôi gấc mà cũng chả ai đen thui như lọ mực. Và trong lúc ta đỏ hay đen, thì điều còn lại cũng có thể xảy ra.
Có thể nói ngày mình ra hà nội là ngày cực kì đen đủi: Phải chi ra thêm một khoản tiền cho cái đống hành lí dở hơi đó (tham lam là tốt, nhưng tham lam quá lại là một thảm hoạ =.=); không những thế, cái điện thoại yêu quí cũng rơi tạch xuống đường lộ vỡ tan thành 3 mảnh (phải chăng em ấy biết không còn được phục vụ chủ nhân nữa nên quyết "tự sát" để chủ nhân của nó không bao giờ quên được chăng?). Nhưng một cái sự may mắn nhẹ là hôm đây được ăn một bữa ăn ngon, và gặp một em gái rất ư là thú vị: em thích đi phượt, thua mình 2 tuổi, và đã đi lang thang khắp mọi miền bắc bộ với chiếc xe máy. Em kể cho mình nghe về đội phượt của em, về việc mọi người bắt đầu chuyến đi vào 9 giờ tối tới 5 giờ sáng hôm sau, tất cả đều trên xe đạp, từ lúc thành phố trở nên vắng người, quay về với cái trạng thái yên tĩnh của nó. Em và nhóm bạn đạp xe suốt bờ hồ, rồi ăn bắp nướng trên cầu Long Biên, nhâm nhi chút nem rán ở phố Tạ Hiên, rồi ngắm mặt trời lên và treo cờ ở quảng trường Ba Đình. Ôi, sự lãng mạn của tuổi trẻ. Mình cũng mong sẽ được ít nhất một lần trải nghiệm như thế, với nhóm bạn tâm đắc, nhưng với những địa điểm ở Sài Gòn. Hẳn sẽ vui biết mấy.
Hà Nội đang ở cuối thu, sắp vào đông. Tiết trời se lạnh dễ chịu, nhưng nó lại là cơn ác mộng cho cái mũi khốn khổ khốn nạn vốn không ưa lạnh của mình. Nhưng dù sao thì được mặc áo dài tay và ăn bánh cuốn nóng trong cái tiết trời se se thế này cũng là một cảm giác dễ chịu khó tìm ở quê nhà. Vậy là sắp hết tuần, và sắp trở lại miền Nam, bắt đầu cuộc sống thường nhật.
Mình đang hơi dỗi mẹ, chắc là vì cái giao hẹn mà mình và mẹ đã cam kết với nhau từ trước. Có lẽ bây giờ mẹ đang tỏ vẻ như không muốn thực hiện nó một chút nào. Mình hơi ích kỉ phải không? Mình đoán chắc hiện giờ mẹ đang gặp một số khó khăn, và thực hiện cam kết ấy có thể khiến mọi chuyện lại càng khó khăn hơn. Nhưng giữ lời hứa với đứa trẻ của mình cũng là một điều quan trọng lắm chứ? Chẳng biết nữa, một kiểu dilemma, nhưng mình sẽ cố gắng không làm một đứa trẻ hư, một kẻ vời vĩnh và không biết suy nghĩ cho gia đình.
À, một tin vui, dựa vào cái Comm GPA hiện tại thì có lẽ mình không bị rớt môn nào, mặc dù mấy cha làm điểm chưa công bố điểm số cụ thể. Đó cũng là một lí do đáng để ăn mừng sau khi kết thúc một học kì gian nan vật vã như vậy chứ.
Mình thích The escape plan và Ender's game. Không biết fan nghĩ sao nhưng xét trên phương diện một bộ phim thì Ender's game không tệ một tí nào. Có lẽ phải tìm sách về đọc thử xem sao.
Vô tình nghe đươc "500 Miles" của J.T cover lại. Bây giờ thì mình sẽ chờ "Inside Llewin Davis" để coi. OST trong bài hát hay phết, đặc biệt với ai thích nhạc folk, mình không thích nên khoái một số bài thui. Mấy bạn nghe thử nha ! :D
Có thể nói ngày mình ra hà nội là ngày cực kì đen đủi: Phải chi ra thêm một khoản tiền cho cái đống hành lí dở hơi đó (tham lam là tốt, nhưng tham lam quá lại là một thảm hoạ =.=); không những thế, cái điện thoại yêu quí cũng rơi tạch xuống đường lộ vỡ tan thành 3 mảnh (phải chăng em ấy biết không còn được phục vụ chủ nhân nữa nên quyết "tự sát" để chủ nhân của nó không bao giờ quên được chăng?). Nhưng một cái sự may mắn nhẹ là hôm đây được ăn một bữa ăn ngon, và gặp một em gái rất ư là thú vị: em thích đi phượt, thua mình 2 tuổi, và đã đi lang thang khắp mọi miền bắc bộ với chiếc xe máy. Em kể cho mình nghe về đội phượt của em, về việc mọi người bắt đầu chuyến đi vào 9 giờ tối tới 5 giờ sáng hôm sau, tất cả đều trên xe đạp, từ lúc thành phố trở nên vắng người, quay về với cái trạng thái yên tĩnh của nó. Em và nhóm bạn đạp xe suốt bờ hồ, rồi ăn bắp nướng trên cầu Long Biên, nhâm nhi chút nem rán ở phố Tạ Hiên, rồi ngắm mặt trời lên và treo cờ ở quảng trường Ba Đình. Ôi, sự lãng mạn của tuổi trẻ. Mình cũng mong sẽ được ít nhất một lần trải nghiệm như thế, với nhóm bạn tâm đắc, nhưng với những địa điểm ở Sài Gòn. Hẳn sẽ vui biết mấy.
Hà Nội đang ở cuối thu, sắp vào đông. Tiết trời se lạnh dễ chịu, nhưng nó lại là cơn ác mộng cho cái mũi khốn khổ khốn nạn vốn không ưa lạnh của mình. Nhưng dù sao thì được mặc áo dài tay và ăn bánh cuốn nóng trong cái tiết trời se se thế này cũng là một cảm giác dễ chịu khó tìm ở quê nhà. Vậy là sắp hết tuần, và sắp trở lại miền Nam, bắt đầu cuộc sống thường nhật.
Mình đang hơi dỗi mẹ, chắc là vì cái giao hẹn mà mình và mẹ đã cam kết với nhau từ trước. Có lẽ bây giờ mẹ đang tỏ vẻ như không muốn thực hiện nó một chút nào. Mình hơi ích kỉ phải không? Mình đoán chắc hiện giờ mẹ đang gặp một số khó khăn, và thực hiện cam kết ấy có thể khiến mọi chuyện lại càng khó khăn hơn. Nhưng giữ lời hứa với đứa trẻ của mình cũng là một điều quan trọng lắm chứ? Chẳng biết nữa, một kiểu dilemma, nhưng mình sẽ cố gắng không làm một đứa trẻ hư, một kẻ vời vĩnh và không biết suy nghĩ cho gia đình.
À, một tin vui, dựa vào cái Comm GPA hiện tại thì có lẽ mình không bị rớt môn nào, mặc dù mấy cha làm điểm chưa công bố điểm số cụ thể. Đó cũng là một lí do đáng để ăn mừng sau khi kết thúc một học kì gian nan vật vã như vậy chứ.
Mình thích The escape plan và Ender's game. Không biết fan nghĩ sao nhưng xét trên phương diện một bộ phim thì Ender's game không tệ một tí nào. Có lẽ phải tìm sách về đọc thử xem sao.
Vô tình nghe đươc "500 Miles" của J.T cover lại. Bây giờ thì mình sẽ chờ "Inside Llewin Davis" để coi. OST trong bài hát hay phết, đặc biệt với ai thích nhạc folk, mình không thích nên khoái một số bài thui. Mấy bạn nghe thử nha ! :D
Saturday, 2 November 2013
It is weird.
It has been long time, since the last time after finish reading a book, the first thing I want to to is jumping to my laptop, and start jotting down an entry about it.
Yes, just like the title, it is weird, supper weird, I mean, everything is weird, my feeling, my emotion, my mind, my thoughts... everything is weird, since I cannot describe it, whether it is in a positive meaning or negative meaning, it's just... weird.
Just like in a parallel universe, another me - but of course, a me-self as a writer, and one day he said: "Ok, I'm bored, let's write a book", and then it is sent to this universe, to fall into my hand. Yet, at first, I thought, this book, as well as the movie, is bullshit, is just some pieces of teenage craps, or somethings that made fangirl crying for. But I was wrong, and please receive my most sincere apology for it. I see nothing but... myself in the story. Yeah, you might say hm sure this book is the one that everyone can relate some part of their life to it, cuz it about the youth. But no, I mean, that is just EXACTLY me. There are many things that are told and I can imagine directly myself on it: the way that boy thought, some funny philosophies he came up to, some "dirty tricks", "strategy", "master plan" he tried, some emotions that he had been through, and his feeling for, even his reasoning process... and even some names, songs, events, quotes, characters... that I can refer to right away. Just like looking in the mirror, and see myself on another universe, doing things that surely I will do if I was him. Just like the main character is myself, multiply by 3 times of all things to be a literature figure. I mean, not kinda similar, but it is like I am sitting there, writing the whole story, and add some seasoning to make it even better. Thank you, God, for letting me reading this, and I'm sure, sometimes later, I'll read it, again, and again, and again. It may not be the best one, may not be one of the classical writing to let people think of or discussing through decades, but for me, this one is the book in my "favorite shelf" that I will never forget.
If there is such things as signals from the sky, I think I received it today. Thank you god, for all that happened . Now, I understood, I have more courage, more motivations, to believe in what I am doing right now. Thank you to let me know that it would be suck to give up, that no matter what will happen, I am having a nice youth, a meaningful one, one worth living for, worth fighting for.
AND THIS IS WHAT PEOPLE CALL... MOTIVATION!
Yes, just like the title, it is weird, supper weird, I mean, everything is weird, my feeling, my emotion, my mind, my thoughts... everything is weird, since I cannot describe it, whether it is in a positive meaning or negative meaning, it's just... weird.
Just like in a parallel universe, another me - but of course, a me-self as a writer, and one day he said: "Ok, I'm bored, let's write a book", and then it is sent to this universe, to fall into my hand. Yet, at first, I thought, this book, as well as the movie, is bullshit, is just some pieces of teenage craps, or somethings that made fangirl crying for. But I was wrong, and please receive my most sincere apology for it. I see nothing but... myself in the story. Yeah, you might say hm sure this book is the one that everyone can relate some part of their life to it, cuz it about the youth. But no, I mean, that is just EXACTLY me. There are many things that are told and I can imagine directly myself on it: the way that boy thought, some funny philosophies he came up to, some "dirty tricks", "strategy", "master plan" he tried, some emotions that he had been through, and his feeling for, even his reasoning process... and even some names, songs, events, quotes, characters... that I can refer to right away. Just like looking in the mirror, and see myself on another universe, doing things that surely I will do if I was him. Just like the main character is myself, multiply by 3 times of all things to be a literature figure. I mean, not kinda similar, but it is like I am sitting there, writing the whole story, and add some seasoning to make it even better. Thank you, God, for letting me reading this, and I'm sure, sometimes later, I'll read it, again, and again, and again. It may not be the best one, may not be one of the classical writing to let people think of or discussing through decades, but for me, this one is the book in my "favorite shelf" that I will never forget.
If there is such things as signals from the sky, I think I received it today. Thank you god, for all that happened . Now, I understood, I have more courage, more motivations, to believe in what I am doing right now. Thank you to let me know that it would be suck to give up, that no matter what will happen, I am having a nice youth, a meaningful one, one worth living for, worth fighting for.
AND THIS IS WHAT PEOPLE CALL... MOTIVATION!
Monday, 14 October 2013
Thu Hà Nội
Một trong những điều khiến mình lo sợ nhất mỗi khi ra Hà Nội đó là cái mũi phản chủ. Lần nào cũng vậy, tiết trời thu Hà Nội như một có gái đỏng đảnh khiến cho cái mũi lúc nào cũng phải phập phồng và sụt sịt. Còn lại thì nhìn chung mình đều được hưởng thụ.
Ở Hà Nội thì điều thú vị nhất để làm cho một thằng tham ăn tục uống như mình là được thoả mãn cái sở thích trần tục này. Mỗi người có một cách để cảm thụ văn hoá, và cách mình ưa thích nhất đó là... qua đường dạ dày :3. Ở Hà Nội, muốn ăn ngon, một trong nhưng quy tắc đầu tiên đó là không ăn ở những quán nằm trên đường lớn, những quán ăn ngon ở HN hẳn là những quán ăn lâu đời, và để ăn một thức ngon đích thực, bạn phải chui vào hẻm, ngóc ngách,... để thưởng thức. Quán ăn thường nhỏ, xập xệ, nhưng đồ ăn thì tuyệt cú mèo. Người Hà Nội cầu kì trong ăn uống, vậy nên chỗ nào đã được cho là ngon thì sẽ rất đông, nườm nượp, cho dù có mắc hơn chăng nữa. Và các món ăn ở HN nếu xét tổng thể về hương vị thì có lẽ thực phẩm Sài Gòn không thể cho người ăn cảm giác tuyệt mỹ và hạnh phúc khi được thưởng thức một món ăn ngon bằng. Nếu bạn có dịp, và tốt nhất là bạn nên quen một ai đó sành ăn và có cơ hội ra Hà Nội, hãy làm một cái Food marathon giống mình, bạn sẽ không phải hối hận.
Nhưng mình vẫn yêu cái đất SG hơn, cho dù nó có rộn rã hơn, cho dù nó có tấp nập hơn, có lẽ vì tất cả những gì mình yêu đều ở SG, chẳng đi đâu cả. Cho dù nắng có gắt, mưa có bất chợt, đường phố có bụi bặm, thì đó vẫn mãi là một SG ở trong tim một thanh niên trẻ nhạy cảm và có phần hơi sến súa như mình...
Có 2 trạng thái thường khiến con người ta rơi vào khủng hoảng: Đó là khi bạn có quá nhiều thứ để làm cùng một lúc và khi bạn chẳng phải làm một thứ gì cả. 1 2 tháng trước thì có lẽ mình ở vào trạng thái thứ nhứt. Hiện giờ chắc là ở trạng thái thứ 2. Khi không có điều gì làm thì ta hay suy nghĩ về những điều khiến mình băn khoăn, nhưng chẳng bao giờ có hướng giải quyết. Những điều đó lại giày vò ta hàng đêm và đấy cũng là một thứ khủng hoảng. Như kiểu: "Vui ban ngày, buồn ban đêm". Lại nhớ, lại nghĩ, và cái cảm giác trống trải lạc lối lại ùa về như một cơn gió độc, khiến ta hắt hơi sổ mũi cảm cúm hoài không thôi. Có lẽ phải khiến bản thân bận rộn hơn trong thời gian sắp tới.
Mình cũng không biết phải làm gì với vấn đề của mình nữa, và khi nào thì mới là lúc thích hợp... Nhưng ta cứ tiến tới, cho dù phía trước có ra sao. Sẵn sàng đối mặt với thất bại, nhưng hy vọng vào những gì tốt đẹp nhất.
Mùa thu Hà Nội, tháng 10, một tháng đẹp....
Ở Hà Nội thì điều thú vị nhất để làm cho một thằng tham ăn tục uống như mình là được thoả mãn cái sở thích trần tục này. Mỗi người có một cách để cảm thụ văn hoá, và cách mình ưa thích nhất đó là... qua đường dạ dày :3. Ở Hà Nội, muốn ăn ngon, một trong nhưng quy tắc đầu tiên đó là không ăn ở những quán nằm trên đường lớn, những quán ăn ngon ở HN hẳn là những quán ăn lâu đời, và để ăn một thức ngon đích thực, bạn phải chui vào hẻm, ngóc ngách,... để thưởng thức. Quán ăn thường nhỏ, xập xệ, nhưng đồ ăn thì tuyệt cú mèo. Người Hà Nội cầu kì trong ăn uống, vậy nên chỗ nào đã được cho là ngon thì sẽ rất đông, nườm nượp, cho dù có mắc hơn chăng nữa. Và các món ăn ở HN nếu xét tổng thể về hương vị thì có lẽ thực phẩm Sài Gòn không thể cho người ăn cảm giác tuyệt mỹ và hạnh phúc khi được thưởng thức một món ăn ngon bằng. Nếu bạn có dịp, và tốt nhất là bạn nên quen một ai đó sành ăn và có cơ hội ra Hà Nội, hãy làm một cái Food marathon giống mình, bạn sẽ không phải hối hận.
Nhưng mình vẫn yêu cái đất SG hơn, cho dù nó có rộn rã hơn, cho dù nó có tấp nập hơn, có lẽ vì tất cả những gì mình yêu đều ở SG, chẳng đi đâu cả. Cho dù nắng có gắt, mưa có bất chợt, đường phố có bụi bặm, thì đó vẫn mãi là một SG ở trong tim một thanh niên trẻ nhạy cảm và có phần hơi sến súa như mình...
Có 2 trạng thái thường khiến con người ta rơi vào khủng hoảng: Đó là khi bạn có quá nhiều thứ để làm cùng một lúc và khi bạn chẳng phải làm một thứ gì cả. 1 2 tháng trước thì có lẽ mình ở vào trạng thái thứ nhứt. Hiện giờ chắc là ở trạng thái thứ 2. Khi không có điều gì làm thì ta hay suy nghĩ về những điều khiến mình băn khoăn, nhưng chẳng bao giờ có hướng giải quyết. Những điều đó lại giày vò ta hàng đêm và đấy cũng là một thứ khủng hoảng. Như kiểu: "Vui ban ngày, buồn ban đêm". Lại nhớ, lại nghĩ, và cái cảm giác trống trải lạc lối lại ùa về như một cơn gió độc, khiến ta hắt hơi sổ mũi cảm cúm hoài không thôi. Có lẽ phải khiến bản thân bận rộn hơn trong thời gian sắp tới.
Mình cũng không biết phải làm gì với vấn đề của mình nữa, và khi nào thì mới là lúc thích hợp... Nhưng ta cứ tiến tới, cho dù phía trước có ra sao. Sẵn sàng đối mặt với thất bại, nhưng hy vọng vào những gì tốt đẹp nhất.
Mùa thu Hà Nội, tháng 10, một tháng đẹp....
Wednesday, 9 October 2013
Uncoditional
Mấy hôm nay mình hay suy nghĩ về vấn đề này. Nói nôm na đơn giản thì "không điều kiện" có nghĩa là... không cần điều kiện, tức là không cần bất cứ một điều kiện nào để một việc gì đó có thể xảy ra. Xin gói gọn cái sự không điều kiện này trong vấn đề... tình yêu mà thôi. Tình yêu của người mẹ dành cho con mình thường được ví như một loại tình yêu không điều kiện, vì dù đứa con có thể nào thì người mẹ vẫn yêu con của mình, bất chấp mọi ngữ cảnh hay tình thế.Đó là lí do vì sao tình mẫu tử luôn được đề cao dù trong bất cứ loại văn hoá nào.
Thế còn tình yêu nam nữ thì sao? Có lẽ trong thời đại hiện nay, tình yêu không điều kiện đó là một thứ hầu như rất khó có thể đạt được. Và thường nếu ai có lỡ yêu một người nào đó không điều kiện thì thường sẽ bị nhầm lẫn với: Dại trai/Dại gái. Với một đối tác, ta luôn đòi hỏi một thứ gì đó ngược lại, yêu và được yêu. Vậy còn tình yêu đơn phương thì sao? Cái đó cũng không phải là một loại tình yêu không điều kiện, vì nếu bạn yêu ai thì "điều kiện" để bạn tiếp tục yêu người đó thường là cái sự hy vọng người đó sẽ đáp trả lại mình, và khi cái hy vọng ấy mất đi thì đương nhiên bạn sẽ chuyển đối tượng. Vậy cái tình yêu vô điều kiện có lẽ chỉ có thể xây dựng trên cơ sở một cặp đôi đã trải qua thời gian dài gắn bó, thấu hiểu nhau và sự liên kết sâu đậm tới mức họ có thể làm bất cứ điều gì cho người còn lại. Lúc đó mới có thứ gọi là không điều kiện.
Đôi lúc mình tự hỏi thế có cái gì đó ở mức không điều kiện và có điều kiện không? Theo mình là có. Nó giống như kiểu xã hội Việt Nam, một cái gì đó nửa tư bản nửa XHCN. Giống như khi có tình cảm với một người nào đó, ban đầu ta luôn đặt ra các chuẩn mực và thước đo, và nếu người ta yêu đi trái với điều kiện mà ta đặt ra thì sẽ làm ta phật lòng. Nhưng rồi qua thời gian, nếu tình cảm đủ sâu đậm, thì bỗng dưng ta sẽ cảm thấy những điều kiện đã đặt ra ấy chả còn quan trọng gì nữa, ta có thể bỏ qua một số thứ, ta có thể chấp nhận một số thứ, và ta vẫn thấy họ đẹp, họ là người mà ta mong muốn. Đấy là một dạng chuyển tiếp giữa có điều kiện và không điều kiện.
Bản chất con người là ích kỉ, thường nếu cho đi thì luôn mong nhận lại, trừ phi đó là chính bản thân ta. Như trường hợp tình mẫu tử, có thể xem chúng ta đều là một phần của người mẹ của mình, vì thế cái sự không điều kiện dành cho con cái nó diễn ra dễ dàng hơn. Còn trong tình yêu, chúng ta quen biết nhau từ những người xa lạ, thế nên một tình yêu không điều kiện là một việc rất khó trở thành hiện thực. Và nếu có ai đó yêu bạn không điều kiện, thì hãy nhớ giữ lấy người đó vì chắc chắn bạn là một trong những người may mắn nhất thế giới khi tìm ra được một người như thế....
Nhưng cái chuyện không điều kiện hay có điều kiện thì nó cũng còn nhiều điểm mơ hồ và chẳng có thước đo nào qui định được cả, luẩn quẩn như cái bài viết này vậy.
Thế còn tình yêu nam nữ thì sao? Có lẽ trong thời đại hiện nay, tình yêu không điều kiện đó là một thứ hầu như rất khó có thể đạt được. Và thường nếu ai có lỡ yêu một người nào đó không điều kiện thì thường sẽ bị nhầm lẫn với: Dại trai/Dại gái. Với một đối tác, ta luôn đòi hỏi một thứ gì đó ngược lại, yêu và được yêu. Vậy còn tình yêu đơn phương thì sao? Cái đó cũng không phải là một loại tình yêu không điều kiện, vì nếu bạn yêu ai thì "điều kiện" để bạn tiếp tục yêu người đó thường là cái sự hy vọng người đó sẽ đáp trả lại mình, và khi cái hy vọng ấy mất đi thì đương nhiên bạn sẽ chuyển đối tượng. Vậy cái tình yêu vô điều kiện có lẽ chỉ có thể xây dựng trên cơ sở một cặp đôi đã trải qua thời gian dài gắn bó, thấu hiểu nhau và sự liên kết sâu đậm tới mức họ có thể làm bất cứ điều gì cho người còn lại. Lúc đó mới có thứ gọi là không điều kiện.
Đôi lúc mình tự hỏi thế có cái gì đó ở mức không điều kiện và có điều kiện không? Theo mình là có. Nó giống như kiểu xã hội Việt Nam, một cái gì đó nửa tư bản nửa XHCN. Giống như khi có tình cảm với một người nào đó, ban đầu ta luôn đặt ra các chuẩn mực và thước đo, và nếu người ta yêu đi trái với điều kiện mà ta đặt ra thì sẽ làm ta phật lòng. Nhưng rồi qua thời gian, nếu tình cảm đủ sâu đậm, thì bỗng dưng ta sẽ cảm thấy những điều kiện đã đặt ra ấy chả còn quan trọng gì nữa, ta có thể bỏ qua một số thứ, ta có thể chấp nhận một số thứ, và ta vẫn thấy họ đẹp, họ là người mà ta mong muốn. Đấy là một dạng chuyển tiếp giữa có điều kiện và không điều kiện.
Bản chất con người là ích kỉ, thường nếu cho đi thì luôn mong nhận lại, trừ phi đó là chính bản thân ta. Như trường hợp tình mẫu tử, có thể xem chúng ta đều là một phần của người mẹ của mình, vì thế cái sự không điều kiện dành cho con cái nó diễn ra dễ dàng hơn. Còn trong tình yêu, chúng ta quen biết nhau từ những người xa lạ, thế nên một tình yêu không điều kiện là một việc rất khó trở thành hiện thực. Và nếu có ai đó yêu bạn không điều kiện, thì hãy nhớ giữ lấy người đó vì chắc chắn bạn là một trong những người may mắn nhất thế giới khi tìm ra được một người như thế....
Nhưng cái chuyện không điều kiện hay có điều kiện thì nó cũng còn nhiều điểm mơ hồ và chẳng có thước đo nào qui định được cả, luẩn quẩn như cái bài viết này vậy.
Sunday, 6 October 2013
Wasusp blog
Đã lâu không gặp mày blog. Xin lỗi vì tao đã bỏ bê mày quá lâu. Có lẽ sắp tới tao sẽ gặp mày thường xuyên vì tao sẽ có nhiều thứ để viết ra, cả về quá khứ, tương lai và hiện tại. Nhưng chắc có lẽ chưa phải là bây giờ, vì đã khuya rồi và tao muốn đi ngủ...
Vậy nhé, hẹn gặp mày sau :v
Vậy nhé, hẹn gặp mày sau :v
Tuesday, 17 September 2013
To Chip's fans
Tui biết là 2 bạn nữ của tui rất thần tượng chị Huyền Chip. Tui cũng khâm phục chị ấy, nhưng bản thân cũng không ngừng đặt ra nhiều nghi vấn sau mỗi trang sách mình đọc được vì tính "ảo diệu" của nó. Và một trong những điều tui lo ngại nhất sắp tới: Chip sẽ phải đối chất về tính trung thực của những gì mình đã viết ra, vì hiện giờ mọi thứ đang được dư luận bới tung lên. Mà dư luận nước mình thì tàn nhẫn lắm.
Hy vọng là chị chứng minh được mình không phải là một trong những kẻ nói dối vĩ đại. Nhưng cái thái độ ngúng nguẩy và gay gắt với những độc giả có thắc mắc và yêu cầu được giải thích trong page thì có vẻ như không được... đúng mực cho lắm.
Thôi kệ, lót dép hóng coi sao :3.
Hy vọng là chị chứng minh được mình không phải là một trong những kẻ nói dối vĩ đại. Nhưng cái thái độ ngúng nguẩy và gay gắt với những độc giả có thắc mắc và yêu cầu được giải thích trong page thì có vẻ như không được... đúng mực cho lắm.
Thôi kệ, lót dép hóng coi sao :3.
Thursday, 15 August 2013
I guess...
I need to survive no matter what until this semester, this long and horror nightmare of mine ends. Then maybe I would start writing a short story just to tell what I've been through, how many crazy thoughts have come to my mind and how annoying try to solve tons of problems that arise. Well, I guess or I'm not good at stress management, or this is just too much to handle. But I won't say that there's no fun, I've learned a lot, making some new relationships and getting new experiences, sometimes even enjoying it. But not now, not this period. The hardest fight since my academic life is coming, and in the worst scenario I even have to drop some. So if I pass all the subject, I promise myself to celebrate. Big time!
Thursday, 1 August 2013
Nightime blogging
Tính học bài mà bị phân tâm đủ thứ chuyện quá cuối cùng không học nữa quay ra làm chuyện khác. Thôi thì cứ tự nhủ lại cái điệp khúc ngày mai sẽ bù để đó vậy.
Cái thuyết tương đối của Einstein nhìn nó phức tạp vậy chứ muốn hiểu một cách dễ dàng cũng không khó lắm (cái này là tui hiểu bậy, mong bác tanh đừng vì thế mà đội mồ dậy đi ám cháu). Mọi tính chất của sự vật đều là tương đối, tuỳ vào chúng ta đặt sự vật ấy ở đâu. Nếu tui đặt mình vào giữa anh em trong nhà của tui, hoặc là với một số đứa bạn không có điều kiện, thì tui là một đứa may mắn: học hành tốt hơn, được tiếp thu môi trường học tập tốt hơn, gia đình cũng tốt hơn. Nhưng nếu tui đặt mình vào với một số bạn khác, thì tui thật sự là thấp kém hơn về rất nhiều mặt. Vậy đó, mọi thứ chỉ là tương đối, tuỳ vào bạn đặt nó ở đâu. Nên mặc dù hiện giờ tui đang rất gato với các thành phần bạn A đi mỹ bạn B đi nhật bạn C đi TBN bạn D sắp sang úc và bạn E chuẩn bị đi Châu Âu thì tui vẫn vui mừng cho các bạn. Hãy đặt mình vào nơi thấp để hài lòng, đưa mình đến nơi cao để phấn đấu.
Đương nhiên mỗi chúng ta đều có nhiều loại bạn, và với mỗi loại bạn chúng ta có một cách cư xử khác nhau. Nhưng quan trọng nhất khi kết bạn với tui vẫn là chân thành, nếu là bạn xã giao thì hãy cư xử với nhau như bạn xã giao, bạn thân thì như bạn thân. Bạn gì ra bạn đó, không nên bạn nào cũng niềm nở hăm hở tình cảm mùi mẫn như cải lương hát chèo. Như vậy sẽ khiến người ta dễ ngộ nhận, ko nên ko nên :D. Có khi người ít nói lại tốt, củ ngô ra củ ngô mà củ khoai ra củ khoai, ko ngô khoai lẫn lộn. Cái bịnh này tui thấy mí hót gơn hay bị :)))).
Mình có hai thói quen (không biết nên gọi là tốt hay xấu): đó là thích mua quà và không ngại ngần khi nhận ơn huệ của một ai đó. Với thói quen thứ nhất, thì có lẽ tại vì mình không phải là một đứa dẻo mỏ (có thể cái mỏ trên mạng nó dẻo nhưng cái mỏ ngoài đời thì chắc phải ngâm kiềm thêm cả tỉ năm nữa mới mềm được), vậy nên cũng hơi khó bày tỏ nỗi nòng, nên chỉ còn cách thể hiện qua... vật phẩm (nghe giống hối lộ quá =))) ). Nhưng mà thật sự là khi tìm quà cho một ai thì mình cũng suy nghĩ khá nhiều, thậm chí đôi khi còn "bày trò" các kiểu. Và cũng giống như cái mỏ của mình, kết quả thì có lẽ thường là... thọt (tại vì không thấy feedback thì có thể cho là người ta ko thích nên không đề cập đến cho người tặng đỡ phải xấu hổ). Nhưng mà người nông dân biết phải làm sao? Chỉ biết cố gắng lần sau cho đỡ fail thôi chứ làm sao bây giờ. Thêm một cái nữa, là nhiều khi đi trên đường, tui thấy cái này cái nọ hay hay, muốn mua nó nhưng mà chắc chắn sẽ không xài (tui k phải là đứa xài đồ nhiều...), rứa nên sau đó sẽ tìm một người thích hợp để tặng lại sau, với suy nghĩ có thể thứ đó sẽ hợp zới người ta. Với tui thì tặng quà là một niềm zui và người nhận quà nếu cảm thấy thích món quà đó thì tui cũng k cần có return gì cả. Còn vấn đề thứ hai, ví dụ ai cho tui một cái gì đó, hoặc làm cho tui một cái gì đó thì tui thường vui vẻ nhận. Cơ bản là tui assume rằng người đó sẵn lòng làm điều đó/ trao cái đó cho mình thì mình cũng nên vui vẻ mà tiếp nhận. Đương nhiên, sau này nếu có dịp thì mình cũng sẽ đáp lại trong khả năng cho phép. Nên ai mời tui ăn gì, tui sẽ vui vẻ ăn, sau đó có gì ngon thì tui mời lại. Ai cho tui cái gì nhân dịp gì, tui cũng nhận nốt, mai mốt tới dịp tương tự tui sẽ kiếm gì hay ho tặng lại. Như vậy thì cả bạn và tui đều zui, còn nếu tui k tìm thấy gì hay, thì xl, tui k muốn tặng thứ mà tui nghĩ bạn sẽ k thích, có thể tới một ngày vô nghĩa nào đó tui tìm được gì hay ho thì tui sẽ gửi đến bạn sau. Còn một vụ nữa, đó là ai có cái gì thừa, tính bỏ đi mà tui thấy còn dùng được thì tui sẽ hốt về nhà mình. Vậy nên đôi lúc cái nhà tui nó thành cái kho :))) (sry các roomate). Nhưng mà người ta nói : "One man trash is another man's treasure". Thật sự là có nhiều thứ hay ho, và nếu trong điều kiện có thể, sao ta không thể làm "Dealer of happiness": giữ những thứ ấy từ những người không cần trong inventory của mình, để rồi sau đó khi gặp ai có nhu cầu thì sẽ nhượng lại cho họ. Như vậy ta vừa vui, họ cũng vui, những vật dụng đó lại không bị bỏ phí. Tiện quá trời đường !! Vậy nên đừng có quánh giá tui khi tui giống mấy bà ve chai khoái gom đồ cũ nha :)))).
Ngồi viết lảm nhảm mà cũng dìa quá chừng. Ách xì.... uống thuốc cái đã.... =.='.
Xong. Tiếp. Dạo này đúng là ko có thời gian đọc cái sách gì ngoài text book. Sắp tới TI3 lại đúng giờ thiêng.... ôi bao thê thảm.
Dạo này trên xe mình k ngủ được, hay ngó lơ ra cửa sổ, rồi bắt đầu suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái. Tính hôm nào viết một cái entry tựa đề "thư gửi vợ tương lai", không biết có nên không nhỉ :))) .
Nhìn con husky của ông Hà dưới nhà cũng thích quá xá, h sẽ thêm husky vào danh sách chó có thể nuối sau này: husky, labrador, golden retriever, alaska malamute. Hình như ẻm cũng khoái mình, xáp xáp mình hoài.
Thui trễ rùi, sắp xếp đồ đạc đi ngủ mai còn ra sân bay hí hí
Cái thuyết tương đối của Einstein nhìn nó phức tạp vậy chứ muốn hiểu một cách dễ dàng cũng không khó lắm (cái này là tui hiểu bậy, mong bác tanh đừng vì thế mà đội mồ dậy đi ám cháu). Mọi tính chất của sự vật đều là tương đối, tuỳ vào chúng ta đặt sự vật ấy ở đâu. Nếu tui đặt mình vào giữa anh em trong nhà của tui, hoặc là với một số đứa bạn không có điều kiện, thì tui là một đứa may mắn: học hành tốt hơn, được tiếp thu môi trường học tập tốt hơn, gia đình cũng tốt hơn. Nhưng nếu tui đặt mình vào với một số bạn khác, thì tui thật sự là thấp kém hơn về rất nhiều mặt. Vậy đó, mọi thứ chỉ là tương đối, tuỳ vào bạn đặt nó ở đâu. Nên mặc dù hiện giờ tui đang rất gato với các thành phần bạn A đi mỹ bạn B đi nhật bạn C đi TBN bạn D sắp sang úc và bạn E chuẩn bị đi Châu Âu thì tui vẫn vui mừng cho các bạn. Hãy đặt mình vào nơi thấp để hài lòng, đưa mình đến nơi cao để phấn đấu.
Đương nhiên mỗi chúng ta đều có nhiều loại bạn, và với mỗi loại bạn chúng ta có một cách cư xử khác nhau. Nhưng quan trọng nhất khi kết bạn với tui vẫn là chân thành, nếu là bạn xã giao thì hãy cư xử với nhau như bạn xã giao, bạn thân thì như bạn thân. Bạn gì ra bạn đó, không nên bạn nào cũng niềm nở hăm hở tình cảm mùi mẫn như cải lương hát chèo. Như vậy sẽ khiến người ta dễ ngộ nhận, ko nên ko nên :D. Có khi người ít nói lại tốt, củ ngô ra củ ngô mà củ khoai ra củ khoai, ko ngô khoai lẫn lộn. Cái bịnh này tui thấy mí hót gơn hay bị :)))).
Mình có hai thói quen (không biết nên gọi là tốt hay xấu): đó là thích mua quà và không ngại ngần khi nhận ơn huệ của một ai đó. Với thói quen thứ nhất, thì có lẽ tại vì mình không phải là một đứa dẻo mỏ (có thể cái mỏ trên mạng nó dẻo nhưng cái mỏ ngoài đời thì chắc phải ngâm kiềm thêm cả tỉ năm nữa mới mềm được), vậy nên cũng hơi khó bày tỏ nỗi nòng, nên chỉ còn cách thể hiện qua... vật phẩm (nghe giống hối lộ quá =))) ). Nhưng mà thật sự là khi tìm quà cho một ai thì mình cũng suy nghĩ khá nhiều, thậm chí đôi khi còn "bày trò" các kiểu. Và cũng giống như cái mỏ của mình, kết quả thì có lẽ thường là... thọt (tại vì không thấy feedback thì có thể cho là người ta ko thích nên không đề cập đến cho người tặng đỡ phải xấu hổ). Nhưng mà người nông dân biết phải làm sao? Chỉ biết cố gắng lần sau cho đỡ fail thôi chứ làm sao bây giờ. Thêm một cái nữa, là nhiều khi đi trên đường, tui thấy cái này cái nọ hay hay, muốn mua nó nhưng mà chắc chắn sẽ không xài (tui k phải là đứa xài đồ nhiều...), rứa nên sau đó sẽ tìm một người thích hợp để tặng lại sau, với suy nghĩ có thể thứ đó sẽ hợp zới người ta. Với tui thì tặng quà là một niềm zui và người nhận quà nếu cảm thấy thích món quà đó thì tui cũng k cần có return gì cả. Còn vấn đề thứ hai, ví dụ ai cho tui một cái gì đó, hoặc làm cho tui một cái gì đó thì tui thường vui vẻ nhận. Cơ bản là tui assume rằng người đó sẵn lòng làm điều đó/ trao cái đó cho mình thì mình cũng nên vui vẻ mà tiếp nhận. Đương nhiên, sau này nếu có dịp thì mình cũng sẽ đáp lại trong khả năng cho phép. Nên ai mời tui ăn gì, tui sẽ vui vẻ ăn, sau đó có gì ngon thì tui mời lại. Ai cho tui cái gì nhân dịp gì, tui cũng nhận nốt, mai mốt tới dịp tương tự tui sẽ kiếm gì hay ho tặng lại. Như vậy thì cả bạn và tui đều zui, còn nếu tui k tìm thấy gì hay, thì xl, tui k muốn tặng thứ mà tui nghĩ bạn sẽ k thích, có thể tới một ngày vô nghĩa nào đó tui tìm được gì hay ho thì tui sẽ gửi đến bạn sau. Còn một vụ nữa, đó là ai có cái gì thừa, tính bỏ đi mà tui thấy còn dùng được thì tui sẽ hốt về nhà mình. Vậy nên đôi lúc cái nhà tui nó thành cái kho :))) (sry các roomate). Nhưng mà người ta nói : "One man trash is another man's treasure". Thật sự là có nhiều thứ hay ho, và nếu trong điều kiện có thể, sao ta không thể làm "Dealer of happiness": giữ những thứ ấy từ những người không cần trong inventory của mình, để rồi sau đó khi gặp ai có nhu cầu thì sẽ nhượng lại cho họ. Như vậy ta vừa vui, họ cũng vui, những vật dụng đó lại không bị bỏ phí. Tiện quá trời đường !! Vậy nên đừng có quánh giá tui khi tui giống mấy bà ve chai khoái gom đồ cũ nha :)))).
Ngồi viết lảm nhảm mà cũng dìa quá chừng. Ách xì.... uống thuốc cái đã.... =.='.
Xong. Tiếp. Dạo này đúng là ko có thời gian đọc cái sách gì ngoài text book. Sắp tới TI3 lại đúng giờ thiêng.... ôi bao thê thảm.
Dạo này trên xe mình k ngủ được, hay ngó lơ ra cửa sổ, rồi bắt đầu suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái. Tính hôm nào viết một cái entry tựa đề "thư gửi vợ tương lai", không biết có nên không nhỉ :))) .
Nhìn con husky của ông Hà dưới nhà cũng thích quá xá, h sẽ thêm husky vào danh sách chó có thể nuối sau này: husky, labrador, golden retriever, alaska malamute. Hình như ẻm cũng khoái mình, xáp xáp mình hoài.
Thui trễ rùi, sắp xếp đồ đạc đi ngủ mai còn ra sân bay hí hí
Monday, 29 July 2013
:( :-s T_T...
Vừa kiểm tra nội dung của các project bắt đầu làm sau midterm (tức là sau midterm mới có thông tin và cách thức làm project...)
Má ơi...
Cái nồi gì thế này......
Coi bộ muốn tới sung sướng thì quãng đường đi qua phải còn lắm hành xác và suffer đây....
Má ơi...
Cái nồi gì thế này......
Coi bộ muốn tới sung sướng thì quãng đường đi qua phải còn lắm hành xác và suffer đây....
Monday, 22 July 2013
1 more freakin day
Và kì nghỉ sau thi 4 ngày của mình kết thúc. Người ta thường bảo thời gian sẽ trôi qua rất nhanh nếu bạn tận hưởng nó. Mình không biết điều này có đúng hay không, nhưng mà trong 4 ngày vừa qua thì tất cả những gì mình làm chỉ là ngủ, luyện sherlock, chơi game, tự thưởng cho mình vài bữa ăn ngon, rồi lại ngủ, ăn và chơi. Xét theo một chừng mực nào đó thì có người sẽ gọi đó là lãng phí thời gian :))). Mình đã có thể đi du lịch, nhưng mà chắc là hiện giờ không có hứng, hoặc vì không được đi với những người mình muốn đi nên không đi nữa.
Nói về đợt thi vừa rồi, nhìn chung thì có 4 môn được vào nhóm "an toàn", còn 2 môn còn lại có vẻ thảm lắm. Mấy đứa bạn chưa gì đã đòi drop, học lại các kiểu, và chưa bao giờ trong cuộc đời học sinh mình nhìn thấy nhiều người "down" như vậy sau mỗi kì thi. Mình cũng không biết thế nào nữa, phải chờ kết quả mới quyết định được. Sao mà cái ngành này nó khắc nghiệt vậy cơ chứ? Rồi càng học thì mình thấy tính chất của công việc nó ko hợp với mình tí nào cả. Ngắn gọn một câu khái quát về Finance như thế này: "It's all about the money, bitches!". Nhưng thôi cứ học đã, vì dù sao thì bạn cũng có thể tương thích được với nhiều công việc khi có các kiến thức cơ bản về tài chính. Ôi cái chặng đường nó vẫn còn dài làm sao. Mình không khoái zô thư viện học, nhưng có lẽ đợt final tới đành phải làm như thế mất.
Lại nói về chiện xã hội lung tung, xin chia buồn về vụ của Wanbi Tuấn Anh. Tui ko thích nghe nhạc trẻ, cùng lắm chỉ nghe của em bài "đôi mắt", nhưng có vẻ đây là một con người đáng để người ta thương tiếc khi ra đi. Còn cái vụ diễn viên nào đó của Glee vừa chết vì sử dụng thuốc thì... nói thật là mình cảm thấy đấy là cái sai lầm của đời người, và việc hộ làm thì họ nên chịu trách nhiệm cho việc đó, cho dù tài năng hay thế nào đi chăng nữa. Thêm cái vụ gì yêu nhau 4 năm rồi... à mà thôi, k nên đề cập :)))).
Thanh niên Bầu đã có người yêu. Cái đậu xanh nó ở trong trại mà cũng kiếm được gấu rồi, thanh niên dog cũng đang có triển vọng. Má ơi, tụi bay bỏ tao đi hết vậy sao !? :))))). Cái này mà ứng vào culture mỹ thì mình đúng là loser thảm hại :3.
Sắp được đi đám cưới ông anh họ trong nhà. Một minh chứng cho thấy tình yêu có thể vượt qua... ông thầy bói. Nhưng mà công nhận nhiều trường hợp thầy phán không hợp vẫn cứ lấy nhau thì sau này không có hạnh phúc thật. Ba cái này theo mình thì không phải hoàn toàn không có căn cứ, nhưng một khi đã yêu nhau quá rồi thì nên kệ cmn, hoặc là tìm một cách gì đó hoá giải thì hơn. Mong sao 2 anh chị sẽ hạnh phúc, ông anh hai lúa của tui. Còn đợt về sẽ được đi đám cưới bà Thư. Tính ra thì đây là trường hợp "bạn" cưới đầu tiên. A3 bao giờ mới có người cưới nhỉ!? Coi bộ không triển vọng cho lắm =.=.
Thinking about something. Thinking about someone. Mà tui vẫn chưa hiểu được là đầu phần 2 Irene Adler có thoát thật không hay đó là trong một giả thuyết khác trước khi chết thoai???? Thiệt là hack não quá mà, mà đúng là chỉ có bả mới xứng với Sherlock. Hên không xem trong năm học, không là ghiền roài :)))). Bắt đầu thấy yêu nước Anh và bớt thích nước Mỹ...
Rứa là mai phải quay trở lại với cuộc sống thường nhật. Tiền thì vẫn chưa nhận, bạn bè thì vẫn lãng quên như thường lệ.
Ráng thôi, vì một tháng 10 tười đẹp và đang trìu mến trông chờ tui.
Nói về đợt thi vừa rồi, nhìn chung thì có 4 môn được vào nhóm "an toàn", còn 2 môn còn lại có vẻ thảm lắm. Mấy đứa bạn chưa gì đã đòi drop, học lại các kiểu, và chưa bao giờ trong cuộc đời học sinh mình nhìn thấy nhiều người "down" như vậy sau mỗi kì thi. Mình cũng không biết thế nào nữa, phải chờ kết quả mới quyết định được. Sao mà cái ngành này nó khắc nghiệt vậy cơ chứ? Rồi càng học thì mình thấy tính chất của công việc nó ko hợp với mình tí nào cả. Ngắn gọn một câu khái quát về Finance như thế này: "It's all about the money, bitches!". Nhưng thôi cứ học đã, vì dù sao thì bạn cũng có thể tương thích được với nhiều công việc khi có các kiến thức cơ bản về tài chính. Ôi cái chặng đường nó vẫn còn dài làm sao. Mình không khoái zô thư viện học, nhưng có lẽ đợt final tới đành phải làm như thế mất.
Lại nói về chiện xã hội lung tung, xin chia buồn về vụ của Wanbi Tuấn Anh. Tui ko thích nghe nhạc trẻ, cùng lắm chỉ nghe của em bài "đôi mắt", nhưng có vẻ đây là một con người đáng để người ta thương tiếc khi ra đi. Còn cái vụ diễn viên nào đó của Glee vừa chết vì sử dụng thuốc thì... nói thật là mình cảm thấy đấy là cái sai lầm của đời người, và việc hộ làm thì họ nên chịu trách nhiệm cho việc đó, cho dù tài năng hay thế nào đi chăng nữa. Thêm cái vụ gì yêu nhau 4 năm rồi... à mà thôi, k nên đề cập :)))).
Thanh niên Bầu đã có người yêu. Cái đậu xanh nó ở trong trại mà cũng kiếm được gấu rồi, thanh niên dog cũng đang có triển vọng. Má ơi, tụi bay bỏ tao đi hết vậy sao !? :))))). Cái này mà ứng vào culture mỹ thì mình đúng là loser thảm hại :3.
Sắp được đi đám cưới ông anh họ trong nhà. Một minh chứng cho thấy tình yêu có thể vượt qua... ông thầy bói. Nhưng mà công nhận nhiều trường hợp thầy phán không hợp vẫn cứ lấy nhau thì sau này không có hạnh phúc thật. Ba cái này theo mình thì không phải hoàn toàn không có căn cứ, nhưng một khi đã yêu nhau quá rồi thì nên kệ cmn, hoặc là tìm một cách gì đó hoá giải thì hơn. Mong sao 2 anh chị sẽ hạnh phúc, ông anh hai lúa của tui. Còn đợt về sẽ được đi đám cưới bà Thư. Tính ra thì đây là trường hợp "bạn" cưới đầu tiên. A3 bao giờ mới có người cưới nhỉ!? Coi bộ không triển vọng cho lắm =.=.
Thinking about something. Thinking about someone. Mà tui vẫn chưa hiểu được là đầu phần 2 Irene Adler có thoát thật không hay đó là trong một giả thuyết khác trước khi chết thoai???? Thiệt là hack não quá mà, mà đúng là chỉ có bả mới xứng với Sherlock. Hên không xem trong năm học, không là ghiền roài :)))). Bắt đầu thấy yêu nước Anh và bớt thích nước Mỹ...
Rứa là mai phải quay trở lại với cuộc sống thường nhật. Tiền thì vẫn chưa nhận, bạn bè thì vẫn lãng quên như thường lệ.
Ráng thôi, vì một tháng 10 tười đẹp và đang trìu mến trông chờ tui.
Friday, 12 July 2013
It's 3 more days...
Just watch Pacific Rim today. I have to say, It would be a super giga ultra ultimate extreme duper movie for all boys, and I mean boys are someone who like to play robot :3, not listening to Justin Bieber's song and cry.
Anyway, studying math-related topics is fun, but give you a fast headache. Theory stuffs, on the other hand, boring as hell but you can go through it bit by bit. I found myself prefer the first kind.
To be honest, I'm a very selfish boy. I can try not to be selfish, but deep down inside, I am. And there is a wrong assumption that should be corrected: when you try to totally opened to someone else, they should do the same to you. Actually no, they are not, they don't have to, for many reasons, good or bad, you should not think that way. Just move on, dude. Just try to be a nice and kind person, don't expect the "return" in that way, since you'll get less than you expect. Just being nice and kind, as much as possible. That's it. But, due to the issue mention on the beginning of paragraph, sometimes I did expect things. And sometimes it hurt. But, you must learn how to forgive, in this case, is how to forgive yourself.
3 more days until the real battle begin. Have to be focused (wth, I'm not good at focusing things, my distraction power is too freakin high).
Geez, I'm still sick, even though it's not so serious, but I hate the feeling of something stuck in my throat. I'd prefer to fell tired than this one. Already took 1.5 tablet of Amox already. It's getting 'lờn" already =.='.
Thinking about Gatsby, then thinking about Jason Mraz, and a Bob Marley's quote popped up on facebook. Then come back to work zzz.
Anyway, studying math-related topics is fun, but give you a fast headache. Theory stuffs, on the other hand, boring as hell but you can go through it bit by bit. I found myself prefer the first kind.
To be honest, I'm a very selfish boy. I can try not to be selfish, but deep down inside, I am. And there is a wrong assumption that should be corrected: when you try to totally opened to someone else, they should do the same to you. Actually no, they are not, they don't have to, for many reasons, good or bad, you should not think that way. Just move on, dude. Just try to be a nice and kind person, don't expect the "return" in that way, since you'll get less than you expect. Just being nice and kind, as much as possible. That's it. But, due to the issue mention on the beginning of paragraph, sometimes I did expect things. And sometimes it hurt. But, you must learn how to forgive, in this case, is how to forgive yourself.
3 more days until the real battle begin. Have to be focused (wth, I'm not good at focusing things, my distraction power is too freakin high).
Geez, I'm still sick, even though it's not so serious, but I hate the feeling of something stuck in my throat. I'd prefer to fell tired than this one. Already took 1.5 tablet of Amox already. It's getting 'lờn" already =.='.
Thinking about Gatsby, then thinking about Jason Mraz, and a Bob Marley's quote popped up on facebook. Then come back to work zzz.
Tuesday, 9 July 2013
Short note
Hôm nay lên fb thấy cô Thuý Lan gửi cho thằng Dũng một dòng tin nhắn: "Chúc mừng em nha, giờ cô mới biết! Cô rất tự hào về em."
Thiệt là Gato quá xá.
Nhưng mà công nhận thằng nhỏ ghê thiệt. Hy vọng mai mốt mình cũng một lần nào đó được "khen" như vậy :))))))).
Monday, 8 July 2013
Just so you know
If you are looking for something new to listen, especially rap music, or just having a random though that listen to it will improve your listening skill =)), but you have a bias that it comes with violence, strong slang languages, or bad meaning only about showing off stuffs, sex, drugs,... then you give up the though of trying any of good rap song, I suggest, you should definitely try Macklemore and Ryan Lewis. It has been a long time since Eminem, and I mean the Eminem at "Marshall Mather" and "Slim Shady" period, with Mocking Bird, Lose Yourself, Sing for the moment, Space Bound, and so on... not that Eminem after featuring too many artists but not so evolved in making good music anymore. Yes, it has been a long time, since I really "touched" by a rap artist, not just some hits. They bring the whole fresh breath to the rap industry, to make me believe and listen to rap again. And other thing, even for non-rap favored people, they also can still enjoy Macklemore's hit. That I feel I've been "taught" something from a song, been "told" a good story from a song. And just that, maybe the only rap I can listen at the moment is theirs rap. Here are some, to whom it may concern, good song that you may want to listen to give a shot.
The other side:my most favorite song. I don't know why, cuz the topic is not related to me at all, but it just the way he express the motion and the melody of the song, obsessively. Maybe cuz he had substances abuse problem before.
Same love: a very good song about LGBT issues, also my favorite. The clip, on the other hand, is very... inspiring :). We all have the right to love, and to be loved :D.
Make the money: long story short, the thing I'm always reminding myself in the future: make the money, don't let the money makes you
Wing$: A very good message about materialism. In the end, they are just... material ^^.
The end: A beautiful hit about love. The first time I listened to this song, something shaking inside, true. Am I that sentimental =.=?
Thrift Shop: The most popular shop of MnR. But for me, it isn't that good. They have way more better song, it's famous just because it's funky, the beat is catchy, and as the trend right now, people don't want stuff that contain too much to think of. However, the song is not meaningless, I give out something: Why do you have to buy hundreds dollar clothese, where can you get them with just one-tenth of the price, at the Thrift Shop, lol. Another good shot on materialism
Now I can consider you as one of my favorite artists :D. Oh another thing, I don't know why, but many people can share their MV of the internet, maybe cause they allow them to post withou violating the copyright ? COOL!! :D
The other side:my most favorite song. I don't know why, cuz the topic is not related to me at all, but it just the way he express the motion and the melody of the song, obsessively. Maybe cuz he had substances abuse problem before.
Same love: a very good song about LGBT issues, also my favorite. The clip, on the other hand, is very... inspiring :). We all have the right to love, and to be loved :D.
Now I can consider you as one of my favorite artists :D. Oh another thing, I don't know why, but many people can share their MV of the internet, maybe cause they allow them to post withou violating the copyright ? COOL!! :D
Friday, 5 July 2013
....
Sáng...
Ngủ dậy...
Nuốt nước bọt...
Thấy bị nghẹn nghẹn...
Phát hiện bị viêm họng...
Thế là uống ngay kháng sinh...
Còn hơn một tuần là thi rồi...
Thật sự là không vui chút nào cả...
Phải cố gắng khỏi trước thứ hai mới được...
P/s: Rứa là tháng 8 mình được về VN ăn cưới + bưng mâm hả :3
Ngủ dậy...
Nuốt nước bọt...
Thấy bị nghẹn nghẹn...
Phát hiện bị viêm họng...
Thế là uống ngay kháng sinh...
Còn hơn một tuần là thi rồi...
Thật sự là không vui chút nào cả...
Phải cố gắng khỏi trước thứ hai mới được...
P/s: Rứa là tháng 8 mình được về VN ăn cưới + bưng mâm hả :3
Monday, 1 July 2013
CVN
Những lúc người ta cảm thấy khó khăn hay áp lực người ta thường nghĩ tới quá khứ hay đặc biệt là tuổi thơ nhỉ? Những lúc người ta cảm thấy khó khăn hay áp lực + trời nóng thì người ta thường nghĩ tới tuổi thơ + cái gì đó liên quan tới nước nhỉ? Vậy là tui nghĩ tới... Công viên nước.
Nói thiệt thì tui đi công viên nước không có nhiều, và cũng chưa bao giờ đi với gia đình cả. Nhưng mỗi lần đi là mỗi lần đều rất vui, và có lẽ lần cuối là một năm nào đấy ở cuối cấp 2 hoặc đầu cấp 3. Chủ yếu là đi với lớp hay là đi chung với trại hè Thanh Đa (2 lần). Và mỗi lần đi thì đều rất hào hứng. Nhớ cái lần đầu tiên, lúc nhỏ thiệt là nhỏ, được thông báo đi công viên nước, cả đêm không ngủ được. Và đó cũng là cái lần vui nhất khi đi CVN, mặc dù lúc đó mẹ cho có một xíu tiền (20k thì phải, đủ mua 2 3 món ăn gì đó, nhìn một số đứa có súng nước xịn cũng hơi tủi thân), nhưng đó là lần đầu được chơi thật đã, và cái bữa ăn trưa đơn giản do trường phát nó cũng ngon gì đâu :3. Mặc dù lần đầu vẫn rất là nhát, chơi ko hết mấy trò chơi ở trỏng :D. Những lần sau thì cũng "dũng cảm" hơn được chút, nhưng mà vẫn bỏ qua cái trò "lỗ đen vũ trụ" :)). Với lại đi công viên nước còn vui ở chỗ được ngắm các bạn nữ shinh đẹp tung tăng trong làn nước (Mô phật, còn nhỏ mà đã háo sắc rồi). Cuối buổi hình như có cả sinh hoạt tập thể, mình toàn trốn coi đứa bạn nào mua đồ ăn xin ké =)). Đúng là trẻ con vô ưu vô lo, cái gì cũng thấy vui. Bây giờ mà có đi lại, có được mua thoả thích đồ ăn trong đấy (hồi xưa chỉ biết nhìn và thèm thui), và chơi có hết các trò chơi thì tâm hồn có lẽ cũng không còn hạnh phúc như vậy. Chai sạn hết cả rồi :-s...
Muốn nhỏ lại, và đi công viên nước với các bạn. Không phải lớn tồng ngồng, và ngồi giữa trưa nắng chang chang luyện rì pọt.
P/s: Té ra The Great Gatsby có chiếu ở VN đó, ai muốn coi thì coi ih :3.
P/s2: 2 tuần nữa thi mid term, con cầu mọi chuyện trót lọt, trên mean thì tốt còn ông trời có thương cho cao cao tí con cũng xin nhận :P.
Nói thiệt thì tui đi công viên nước không có nhiều, và cũng chưa bao giờ đi với gia đình cả. Nhưng mỗi lần đi là mỗi lần đều rất vui, và có lẽ lần cuối là một năm nào đấy ở cuối cấp 2 hoặc đầu cấp 3. Chủ yếu là đi với lớp hay là đi chung với trại hè Thanh Đa (2 lần). Và mỗi lần đi thì đều rất hào hứng. Nhớ cái lần đầu tiên, lúc nhỏ thiệt là nhỏ, được thông báo đi công viên nước, cả đêm không ngủ được. Và đó cũng là cái lần vui nhất khi đi CVN, mặc dù lúc đó mẹ cho có một xíu tiền (20k thì phải, đủ mua 2 3 món ăn gì đó, nhìn một số đứa có súng nước xịn cũng hơi tủi thân), nhưng đó là lần đầu được chơi thật đã, và cái bữa ăn trưa đơn giản do trường phát nó cũng ngon gì đâu :3. Mặc dù lần đầu vẫn rất là nhát, chơi ko hết mấy trò chơi ở trỏng :D. Những lần sau thì cũng "dũng cảm" hơn được chút, nhưng mà vẫn bỏ qua cái trò "lỗ đen vũ trụ" :)). Với lại đi công viên nước còn vui ở chỗ được ngắm các bạn nữ shinh đẹp tung tăng trong làn nước (Mô phật, còn nhỏ mà đã háo sắc rồi). Cuối buổi hình như có cả sinh hoạt tập thể, mình toàn trốn coi đứa bạn nào mua đồ ăn xin ké =)). Đúng là trẻ con vô ưu vô lo, cái gì cũng thấy vui. Bây giờ mà có đi lại, có được mua thoả thích đồ ăn trong đấy (hồi xưa chỉ biết nhìn và thèm thui), và chơi có hết các trò chơi thì tâm hồn có lẽ cũng không còn hạnh phúc như vậy. Chai sạn hết cả rồi :-s...
Muốn nhỏ lại, và đi công viên nước với các bạn. Không phải lớn tồng ngồng, và ngồi giữa trưa nắng chang chang luyện rì pọt.
P/s: Té ra The Great Gatsby có chiếu ở VN đó, ai muốn coi thì coi ih :3.
P/s2: 2 tuần nữa thi mid term, con cầu mọi chuyện trót lọt, trên mean thì tốt còn ông trời có thương cho cao cao tí con cũng xin nhận :P.
Thursday, 27 June 2013
Tác phẩm PTS đầu tay
Đây là 2 tác phẩm mình tự làm để nộp cô giáo, mình biết là nó rất là xấu, không khoa học thậm chí trông khá là ẩu nên các bạn đừng ném đá tội nghiệp. Dù sao nó cũng là "đứa con tinh thần", xấu đẹp thì tui cũng tự hào vì đã "đẻ" ra nó =))))
Khoe cái này vui hơn :3 :
Khoe cái này vui hơn :3 :
Saturday, 22 June 2013
The signs of busy-ness
Mới 4 tuần đầu mà cảm thấy có nhiều sự thay đổi kinh khủng. Sau đây là một số cái mà mình thấy khác các năm học kia nhất =.=' "
+Bây giờ trên desktop tràn ngập những pictures, word, excel pwp các kiểu (vì cứ down về thì quăng luôn ra desktop cho tiện), lần nào xong phải delete cũng cả chục file.
+Danh sách recent download hiện giờ trên IDM toàn file, report, income statement, balance sheet khắp nơi. (ngày xưa toàn phim, game, nhạc thôi).
+ Chắc là kỹ năng skimming cũng cải thiện, toàn down mấy cái chục trang trăm trang rồi về lướt, bốc cái này nhặt cái kia, chứ đọc hết thì chắc là lết.
+Tần suất sử dụng google tăng gấp chục lần, với cả trăm loại từ khoá, nhưng mà có lẽ là do năng suất không cao, làm việc thiếu hiệu quả.
+Hộp mail thì cũng quá trời, viết mail trả lời hướng dẫn hoặc thắc mắc các kiểu. Hồi xưa mail chỉ để kích hoạt tài khoản và book vé máy bay =)))
+Giờ cuối tuần nào cũng phải ở nhà tự kỉ, may ra mới xong được hết chuẩn bị cho tuần sau (term này tui không muốn throw T_T ).
+Ăn ngủ đầy đủ đúng giờ giấc, trên lớp cũng không dám ngủ gật nữa, giờ ngủ gật hay vắng thì chắc cu tèo quá.
+Hết đi gym nổi (về là vã ra, hix hix... ), phải cố đi đều hơn một chút
+Môn nào cũng học hành gọi là "nghiêm chỉnh" trở lên.
+Hay nghĩ ngợi nhảm nhí lung tung nhìu hơn :-s.
Nói chung là, sau khi kết thúc cái học kì này thì có lẽ mình sẽ trải qua cảm giác sung sướng tột độ khó diễn tả bằng lời. Giờ cứ phải ráng chiến đấu đã....
P/s: dạo này coi 3 cái zụ hot girl mới nổi trên facebook mà tự nhiên cũng liên hệ lung tung beng. Giả sử một ngày nào đó bạn Fu thi The Voice cái được mấy giám khảo khen kịch liệt, xong ràu trở nên "hot"; hay là bạn Bơ làm clip nhảy một cái gì đó tương tự gien tồ mần xong rồi cũng trở nên "hot" trong "cộng đồng mạng". Vậy lúc đó cuộc sống các bạn sẽ thế lào, các bạn sẽ đối xử zới tui ra sao. Giả sử lúc đó mà có lỡ làm 2 bạn tức lên thì chắc ra đường fan đập tui chết quá =))). Mà không biết cuộc sống của mấy người đó thế nào nhỉ? Giữa cuộc sống hỗn độn phức tạp ai là bạn ai là thù liệu còn phân biệt được không? Có lẽ rứa nên mình hay tránh mấy chỗ xô bồ, vì lúc đó sẽ khó phân biệt người này với người nọ. Tự dưng muốn làm một phát weed cho biết cảm giác. Tự dưng thấy ghen với mấy thằng có gấu, thà hồ mà hủ hỉ xả ra, để được thương (hại, mến, cảm,...), được dỗ dành và cổ vũ, không phải tự quay tay viết blog như ri. Tự dưng muốn về nhà ôm má. Tự dưng muốn hương thụ, tui thích hưởng thụ mà, tui đâu thích lao động hăng say đâu.
Tự dưng, và cũng như nhiều khoảnh khắc khác, cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng mà mình không quit đâu, mình quá nhát để có thể quit hay give up một cái gì một khi đã theo đuổi nó, cho dù có đúng hay sai, có lệch thì cũng phải xong rồi mới sửa... Đúng rồi, mình quá nhát hô hố
Thôi, vậy là đủ, đi tắm cho đỡ mệt B-)
Sau khi đọc lại, đúng là một đống chao (chaos), chả ăn nhập gì với nhau. Thôi kệ, trong đầu thế nào thì vứt ra thế ấy :3
+Bây giờ trên desktop tràn ngập những pictures, word, excel pwp các kiểu (vì cứ down về thì quăng luôn ra desktop cho tiện), lần nào xong phải delete cũng cả chục file.
+Danh sách recent download hiện giờ trên IDM toàn file, report, income statement, balance sheet khắp nơi. (ngày xưa toàn phim, game, nhạc thôi).
+ Chắc là kỹ năng skimming cũng cải thiện, toàn down mấy cái chục trang trăm trang rồi về lướt, bốc cái này nhặt cái kia, chứ đọc hết thì chắc là lết.
+Tần suất sử dụng google tăng gấp chục lần, với cả trăm loại từ khoá, nhưng mà có lẽ là do năng suất không cao, làm việc thiếu hiệu quả.
+Hộp mail thì cũng quá trời, viết mail trả lời hướng dẫn hoặc thắc mắc các kiểu. Hồi xưa mail chỉ để kích hoạt tài khoản và book vé máy bay =)))
+Giờ cuối tuần nào cũng phải ở nhà tự kỉ, may ra mới xong được hết chuẩn bị cho tuần sau (term này tui không muốn throw T_T ).
+Ăn ngủ đầy đủ đúng giờ giấc, trên lớp cũng không dám ngủ gật nữa, giờ ngủ gật hay vắng thì chắc cu tèo quá.
+Hết đi gym nổi (về là vã ra, hix hix... ), phải cố đi đều hơn một chút
+Môn nào cũng học hành gọi là "nghiêm chỉnh" trở lên.
+Hay nghĩ ngợi nhảm nhí lung tung nhìu hơn :-s.
Nói chung là, sau khi kết thúc cái học kì này thì có lẽ mình sẽ trải qua cảm giác sung sướng tột độ khó diễn tả bằng lời. Giờ cứ phải ráng chiến đấu đã....
P/s: dạo này coi 3 cái zụ hot girl mới nổi trên facebook mà tự nhiên cũng liên hệ lung tung beng. Giả sử một ngày nào đó bạn Fu thi The Voice cái được mấy giám khảo khen kịch liệt, xong ràu trở nên "hot"; hay là bạn Bơ làm clip nhảy một cái gì đó tương tự gien tồ mần xong rồi cũng trở nên "hot" trong "cộng đồng mạng". Vậy lúc đó cuộc sống các bạn sẽ thế lào, các bạn sẽ đối xử zới tui ra sao. Giả sử lúc đó mà có lỡ làm 2 bạn tức lên thì chắc ra đường fan đập tui chết quá =))). Mà không biết cuộc sống của mấy người đó thế nào nhỉ? Giữa cuộc sống hỗn độn phức tạp ai là bạn ai là thù liệu còn phân biệt được không? Có lẽ rứa nên mình hay tránh mấy chỗ xô bồ, vì lúc đó sẽ khó phân biệt người này với người nọ. Tự dưng muốn làm một phát weed cho biết cảm giác. Tự dưng thấy ghen với mấy thằng có gấu, thà hồ mà hủ hỉ xả ra, để được thương (hại, mến, cảm,...), được dỗ dành và cổ vũ, không phải tự quay tay viết blog như ri. Tự dưng muốn về nhà ôm má. Tự dưng muốn hương thụ, tui thích hưởng thụ mà, tui đâu thích lao động hăng say đâu.
Tự dưng, và cũng như nhiều khoảnh khắc khác, cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng mà mình không quit đâu, mình quá nhát để có thể quit hay give up một cái gì một khi đã theo đuổi nó, cho dù có đúng hay sai, có lệch thì cũng phải xong rồi mới sửa... Đúng rồi, mình quá nhát hô hố
Thôi, vậy là đủ, đi tắm cho đỡ mệt B-)
Sau khi đọc lại, đúng là một đống chao (chaos), chả ăn nhập gì với nhau. Thôi kệ, trong đầu thế nào thì vứt ra thế ấy :3
Wednesday, 19 June 2013
Diamon + Just give me a reason
Saturday, 15 June 2013
Answer short self-made question:
-Trong thời gian nghỉ giải lao 20 phút trước khi tiếp tục lao vào đống bài tập, kiếm cái gì đó quởn quởn làm chơi:
Thau hết giờ, đi làm bài tiếp. À quên, hy vọng là tháng 8 được xem mấy ẻm Barca đá tại THailand, cho dù mình không được sang Barcelona thì cũng đành vậy >.<
- Cảm giác tiêu cực hiện tại: stress, sợ, hoang mang, lạc lối, do dự, nhớ nhà, buồn, cảm giác thất bại, thiếu niềm tin.
- Cảm giác tích cực hiện tại: một chút vui... hết
- Điều muốn làm hiện giờ nhất: tháng 10 ơi tới nhanh đi!!!!!!
- Có nghĩ tới chuyện quyên sinh bao giờ chưa: rồi, cơ mà iem ko có ngu :3
- Giả sử học kì này kết quả không như mong muốn thì sao: trong lòng cũng buồn, nhưng mà miễn pass hết là tui thấy mãn nguyện rồi.
- Tự đánh giá bản thân: "a great coward" trong cái lốt của một chàng trai chín chắn có suy nghĩ chiều sâu :))))).
- Người khác đánh giá bản thân: ngoan, hiền, tốt bụng, có trách nhiệm, chín chắn... (from người lớn 8-} ).
- Biết yêu chưa?: Biết chứ.
- Bây giờ muốn làm gì?: Ăn trưa, đói rồi T_T.
- Chuyện buồn gần đây nhất: sinh nhật mà vẫn phải ngồi viết essay, làm report, vài đứa bạn thân thậm chí còn không thèm nhớ...
- Chuyện vui gần đây nhất: Coi man of steel, bộ phim khá hay và đáng xem.
- Chọn giữa có thật nhiều tiền và có những mối quan hệ tốt đẹp xung quanh?: Đương nhiên là quan hệ rồi, tiền tui tự cày cũng được, mà nhiều quá thì mệt nhắm :3.
- Muốn làm playboy ko?: Cũng muốn, nhưng mà chắc ko đủ tư chất roài.
- Điều điên rồ dự định thực hiện trong tương lai: đi tu 3 tháng =)), xăm một cái hình xăm be bé lên người.
- Hình xăm gì thế?: Hiện h đang hứng thú với peace sign, chưa nghĩ ra cái gì cool hơn.
- Háo hức gần nhất?: Đi đám cưới bà Thư, các kế hoạch đi chơi tháng 10 (Man, I love October so much T_T...)
- Muốn cưới vợ năm bao nhiêu: Có lẽ là năm 30 tuổi.
- Sinh con?: Không, giờ mà đẻ con thì đủ thứ chuyện rắc rối, VN giờ phức tạp quá.
- Thế còn chó?: Yes, nếu có điều kiện sẽ mua một em.
- Chó gì?: Labrador thích nhất vì dễ nuôi và cũng friendly, lại to nữa. Golden thì sợ ko hợp khí hậu. Husky cũng vậy, để lông ẻm xấu đi tội nghiệp, mặc dù cũng khoái husky hoặc Alaska Malamute.
- Ngôi nhà mơ ước: Không cần quá hiện đại hoặc cổ kính (cái này cũng có thể tuỳ vợ mình), nhưng mà quan trọng là phải có thật nhiều ánh sáng, ánh sáng tràn ngập luôn :D.
- Đam mê lớn nhất hiện tại?: Game.
- Có tính bỏ không?: Có lẽ không thể bỏ hoàn toàn được, nhưng trong tương lai nếu có điều gì đó quan trọng hơn thì sẽ hạn chế tối đa. (Công việc, tình yêu,...)
- Phòng nào trong ngôi nhà sẽ được đầu tư nhiều nhất?: Mình muốn đó là nhà bếp, sau đó là một cái home theater nếu được :P.
- Thứ thiếu thốn nhất hiện giờ?: thời gian, sự quan tâm, đam mê,...
- Cảm thấy "bực mình" với ai hiện giờ không?: cũng có, người càng quan trọng với mình thì càng dễ làm mình cảm thấy "bực mình".
- Thần tượng âm nhạc?: Eminem, Jason Mraz.
Thau hết giờ, đi làm bài tiếp. À quên, hy vọng là tháng 8 được xem mấy ẻm Barca đá tại THailand, cho dù mình không được sang Barcelona thì cũng đành vậy >.<
Sunday, 2 June 2013
Movie preview: The Great Gatsby
Long story short: just go to a cinema and watch this movie, worth you money!
It's been long time haven't seen such a good drama :-s
It's been long time haven't seen such a good drama :-s
Friday, 31 May 2013
Tuần đầu tiên đi học
Tới hôm qua là kết thúc tuần đầu tiên đi học của tui. Nếu mà cần phát biểu cảm nghĩ về cái tuần đầu tiên này thì tui nói ngắn gọn thôi: ĐÁNG YÊU PHẾT. Thứ nhất là về bản chất môn học. Nói ngắn gọn là: khó, và rất nặng. Bạn sẽ phải đọc các cuốn sách dày cui, đọc không sót và thậm chí là learn by heart. Tức là khối lượng kiến thức phải đọc và phải thu nạp vào khá là... khổng lồ. Mới tuần đầu tiên đã được các thầy cô yêu mến, tiếp đãi bằng một chầu .... homework assignment term project các kiểu. Nhắc tới thầy cô, thú thực là em cũng bị mấy thầy mấy cô khủng bố tinh thần dữ quá xá. Chưa gì đã bị hăm là môn khó, tỉ lệ drop rất cao, ngoại trừ môn graphic desgin học chơi bời thì các môn còn lại đầu năm đã thấy.... một nùi tạ vô mặt r =.=''. Nhắc tới thầy cô, sao term này con toàn học với hàng khủng vậy T_T. Các thầy cô khủng nên standard cao, standard cao thì... chúng em khổ T_T. Nhưng mà thôi, tự an ủi bản thân là nhờ thế thì trình độ nó sẽ được cải thiện nhiều vậy :-s.
Buôn bán than cho các bạn trẻ vậy chứ, term này tớ cũng phấn đấu học hành nghiêm chỉnh nghiêm túc, đọc sách đầy đủ, thời gian rảnh sẽ hạn chế chơi game, cố gắng tập thể dục cho người nó đẹp ra, vân vân và vân vân. Nói vậy chứ không biết thực hiện tới khi nào thì cái motivation đó nó tắt đây :)). Hy vọng là cũng được lâu lâu một tí :-s. Mình không quan tâm cái chuyện mình kém người ta như thế nào, nhưng mà ít ra thì mình cũng có nỗ lực để hoàn thiện bản thân, nhưng mà vẫn chả có cái big plan nào cả (vậy có xấu ko nhỉ).
Mà h hôm nào đi học về tối sau khi xong hết việc cũng mệt phết, chả còn thời gian giải trí nữa.
Thoai đi ngủ cũng tốt, ngủ sớm đẹp da.
P/s: Sao càng đọc Hunger game càng thấy cái tính cách kiểu mình giống thằng Peeta vậy ta. Rất tiếc, nhưng mẫu con trai Katniss yêu lại giống Gale, à mà cũng không phải, Katniss có quá nhiều thứ để bận tâm trước khi nghĩ tới chuyện yêu ai đó. Dù sao cũng tội nghiệp Peeta bị "friendzoned" nặng. A moment of silence for our bro :))
Buôn bán than cho các bạn trẻ vậy chứ, term này tớ cũng phấn đấu học hành nghiêm chỉnh nghiêm túc, đọc sách đầy đủ, thời gian rảnh sẽ hạn chế chơi game, cố gắng tập thể dục cho người nó đẹp ra, vân vân và vân vân. Nói vậy chứ không biết thực hiện tới khi nào thì cái motivation đó nó tắt đây :)). Hy vọng là cũng được lâu lâu một tí :-s. Mình không quan tâm cái chuyện mình kém người ta như thế nào, nhưng mà ít ra thì mình cũng có nỗ lực để hoàn thiện bản thân, nhưng mà vẫn chả có cái big plan nào cả (vậy có xấu ko nhỉ).
Mà h hôm nào đi học về tối sau khi xong hết việc cũng mệt phết, chả còn thời gian giải trí nữa.
Thoai đi ngủ cũng tốt, ngủ sớm đẹp da.
P/s: Sao càng đọc Hunger game càng thấy cái tính cách kiểu mình giống thằng Peeta vậy ta. Rất tiếc, nhưng mẫu con trai Katniss yêu lại giống Gale, à mà cũng không phải, Katniss có quá nhiều thứ để bận tâm trước khi nghĩ tới chuyện yêu ai đó. Dù sao cũng tội nghiệp Peeta bị "friendzoned" nặng. A moment of silence for our bro :))
Thursday, 23 May 2013
Spock ALL THE WAY!!!!!
1 tuần cho 2 phần Star Trek! Quá tuyệt vời! Nếu bạn là một người thích xem phim (như mình) và mặc dù bạn không into các thể loại kiểu du hành không gian như vầy, thì mình vẫn khuyên bạn bằng một cách nào đó hãy xem bộ phim này, trên cơ sở đó là một bộ phim hay và đáng xem. Và nếu bạn đủ hứng thú, có khi bạn cũng sẽ lên google để tìm hiểu thêm một số thông tin, để thấy tại sao Star Trek universe lại có thể trở thành một huyền thoại trong bộ môn nghệ thuật thứ bảy này. Nhắc star trek lại muốn xem lại Animorph, vì mấy ẻm trong truyện cũng rất ghiền star trek :)).
Nhưng mà thôi, các bạn sẽ thấy cái hay của nó khi xem phim. Trong bài viết này, mình chỉ muốn đề cập tới nhân vật khiến cho mình cảm thấy hứng thú nhất: Thuyền phó Spock của tàu Enterprise. Tại sao ư? Đơn giản là vì khi xem diễn suất và bio của spock thì mình liên tưởng ngay tới một Song Tử đích thực: Spock mang trong mình một nửa dòng máu Vulcan - một giống loài thuần logic trong mọi chuyện, không có cảm xúc và mọi quyết định đưa ra đều dựa trên logic, hoàn toàn lí trí; và một nửa dòng máu còn lại: con người - đương nhiên, và xét về mức độ cảm xúc của con người thì chúng ta không cần phải bàn cãi nhiều, vì nói đến con người thì một đặc điểm tiêu biểu đó là thể hiện cảm xúc. Vậy nên, có thể nói trong anh là 2 bộ mặt luôn đấu tranh - 1 vô cảm, giải quyết mọi chuyện theo lí trí và qui tắc, thường xuyên xuất hiện, và 1 đầy cảm xúc, với những người mà anh yêu thương, và khi cái cảm xúc ấy bộc phát thì những người khiến nó phải bộc lộ ra đều phải trả giá. Và mình nghĩ ngay tới một Song Tử đích thực. Besides, trí thông minh của Spock cũng ngang tầm trí thông minh của Song Tử chớ :)))))))). Và anh Zachary Quinto đẹp trai dã man rợ, mặc dù tai nhọn, kẻ lông mày và cắt "mái ngố" =))))))))))))))))))))).
SPOCK ALL THE WAYYYY, 1 trong những nhân vật thú vị nhất trong điện ảnh \m/....
Nhưng mà thôi, các bạn sẽ thấy cái hay của nó khi xem phim. Trong bài viết này, mình chỉ muốn đề cập tới nhân vật khiến cho mình cảm thấy hứng thú nhất: Thuyền phó Spock của tàu Enterprise. Tại sao ư? Đơn giản là vì khi xem diễn suất và bio của spock thì mình liên tưởng ngay tới một Song Tử đích thực: Spock mang trong mình một nửa dòng máu Vulcan - một giống loài thuần logic trong mọi chuyện, không có cảm xúc và mọi quyết định đưa ra đều dựa trên logic, hoàn toàn lí trí; và một nửa dòng máu còn lại: con người - đương nhiên, và xét về mức độ cảm xúc của con người thì chúng ta không cần phải bàn cãi nhiều, vì nói đến con người thì một đặc điểm tiêu biểu đó là thể hiện cảm xúc. Vậy nên, có thể nói trong anh là 2 bộ mặt luôn đấu tranh - 1 vô cảm, giải quyết mọi chuyện theo lí trí và qui tắc, thường xuyên xuất hiện, và 1 đầy cảm xúc, với những người mà anh yêu thương, và khi cái cảm xúc ấy bộc phát thì những người khiến nó phải bộc lộ ra đều phải trả giá. Và mình nghĩ ngay tới một Song Tử đích thực. Besides, trí thông minh của Spock cũng ngang tầm trí thông minh của Song Tử chớ :)))))))). Và anh Zachary Quinto đẹp trai dã man rợ, mặc dù tai nhọn, kẻ lông mày và cắt "mái ngố" =))))))))))))))))))))).
SPOCK ALL THE WAYYYY, 1 trong những nhân vật thú vị nhất trong điện ảnh \m/....
Cúp điện
Nhân vụ cúp điện "to" vào ngày hôm qua, tui xin có đôi lời về cái vụ này. Nhưng mà tui k có nói tới nguyên nhân hay là cái gì đại loại vậy mà người ta viết ở trên báo đâu :)).
Cúp điện... thời nào cũng thế. Có vẻ như cúp điện thì 10 năm trước hay mười năm sau người ta cũng làm những việc tương tự nhau: các bà các mẹ thì ra ngoài hiên chuyện trò rôm rả, thanh niên thì kê bàn kê ghế lại ngồi đánh bài tiến lên, mọi người đều tạm dưng công việc của mình để ngồi nghỉ ngơi, nói chuyện, vân vân. Khuôn mặt ai cũng nhăn nhó và khó chịu. Khi cúp điện, chúng ta có dịp rời xa cái máy tính cảu mình, rời xa cái TV của mình, rời xa cái bàn làm việc của mình. Chúng ta gần lại với nhau hơn, tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Tối mình với mẹ lại ngồi quạt cho nhau, giống như khi cúp điện 5 6 năm về trước, vẫn như thế. Lúc đấy mình cũng như được lặng đi, quên đi infinity blade, quên đi Dota, ngồi suy ngẫm, ngồi nghe ngóng câu chuyện của mọi người. Rồi bao kỉ niệm lại tràn về. 3 năm về trước, có người "lợi dụng" cái sự cúp điện để nhắn tin vu vơ, chỉ để mong được trò chuyện với một ai đó. 5 năm về trước, người đó lại được nghe than thở về cái sự cúp điện, rồi kéo theo đó là một tràng tin nhắn dài ơi là dài, nhưng lúc đó ta biết được cái gọi là hạnh phúc giản đơn... Rồi 10 năm về trước, khi cúp điện là lúc anh em kéo nhau ra cái sân nhỏ trước nhà đá bóng cho thật mệt, rồi chia nhau một lon nước ngọt mà sung sướng biết bao nhiêu. Rồi 15 năm về trước, khi cái rào trước sân vẫn chỉ là một mớ dây leo chằng chịt, người mẹ bón sữa chua tự làm cho con ăn, rồi chỉ cho con cái cột khói nghi ngút đen kịt ở Phước Long, hăm doạ nếu không ngoan sẽ bị ông Kẹ cho vào hít khói thoả thuê.
Mỗi lần cúp điện lại là mỗi lần hoài niệm, để có dịp nhìn lại bản thân, để có cơ hội suy nghĩ về hướng đi tương lai cho riêng mình, để cân nhắc lại về cách hành xử trong các mối quan hệ hiện có, rồi còn biết bao cái "để" khác nữa...
Đôi khi trong đời, ta cũng cần vài lần "cúp điện".
Chẹp, dạo này toàn nghĩ lung tung rồi viết loạn xạ, chả có câu cú trau chuốt ngữ pháp gì cả, chán ghê ! :(. Thôi bài kế sẽ cố gắng đàng hoàng T_T.
Cho xin 500 nhạc cứu vãn bài viết coi =.=
Cúp điện... thời nào cũng thế. Có vẻ như cúp điện thì 10 năm trước hay mười năm sau người ta cũng làm những việc tương tự nhau: các bà các mẹ thì ra ngoài hiên chuyện trò rôm rả, thanh niên thì kê bàn kê ghế lại ngồi đánh bài tiến lên, mọi người đều tạm dưng công việc của mình để ngồi nghỉ ngơi, nói chuyện, vân vân. Khuôn mặt ai cũng nhăn nhó và khó chịu. Khi cúp điện, chúng ta có dịp rời xa cái máy tính cảu mình, rời xa cái TV của mình, rời xa cái bàn làm việc của mình. Chúng ta gần lại với nhau hơn, tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Tối mình với mẹ lại ngồi quạt cho nhau, giống như khi cúp điện 5 6 năm về trước, vẫn như thế. Lúc đấy mình cũng như được lặng đi, quên đi infinity blade, quên đi Dota, ngồi suy ngẫm, ngồi nghe ngóng câu chuyện của mọi người. Rồi bao kỉ niệm lại tràn về. 3 năm về trước, có người "lợi dụng" cái sự cúp điện để nhắn tin vu vơ, chỉ để mong được trò chuyện với một ai đó. 5 năm về trước, người đó lại được nghe than thở về cái sự cúp điện, rồi kéo theo đó là một tràng tin nhắn dài ơi là dài, nhưng lúc đó ta biết được cái gọi là hạnh phúc giản đơn... Rồi 10 năm về trước, khi cúp điện là lúc anh em kéo nhau ra cái sân nhỏ trước nhà đá bóng cho thật mệt, rồi chia nhau một lon nước ngọt mà sung sướng biết bao nhiêu. Rồi 15 năm về trước, khi cái rào trước sân vẫn chỉ là một mớ dây leo chằng chịt, người mẹ bón sữa chua tự làm cho con ăn, rồi chỉ cho con cái cột khói nghi ngút đen kịt ở Phước Long, hăm doạ nếu không ngoan sẽ bị ông Kẹ cho vào hít khói thoả thuê.
Mỗi lần cúp điện lại là mỗi lần hoài niệm, để có dịp nhìn lại bản thân, để có cơ hội suy nghĩ về hướng đi tương lai cho riêng mình, để cân nhắc lại về cách hành xử trong các mối quan hệ hiện có, rồi còn biết bao cái "để" khác nữa...
Đôi khi trong đời, ta cũng cần vài lần "cúp điện".
Chẹp, dạo này toàn nghĩ lung tung rồi viết loạn xạ, chả có câu cú trau chuốt ngữ pháp gì cả, chán ghê ! :(. Thôi bài kế sẽ cố gắng đàng hoàng T_T.
Cho xin 500 nhạc cứu vãn bài viết coi =.=
Sunday, 12 May 2013
Văn hoá thần tượng
Ok, giờ ngồi quởn viết tiếp...
Về cái vụ văn hoá thần tượng HQ thì chắc là báo chí cũng phản ánh nhìu rồi nên tui cũng ko cần phải explain lại. Theo ý kiến cá nhân, trong chúng ta ai cũng có quyền được thần tượng. Có thể xem thần tượng là các "role model" để chúng ta ngưỡng mộ, từ đó hoàn thiện bản thân mình, hoặc có vài điểm hay ho của họ khiến ta cảm thấy thích và yêu mến. Thần tượng ko có gì sai về bản chất, thậm chí còn là một loại xúc tác tích cực là đằng khác. Tuy nhiên, nếu thần tượng một cách quá khích lại rất nguy hiểm. Mình không biết các nước khác thế nào, nhưng tại sao khi ta nói về văn hoá HQ thì người ta lại thường liên hệ ngay tới cái tính "cuồng" của vh thần tượng (US-UK cũng có nhưng ko kinh khủng bằng !!!?!). Và không biết sao chứ khi nghĩ về VHTT ở HQ, mình thấy có nhiều thứ có vẻ không ổn. Thứ nhất, thần tượng được xây dựng chú trọng quá nhiều tới hình thức (nội dung cũng có nhưng phải chăng chỉ là thứ yếu !? ). Không phải sao khi nhắc tới diễn viên, ca sĩ HQ các kiểu, từ đầu tiên mà ta nghĩ tới là "đẹp" ? Và cái vẻ đẹp đó, không phải là vẻ đẹp đời thường, vẻ đẹp tâm hồn (có thể tâm hồn họ cũng đẹp, nhưng tui ko thấy chăng) mà lại ưu tiên cho vẻ đẹp bên ngoài hào nhoáng. Sao ta nhìn ai cũng đẹp long lanh rạng ngời, đẹp hoàn hảo, đẹp một cách... không tự nhiên? Mà hình như đúng là ko phải tự nhiên thật. Có thể một phần cũng vì xh bây giờ, người ta quá chú trọng vào bề ngoài hơn là cốt lõi chăng? Mình không bảo đẹp là xấu, mình cũng mê gái đẹp vậy, thấy gái đẹp là soi từ đầu tới chân, nhưng mà chắc cái đẹp ko tì vết, ko có gì để chê và được "xây dựng" chứ ko phải bản chất này làm mình cảm thấy e ngại chăng?
Mặt khác, mình thấy một số bạn vì thần tượng mà đánh mất đi một trong những cái quan trọng nhất mà một con người cần phải có: lòng tự trọng. Có đang không khi vì một người xa lạ mà gào khóc thảm thiết đến ngất xỉu, vì họ mà sẵn sàng quay lưng với gia đình, hay đại loại rứa, thậm chí là làm những việc mà mình thấy tự hạ thấp bản thân ghê gớm... Ngưỡng mộ không có gì sai, nhưng phát cuồng thì lại là một chuyện khác. Tui đã cảm thấy đau lòng thế nào khi nhìn thấy bức ảnh hàng trăm fan hâm mộ VN đuổi theo một cái xe buýt của idol làm cản trở giao thông được post tren 9gag với cái tag "The walking dead season VN"...
Một điểm nữa làm mình thấy hơi ... kinh kinh cái đất nước HQ. Họ buộc thần tượng của mình theo hướng.... sống như một cỗ máy. Tức là... phải cẩn thận mọi thứ, ko scandal, ko private life, thậm chí ko tình yêu cho dù họ muốn. Vậy những thần tượng đấy có khác chi ... nô lệ đâu? Họ phải làm theo hợp đồng, phải "mua vui" cho khán giả và quên đi cuộc sống của mình. Vậy thì họ có thật sự "live a life" ? Coi phim thì cũng thể thấy VH của HQ có tính bạo lực cao, thậm chí tư tưởng có khi còn phông kiến và lề lối hơn cả VN nữa kìa. Vậy thì nói vui phải chăng các bạn đang thần tượng... những nô lệ :P. Kể cả khi các anh ấy cất tiếng hát (đầy autotune, sửa bét nhè,..) cũng khiến các bạn dù không hiểu một từ cũng phải rơi lệ trước một ca khúc nhạc dance :|...
Mình rất khâm phục HQ về cái khoản truyền bá hình ảnh của họ viral toàn cầu với một tốc độ nhanh chóng và một sức ảnh hưởng đáng kinh ngạc như vậy. Chỉ mong các bạn fan bớt quá khích, bớt "trẻ trâu", hãy thần tượng một cách đúng mực và phải lối, cho dù với lí do nào đi chăng nữa. Ít nhất,.. đừng làm xấu hình ảnh của VN trước bạn bè quốc tế. Hy vọng vậy thôi, chứ có lẽ khó lắm, mà có thể sau này con biến tướng kinh khủng hơn nữa. Riêng bản thân tui, một số phim HQ tui vẫn thích xem, một số ca sĩ hay nhóm nhạc tui cũng thích vài bài chút ít, nhưng gọi là thích sâu đậm mấy ca sĩ đó thì chắc là không được. Cơ bản là tui ko thể yêu được... cái gì mà tui ko có cách nào để hiểu.
P/s: nhắc thới thần tượng, thần tượng của mình sắp ra phim mới. Mái tóc dài sexy và hình tượng nhân vật khác xa với Hermione và cũng không phải là Sam trong The Perk of BAW. Tui không care là phim hay hay dở, chỉ với cái đá lưỡi sexy đó thì nếu có phim tui sẽ ra rạp còn không sẽ down về coi cho bằng dược. LOLlolool, fan cuồng chăng :-? ?.
P/s2: lên nhạc của tui thì thì ra mấy Ộp pa Il volo có ra album quá trời rồi mà mình không biết. Bắt đầu thẩm thôi.... :3
http://www.nhaccuatui.com/playlist/il-volo-spanish-version-2011-il-volo.y1OZjFfEPPyV.html?st=9
P/s3: tháng 5 có lẽ sẽ buồn, chưa gì đã bể một kèo rồi :-<
Về cái vụ văn hoá thần tượng HQ thì chắc là báo chí cũng phản ánh nhìu rồi nên tui cũng ko cần phải explain lại. Theo ý kiến cá nhân, trong chúng ta ai cũng có quyền được thần tượng. Có thể xem thần tượng là các "role model" để chúng ta ngưỡng mộ, từ đó hoàn thiện bản thân mình, hoặc có vài điểm hay ho của họ khiến ta cảm thấy thích và yêu mến. Thần tượng ko có gì sai về bản chất, thậm chí còn là một loại xúc tác tích cực là đằng khác. Tuy nhiên, nếu thần tượng một cách quá khích lại rất nguy hiểm. Mình không biết các nước khác thế nào, nhưng tại sao khi ta nói về văn hoá HQ thì người ta lại thường liên hệ ngay tới cái tính "cuồng" của vh thần tượng (US-UK cũng có nhưng ko kinh khủng bằng !!!?!). Và không biết sao chứ khi nghĩ về VHTT ở HQ, mình thấy có nhiều thứ có vẻ không ổn. Thứ nhất, thần tượng được xây dựng chú trọng quá nhiều tới hình thức (nội dung cũng có nhưng phải chăng chỉ là thứ yếu !? ). Không phải sao khi nhắc tới diễn viên, ca sĩ HQ các kiểu, từ đầu tiên mà ta nghĩ tới là "đẹp" ? Và cái vẻ đẹp đó, không phải là vẻ đẹp đời thường, vẻ đẹp tâm hồn (có thể tâm hồn họ cũng đẹp, nhưng tui ko thấy chăng) mà lại ưu tiên cho vẻ đẹp bên ngoài hào nhoáng. Sao ta nhìn ai cũng đẹp long lanh rạng ngời, đẹp hoàn hảo, đẹp một cách... không tự nhiên? Mà hình như đúng là ko phải tự nhiên thật. Có thể một phần cũng vì xh bây giờ, người ta quá chú trọng vào bề ngoài hơn là cốt lõi chăng? Mình không bảo đẹp là xấu, mình cũng mê gái đẹp vậy, thấy gái đẹp là soi từ đầu tới chân, nhưng mà chắc cái đẹp ko tì vết, ko có gì để chê và được "xây dựng" chứ ko phải bản chất này làm mình cảm thấy e ngại chăng?
Mặt khác, mình thấy một số bạn vì thần tượng mà đánh mất đi một trong những cái quan trọng nhất mà một con người cần phải có: lòng tự trọng. Có đang không khi vì một người xa lạ mà gào khóc thảm thiết đến ngất xỉu, vì họ mà sẵn sàng quay lưng với gia đình, hay đại loại rứa, thậm chí là làm những việc mà mình thấy tự hạ thấp bản thân ghê gớm... Ngưỡng mộ không có gì sai, nhưng phát cuồng thì lại là một chuyện khác. Tui đã cảm thấy đau lòng thế nào khi nhìn thấy bức ảnh hàng trăm fan hâm mộ VN đuổi theo một cái xe buýt của idol làm cản trở giao thông được post tren 9gag với cái tag "The walking dead season VN"...
Một điểm nữa làm mình thấy hơi ... kinh kinh cái đất nước HQ. Họ buộc thần tượng của mình theo hướng.... sống như một cỗ máy. Tức là... phải cẩn thận mọi thứ, ko scandal, ko private life, thậm chí ko tình yêu cho dù họ muốn. Vậy những thần tượng đấy có khác chi ... nô lệ đâu? Họ phải làm theo hợp đồng, phải "mua vui" cho khán giả và quên đi cuộc sống của mình. Vậy thì họ có thật sự "live a life" ? Coi phim thì cũng thể thấy VH của HQ có tính bạo lực cao, thậm chí tư tưởng có khi còn phông kiến và lề lối hơn cả VN nữa kìa. Vậy thì nói vui phải chăng các bạn đang thần tượng... những nô lệ :P. Kể cả khi các anh ấy cất tiếng hát (đầy autotune, sửa bét nhè,..) cũng khiến các bạn dù không hiểu một từ cũng phải rơi lệ trước một ca khúc nhạc dance :|...
Mình rất khâm phục HQ về cái khoản truyền bá hình ảnh của họ viral toàn cầu với một tốc độ nhanh chóng và một sức ảnh hưởng đáng kinh ngạc như vậy. Chỉ mong các bạn fan bớt quá khích, bớt "trẻ trâu", hãy thần tượng một cách đúng mực và phải lối, cho dù với lí do nào đi chăng nữa. Ít nhất,.. đừng làm xấu hình ảnh của VN trước bạn bè quốc tế. Hy vọng vậy thôi, chứ có lẽ khó lắm, mà có thể sau này con biến tướng kinh khủng hơn nữa. Riêng bản thân tui, một số phim HQ tui vẫn thích xem, một số ca sĩ hay nhóm nhạc tui cũng thích vài bài chút ít, nhưng gọi là thích sâu đậm mấy ca sĩ đó thì chắc là không được. Cơ bản là tui ko thể yêu được... cái gì mà tui ko có cách nào để hiểu.
P/s: nhắc thới thần tượng, thần tượng của mình sắp ra phim mới. Mái tóc dài sexy và hình tượng nhân vật khác xa với Hermione và cũng không phải là Sam trong The Perk of BAW. Tui không care là phim hay hay dở, chỉ với cái đá lưỡi sexy đó thì nếu có phim tui sẽ ra rạp còn không sẽ down về coi cho bằng dược. LOLlolool, fan cuồng chăng :-? ?.
P/s2: lên nhạc của tui thì thì ra mấy Ộp pa Il volo có ra album quá trời rồi mà mình không biết. Bắt đầu thẩm thôi.... :3
http://www.nhaccuatui.com/playlist/il-volo-spanish-version-2011-il-volo.y1OZjFfEPPyV.html?st=9
P/s3: tháng 5 có lẽ sẽ buồn, chưa gì đã bể một kèo rồi :-<
Saturday, 27 April 2013
Hey ho
Hey girl,
I've just read your post 2 days ago. I tended to comment something but then it would kinda become awkward, and if I become too sentimental on facebook it will definitely ruin my image toward the society (or Facebook, at least :)) ). So i think I'm gonna say it here, and I'll use English to avoid some of the cheesiness. Sorry since the previous days I was carried away with something else, even I did try to write something. First of all, how can you write such cheesy thing girl? :)), and some words half make me "scared" and half make me "lol". So since you start this first, I'm gonna put some cheesy things back to you: from the bottom of my heart, I'm really appreciate that you think of our relationship in this way, and it totally made my day. Besides, I'm also consider "close" is not stick together all the time, but be there when you need it. So I hope that one of the most wonderful part of my life, is to be with you guys, will remain the same, or come up to something even more beautiful. And of course, the promise at 25th age, who won't do this will be a... puppy !! Hope we can get this extraordinary experience later on.
Enough with the cheesy talks, now I'm gonna put your note there so the rest one-third of us, who doesn't give a shit about facebook, can see this, and if she wants to say something, or even crying, doing stupid stuffs, just leave it here :D.
Final and report is coming, so I'll come back to VN on 10th of May. Hope you guys can spend sometimes for me. If you wont read this post, I'll consider it as "busy-ness" (no time for internet) and wont bother you when I'm back at all.
Hope all of us doing great. Bless we!!
Tự dưng bật cười.Mình có hai đứa bạn, và cũng xứng đáng để gọi là tình yêu để dành lắm.
Một đứa là bạn-than-vãn.
Một đứa là cái thùng rác hầm bà lằng chức năng.
Đứa gái thì mạnh mẽ như con trai, còn đứa trai lại nhạy cảm không thua gì con gái.
Mỗi đứa một tính, mỗi người một hướng đi hoàn toàn khác nhau. Điểm chung duy nhất chắc là việc học hành của cả ba không đến nỗi tệ hại quá. haha
Nếu hỏi mình hai bạn ấy là kiểu người thế nào, mình sẽ ấp úng ngay. Tụi mình chơi với nhau theo kiểu a bê cê đê gì đó không hiểu được. Thèm hơi thì mò tới, thấy tự xử được thì lặn sủi tăm. Mình biết nếu chuyện thế này xảy ra, thì hai bạn đó sẽ làm thế này, thế kia. Còn nếu đòi hỏi mình kiểu You have 2 minutes to describe your besfriends' characteristics and now it's one minute for you to prepare thì cho mình xin.
Thiệt may mắn làm sao khi mà cả hai đứa đều là hình mẫu tuyệt vời của một đứa "bạn thân" theo định nghĩa của mình. Đủ độc lập để không nấu cháo điện thoại hay chatting thâu đêm suốt sáng chỉ vì những mẩu nhỏ nhặt khó chiều của cuộc sống. Nhưng cũng đủ nhạy cảm để cảm thấy được nếu bất kì đứa nào cảm thấy ngứa ngáy, khó ở. Thậm chí cả hai ba tháng không thèm liên lạc nhưng lúc cần thiết thì mọi vấn đề đều có thể nói hoài không chán.
Tụi mình vẫn còn lời hứa hẹn vào năm 25 tuổi.
Và dù thế nào đi nữa, dù cho bặt tin 3 tháng trời hay là xa xôi cách trở, mình chắc chắn là khi có điều kiện xáp lại gần nhau, mọi chuyện cũng sẽ như mới gặp nhau ngày hôm qua mà thôi.Cái kiểu tình yêu để dành đó mà :)
I've just read your post 2 days ago. I tended to comment something but then it would kinda become awkward, and if I become too sentimental on facebook it will definitely ruin my image toward the society (or Facebook, at least :)) ). So i think I'm gonna say it here, and I'll use English to avoid some of the cheesiness. Sorry since the previous days I was carried away with something else, even I did try to write something. First of all, how can you write such cheesy thing girl? :)), and some words half make me "scared" and half make me "lol". So since you start this first, I'm gonna put some cheesy things back to you: from the bottom of my heart, I'm really appreciate that you think of our relationship in this way, and it totally made my day. Besides, I'm also consider "close" is not stick together all the time, but be there when you need it. So I hope that one of the most wonderful part of my life, is to be with you guys, will remain the same, or come up to something even more beautiful. And of course, the promise at 25th age, who won't do this will be a... puppy !! Hope we can get this extraordinary experience later on.
Enough with the cheesy talks, now I'm gonna put your note there so the rest one-third of us, who doesn't give a shit about facebook, can see this, and if she wants to say something, or even crying, doing stupid stuffs, just leave it here :D.
Final and report is coming, so I'll come back to VN on 10th of May. Hope you guys can spend sometimes for me. If you wont read this post, I'll consider it as "busy-ness" (no time for internet) and wont bother you when I'm back at all.
Hope all of us doing great. Bless we!!
"Có một ngày rồi lòng không mưa nắng"
Chúng tôi ấy mà, cứ đi, cứ làm việc, cứ "bơ nhau" suốt những quãng dài.
Nhưng cũng kỳ lạ như tính khí của mỗi đứa, có một niềm tin tưởng lúc nào cũng ở đó, rằng: dù có đi đến đâu, dù bao lâu không chuyện trò, dù mỗi đứa với nhau vẫn là dấu hỏi to đùng không ai thèm trả lời, thì vẫn có một ngày ngồi lại cùng nhau, cười đùa và càm ràm nhau vì những thứ nhỏ xíu, một ngày có thể xám xịt trời nhưng lòng đứa nào cũng mênh mang gió và chẳng nắng mưa.
Người ta bảo, ấy là "tình yêu để dành"
Tự dưng bật cười.Mình có hai đứa bạn, và cũng xứng đáng để gọi là tình yêu để dành lắm.
Một đứa là bạn-than-vãn.
Một đứa là cái thùng rác hầm bà lằng chức năng.
Đứa gái thì mạnh mẽ như con trai, còn đứa trai lại nhạy cảm không thua gì con gái.
Mỗi đứa một tính, mỗi người một hướng đi hoàn toàn khác nhau. Điểm chung duy nhất chắc là việc học hành của cả ba không đến nỗi tệ hại quá. haha
Nếu hỏi mình hai bạn ấy là kiểu người thế nào, mình sẽ ấp úng ngay. Tụi mình chơi với nhau theo kiểu a bê cê đê gì đó không hiểu được. Thèm hơi thì mò tới, thấy tự xử được thì lặn sủi tăm. Mình biết nếu chuyện thế này xảy ra, thì hai bạn đó sẽ làm thế này, thế kia. Còn nếu đòi hỏi mình kiểu You have 2 minutes to describe your besfriends' characteristics and now it's one minute for you to prepare thì cho mình xin.
Thiệt may mắn làm sao khi mà cả hai đứa đều là hình mẫu tuyệt vời của một đứa "bạn thân" theo định nghĩa của mình. Đủ độc lập để không nấu cháo điện thoại hay chatting thâu đêm suốt sáng chỉ vì những mẩu nhỏ nhặt khó chiều của cuộc sống. Nhưng cũng đủ nhạy cảm để cảm thấy được nếu bất kì đứa nào cảm thấy ngứa ngáy, khó ở. Thậm chí cả hai ba tháng không thèm liên lạc nhưng lúc cần thiết thì mọi vấn đề đều có thể nói hoài không chán.
Tụi mình vẫn còn lời hứa hẹn vào năm 25 tuổi.
Và dù thế nào đi nữa, dù cho bặt tin 3 tháng trời hay là xa xôi cách trở, mình chắc chắn là khi có điều kiện xáp lại gần nhau, mọi chuyện cũng sẽ như mới gặp nhau ngày hôm qua mà thôi.Cái kiểu tình yêu để dành đó mà :)
Saturday, 13 April 2013
Một chút suy nghĩ về phụ nữ và văn hoá thần tượng K-pop.
Như tiêu đề, nhưng mà hai thứ trong bài viết thì hoàn toàn không liên quan gì tới nhau.
Đi vòng vòng fb thì mình thấy một chuyện khá là buồn cười thế này: chúng ta thường hay vô tình hoặc hữu ý tìm cách "dìm hàng" phái còn lại. Nhẹ thì ở mức post mấy cái clip zui zui, hài hài hoặc hơi mỉa mai một tí, nặng thì chơi ba cái stt kiểu : "Con trai hiện giờ biến mất rồi hay sao, sao toàn mấy nhỏ thích đôi co và lý sự với con gái vậy?", hoặc "Đàn ông tốt đâu hết rồi?", or từ một đứa bạn khá thân mà mình không đồng ý: "Nếu bạn làm cô ấy khóc thì bạn là một thằng hèn". Mình muốn vào nói một cái gì đó nhưng rồi cuối cùng lại thôi. Tui có một suy nghĩ như thế này: thời đại hiện nay chúng ta luôn kêu ca về bình đẳng giới (chủ yếu là phái nữ), nhưng mình thấy đúng hơn cái quan niệm về bình đẳng giới trong đầu một số các bạn nữ là CHÚNG TÔI CÓ THÊM QUYỀN VÀ CÁC BẠN KHÔNG CÓ QUYỀN GÌ CẢ. Cái vụ dìm hàng ở mức độ một thì xin phép ko bàn, tại vì nó cũng chỉ hơi vui vui và mang tính chất giải trí, nhưng ở mức độ số 2 thì nó đồng nghĩa với việc các bạn động vào lòng tự trọng của người khác phái. Sau đây là một số suy nghĩ mang tính chủ quan, vì tui không đặt mình vào góc nhìn nữ giới mà nói được. Giống như việc một thằng con trai chừi một đứa con gái là bitch hay hoe này nọ, việc qui gom hết tất cả đàn ông trên thế giới là đều hoặc giống đàn bà, hèn thì cũng chả khác nhau là mấy. Các bạn quen phải trai đểu thì đó là vì sự lựa chọn của các bạn, là sai lầm của các bạn, giống như kiểu anh em chúng tôi hay đùa nhau: "tụi con gái nó chỉ thích mấy thằng đểu đểu thui :#", trai tốt đầy ra đó, tử tế đầy ra đó, nhưng các bạn có để ý nào cho cam, vậy thì trách ai bây giờ. Còn về việc một mối quan hệ tan vỡ (nếu không phải trong trường hợp trai để các kiểu) thì tin tui đi, ai cũng buồn như nhau cả thôi, ai cũng đau lòng như nhau cả thôi, nhưng có điều chúng tôi thường chôn vào bên trong, không đăng đàn kể lể hay than khóc, không biết người kia trở thành "sát nhân" còn chúng tôi là những "nạn nhân" vô tội. Nếu chia tay rồi thì ít nhất nên để lại cho nhau một cái gì đó, phải không? Còn cái việc nam cãi nữ là đàn bà, thì tui cũng cật lực phản đối nốt. Vậy có nghĩa là nam phải nghe theo và mặc nhiên chấp nhận mọi điều nữ nói hay sao? Hỏi ngắn gọn thì như thế có... bình đẳng không? Nếu các bạn muốn hướng tới một thời đại mà người ta nói "Con gái/phụ nữ phải thế này thế nọ thế lọ thế chai..." thì các bạn cũng hãy dẹp bỏ cái suy nghĩ "là con trai thì phải xyzabc" ra khỏi đầu mình đi. Còn cái câu "làm gái khóc <=> hèn" thì nó cũng không khác gì bạn ăn một miếng thịt bò thối và sau đó cho rằng tất cả thịt bò đều thối cả. Mình luôn cố gắng sống để không ai ghét mình và mình không phải gét ai (ghét cái kiểu muốn người khác phải suffer, chứ tui cũng có yêu ghét chứ,...), nên nếu được thì xin đừng làm tổn thương nhau... :(.
Còn cái vấn đề K-pop thì..... à thôi cụt ý rồi để bữa khác viết tiếp vậy
Đi vòng vòng fb thì mình thấy một chuyện khá là buồn cười thế này: chúng ta thường hay vô tình hoặc hữu ý tìm cách "dìm hàng" phái còn lại. Nhẹ thì ở mức post mấy cái clip zui zui, hài hài hoặc hơi mỉa mai một tí, nặng thì chơi ba cái stt kiểu : "Con trai hiện giờ biến mất rồi hay sao, sao toàn mấy nhỏ thích đôi co và lý sự với con gái vậy?", hoặc "Đàn ông tốt đâu hết rồi?", or từ một đứa bạn khá thân mà mình không đồng ý: "Nếu bạn làm cô ấy khóc thì bạn là một thằng hèn". Mình muốn vào nói một cái gì đó nhưng rồi cuối cùng lại thôi. Tui có một suy nghĩ như thế này: thời đại hiện nay chúng ta luôn kêu ca về bình đẳng giới (chủ yếu là phái nữ), nhưng mình thấy đúng hơn cái quan niệm về bình đẳng giới trong đầu một số các bạn nữ là CHÚNG TÔI CÓ THÊM QUYỀN VÀ CÁC BẠN KHÔNG CÓ QUYỀN GÌ CẢ. Cái vụ dìm hàng ở mức độ một thì xin phép ko bàn, tại vì nó cũng chỉ hơi vui vui và mang tính chất giải trí, nhưng ở mức độ số 2 thì nó đồng nghĩa với việc các bạn động vào lòng tự trọng của người khác phái. Sau đây là một số suy nghĩ mang tính chủ quan, vì tui không đặt mình vào góc nhìn nữ giới mà nói được. Giống như việc một thằng con trai chừi một đứa con gái là bitch hay hoe này nọ, việc qui gom hết tất cả đàn ông trên thế giới là đều hoặc giống đàn bà, hèn thì cũng chả khác nhau là mấy. Các bạn quen phải trai đểu thì đó là vì sự lựa chọn của các bạn, là sai lầm của các bạn, giống như kiểu anh em chúng tôi hay đùa nhau: "tụi con gái nó chỉ thích mấy thằng đểu đểu thui :#", trai tốt đầy ra đó, tử tế đầy ra đó, nhưng các bạn có để ý nào cho cam, vậy thì trách ai bây giờ. Còn về việc một mối quan hệ tan vỡ (nếu không phải trong trường hợp trai để các kiểu) thì tin tui đi, ai cũng buồn như nhau cả thôi, ai cũng đau lòng như nhau cả thôi, nhưng có điều chúng tôi thường chôn vào bên trong, không đăng đàn kể lể hay than khóc, không biết người kia trở thành "sát nhân" còn chúng tôi là những "nạn nhân" vô tội. Nếu chia tay rồi thì ít nhất nên để lại cho nhau một cái gì đó, phải không? Còn cái việc nam cãi nữ là đàn bà, thì tui cũng cật lực phản đối nốt. Vậy có nghĩa là nam phải nghe theo và mặc nhiên chấp nhận mọi điều nữ nói hay sao? Hỏi ngắn gọn thì như thế có... bình đẳng không? Nếu các bạn muốn hướng tới một thời đại mà người ta nói "Con gái/phụ nữ phải thế này thế nọ thế lọ thế chai..." thì các bạn cũng hãy dẹp bỏ cái suy nghĩ "là con trai thì phải xyzabc" ra khỏi đầu mình đi. Còn cái câu "làm gái khóc <=> hèn" thì nó cũng không khác gì bạn ăn một miếng thịt bò thối và sau đó cho rằng tất cả thịt bò đều thối cả. Mình luôn cố gắng sống để không ai ghét mình và mình không phải gét ai (ghét cái kiểu muốn người khác phải suffer, chứ tui cũng có yêu ghét chứ,...), nên nếu được thì xin đừng làm tổn thương nhau... :(.
Còn cái vấn đề K-pop thì..... à thôi cụt ý rồi để bữa khác viết tiếp vậy
Monday, 8 April 2013
Những điều ngu ngốc mà tui muốn thử trước khi tuổi trẻ qua đi
Mình là một thằng sống khá lí trí, cho nên thường không có cơ hội hoặc không là những việc được gọi là "ngu ngốc" hay "điên rồ". Tuy nhiên, có những thứ mà bạn nên trải qua một lần trong đời. Sau đây là những thứ tui muốn thử, và có thể là tới khi tuổi thanh xuân của tui qua đi thì những thứ này tui cũng không có cơ hội trải qua:
Thôi vậy chắc tạm đủ, đóng blog học bài tiếp
- Sử dụng chất kích thích: đương nhiên không phải là ma tuý, mà có thể là marijuana hay "cỏ", tương tự như vậy...
- Uống thật say để biết cảm giác của "the hangover": trong phim thì nó rất là cool, ngoài đời thì sao nhỉ.
- Đi du lịch bụi: chẹp, có thể là ko imba như cái bà Huyền Chip kia, nhưng mà ở chừng mừng nào đó thì cũng tối giản mọi loại chi phí. Mình không sợ dơ, không sợ khổ, không sợ sự thay đổi của hoàn cảnh, nhưng mà mình sợ sự phức tạp của xã hội và sự thiếu may mắn :)).
- Trải qua một bữa tiệc thác loạn: chẹp, nghe có vẻ điên rồ thiệt, nhưng nếu có cơ hội (chắc cỡ 5%) tui cũng muốn trải qua coi sao.
- Có cho mình một hình xăm: cái này khả thi nhất, có điều vẫn chưa quyết định được cái hình xăm đó sẽ là gì ... =.='.
- Phóng xe thật nhanh trên đường không dừng lại: mình nhát, thường xuyên bị xoè, cái này chắc không dám...
- Tham gia bạo động or biểu tình: lúc đấy thì tha hồ mà đánh nhau =)))))).
- Đánh nhau nhừ tử một trận: chắc đọc Onizuka bị nhiễm, chứ trước giờ mình chưa có thật sự đánh nhau. Thề đấy!
Thôi vậy chắc tạm đủ, đóng blog học bài tiếp
Tuesday, 26 March 2013
27 March 2013
Dear friend,
I write this letter simply because... recently I read too much "the perks of being a wallflower", and then I think "Why not?". It has been long time since my last writing, maybe partly because Dota is kinda carried me away, and another reason is that since all the my favorite reader haven't paid attention to blogspot anymore, then what the reason I keep writing for? But then I realize that all of my entries written mostly because... I want to write something, not because I want somebody else to read what I want to show. Then... yeah my friend, just read it or not, it's up to you!
The first thing that I'm always think about is that... why it is so freakin hot recently? It's like the sun is in love, so it's getting hotter and hotter. Even so hot that it makes me so damn lazy, that I don't even want to go to the gym, or do anything outside my house... Well, kinda sucks isn't it. And it's not even the hottest period of the season yet! Well, I guess I'm gotta buy some battery and turn on the air conditioner finally...
The second thing... well maybe it's about the purpose of my life. This time I don't have to study much, even my job now I have some experience to do it easily (yeah now life is much easier with gg translate, it does the easy and some of diff part, then all I have to do is adjust, which I'm the best. Yeah,... adjusting and fixing stuffs...). Then I started to think what is it really about, I mean my life. Skimming through all my friend's facebook and realize that many of them have done great stuffs, like travel, being "something", having goods relationship, doing great prototypes or such things like that. And then I realize... well I have nothing to put in my facebook profile! No relationship, no achievement, no such thing as social activities or ever service learning stuffs... Sad, isn't it? Then I realize I don't know what I REALLY WANT TO DO! Shocked again... And this hot weather give me more headache than it should be. Yes, think about that young man, think about you "big plan" again. Shh, about that, even my friends also have big big plans, which I don't also. What a pathetic loser who think he's fine :(.
The third thing... it's kinda disappointed when my mom just told me the whole trip to Thailand is canceled. But then I heard something interesting: it could be a chance to travel through Europe, in the next September, cuz my uncle has German citizenship and can write an invitation for us to visit him. Then... I'm thinking about Spain, Italy, and even France. How possibly awesome is that one. Gotta save more money then! ... and that is still a near future plan with 60% of possibility. And now, a trip to Danang and Hoi An waiting, the thing I'm excited about now!!!!
And mention about this, I'm thinking of my dad again. Yeah, recently he kinda do some... ridiculous things. Not big deal, but these kind of actions and talking really annoy mom, and my aunt with her family temporarily staying at my house. Really I don't know what to say or do, since he never ever listen to someone else beside himself. Maybe finally we must have a really serious talk, when I would be enough "mature" for him, or when I can prove myself or having some kind of power, to talk to him like two man, not father and son (since this father and son shit really never work out for him). Yes, someday I will. At least my aunt and her family have to take this at least two more weeks until she can move to her house in Saigon. It's okay for me and my mom to stand him, but I'm really sorry for them about this, they are not suppose to, he is not part of her family for this...
Well I have a question for you. How can you tell someone that you miss her without telling that you miss her and then you cant do anything because you don't have a chance for even some small conversation since she's too busy for everything else, and I don't have the right to disturb just because I have too many free time now. I don't want to be childish, but this upset me. Sometimes I just want to talk, even just for 5 minutes, or even having 3 or 5 sentences. That's okay for me, happy enough for me, but still seem so far to come true...
I guess that enough sadness for you to listen my friend. Let's go to some good things. I've just receive the second salary payment, it's 5000 baht, seem a good one but don't know what to use with it yet :D. Another thing is that this summer we know how to have fun, even reading book or go to the internet game to enjoy dota 2 with my homies. That's fine for now, and life goes peacefully. That pleased me. My cooking ability has improved also, I'm sure will be a good husband in future :>. Imagine a husband with no interested in alcohol, know how to cook, can delight you with his poor guitar skill and sing like an injured penguin, gonna love you and your children with all his heart, value tradition and respect woman's right. Isn't it all woman looking for? But then I'm still alone bwahhaahaha... Weird, but if going deeper, it's not at all.
I think that's all I need to say and can say at this time. Maybe my approach is wrong, and if this time I failed again may be I will reconsider of changing the approach. But still, maybe need to wait 1 or 2 more year to see it's success or not. At the mean time, I just doing my best. Thank you for spending time reading all these silly stuffs of mine.
Love you,
Andy
Enough with the talk, let's put some good music I listened to recently:
Sungha Jung really do some good music recently:
and Justin Timberlake too, "Mirror" is a very good song of him+nice video clip:
and Macklemore + Ryan Lewis, my new favorite rapper since the gone of Eminem. They rap about something... real :)
um.... how can I forget "To zanarkand", a beautiful masterpiece :), teach me how to play piano plzzzzz:
I guess that's all. Have a good day friend !
I write this letter simply because... recently I read too much "the perks of being a wallflower", and then I think "Why not?". It has been long time since my last writing, maybe partly because Dota is kinda carried me away, and another reason is that since all the my favorite reader haven't paid attention to blogspot anymore, then what the reason I keep writing for? But then I realize that all of my entries written mostly because... I want to write something, not because I want somebody else to read what I want to show. Then... yeah my friend, just read it or not, it's up to you!
The first thing that I'm always think about is that... why it is so freakin hot recently? It's like the sun is in love, so it's getting hotter and hotter. Even so hot that it makes me so damn lazy, that I don't even want to go to the gym, or do anything outside my house... Well, kinda sucks isn't it. And it's not even the hottest period of the season yet! Well, I guess I'm gotta buy some battery and turn on the air conditioner finally...
The second thing... well maybe it's about the purpose of my life. This time I don't have to study much, even my job now I have some experience to do it easily (yeah now life is much easier with gg translate, it does the easy and some of diff part, then all I have to do is adjust, which I'm the best. Yeah,... adjusting and fixing stuffs...). Then I started to think what is it really about, I mean my life. Skimming through all my friend's facebook and realize that many of them have done great stuffs, like travel, being "something", having goods relationship, doing great prototypes or such things like that. And then I realize... well I have nothing to put in my facebook profile! No relationship, no achievement, no such thing as social activities or ever service learning stuffs... Sad, isn't it? Then I realize I don't know what I REALLY WANT TO DO! Shocked again... And this hot weather give me more headache than it should be. Yes, think about that young man, think about you "big plan" again. Shh, about that, even my friends also have big big plans, which I don't also. What a pathetic loser who think he's fine :(.
The third thing... it's kinda disappointed when my mom just told me the whole trip to Thailand is canceled. But then I heard something interesting: it could be a chance to travel through Europe, in the next September, cuz my uncle has German citizenship and can write an invitation for us to visit him. Then... I'm thinking about Spain, Italy, and even France. How possibly awesome is that one. Gotta save more money then! ... and that is still a near future plan with 60% of possibility. And now, a trip to Danang and Hoi An waiting, the thing I'm excited about now!!!!
And mention about this, I'm thinking of my dad again. Yeah, recently he kinda do some... ridiculous things. Not big deal, but these kind of actions and talking really annoy mom, and my aunt with her family temporarily staying at my house. Really I don't know what to say or do, since he never ever listen to someone else beside himself. Maybe finally we must have a really serious talk, when I would be enough "mature" for him, or when I can prove myself or having some kind of power, to talk to him like two man, not father and son (since this father and son shit really never work out for him). Yes, someday I will. At least my aunt and her family have to take this at least two more weeks until she can move to her house in Saigon. It's okay for me and my mom to stand him, but I'm really sorry for them about this, they are not suppose to, he is not part of her family for this...
Well I have a question for you. How can you tell someone that you miss her without telling that you miss her and then you cant do anything because you don't have a chance for even some small conversation since she's too busy for everything else, and I don't have the right to disturb just because I have too many free time now. I don't want to be childish, but this upset me. Sometimes I just want to talk, even just for 5 minutes, or even having 3 or 5 sentences. That's okay for me, happy enough for me, but still seem so far to come true...
I guess that enough sadness for you to listen my friend. Let's go to some good things. I've just receive the second salary payment, it's 5000 baht, seem a good one but don't know what to use with it yet :D. Another thing is that this summer we know how to have fun, even reading book or go to the internet game to enjoy dota 2 with my homies. That's fine for now, and life goes peacefully. That pleased me. My cooking ability has improved also, I'm sure will be a good husband in future :>. Imagine a husband with no interested in alcohol, know how to cook, can delight you with his poor guitar skill and sing like an injured penguin, gonna love you and your children with all his heart, value tradition and respect woman's right. Isn't it all woman looking for? But then I'm still alone bwahhaahaha... Weird, but if going deeper, it's not at all.
I think that's all I need to say and can say at this time. Maybe my approach is wrong, and if this time I failed again may be I will reconsider of changing the approach. But still, maybe need to wait 1 or 2 more year to see it's success or not. At the mean time, I just doing my best. Thank you for spending time reading all these silly stuffs of mine.
Love you,
Andy
Enough with the talk, let's put some good music I listened to recently:
Sungha Jung really do some good music recently:
Sunday, 10 March 2013
Fortune telling
Hôm nọ mới đi coi bói bài tarot. Kể cũng zui, tại ông thầy bói cũng xì tin chứ ko phải kiểu âm u bí hiểm. Ổng nói về bản thân mình cũng tương đối chính xác, và cả về một số người xung quanh mình cũng thế. Cơ mà xác định là coi cho zui nên cũng hông lấy đó làm nặng nề. Dù sao thì số phận mình vẫn phải do mình quyết định chớ... Nhưng mà sau khi coi bói xong thì cũng thu thập được kha khá thứ bổ ích. Lẹ thiệt, vậy là đã hết ngày chủ nhật, còn 2 hôm nữa thôi (Mother of topic changed =)) ), mình vẫn chưa gặp hết những người muốn gặp, ăn hết nhũng món muốn ăn, đành hẹn dịp tháng 5 vậy.
Đôi khi mình thắc mắc tại sao con người ta lại quá quan tâm đến số phận của kẻ mà mình căm ghét? Phải chăng ignore the haters luôn là điều tốt nhất, bận tâm đến những người muốn điều không tốt với mình mà để làm chi ? Tập sống yêu thương và hoà nhã thôi chả phải là đã hết thời gian rồi sao ? Thật sự là cũng hơi lăn tăn.
Hôm nay có một con chim bay vào phòng mình, có điều là nó không biết đường bay ra, cứ bay loạn xa va đập lung tung rồi choáng giữa phòng. Tưởng nó chết chạm zô nó thì nó lại bay tiếp. Rõ khổ! Mình lại nhát, không dám nắm lấy nó rồi thả ra ngoài (sợ bóp chết thằng nhỏ luôn). Đành phải... nhờ quyền trợ giúp from Mommy. Thật là ngại quá đi, con trai gì đâu...
Hôm nay nghe thím mình đàn lại To Zanarkand là mình lại thèm học piano quá xá... Không biết bao giờ mong ước mới thành hiện thực đây...? :(
Đôi khi mình thắc mắc tại sao con người ta lại quá quan tâm đến số phận của kẻ mà mình căm ghét? Phải chăng ignore the haters luôn là điều tốt nhất, bận tâm đến những người muốn điều không tốt với mình mà để làm chi ? Tập sống yêu thương và hoà nhã thôi chả phải là đã hết thời gian rồi sao ? Thật sự là cũng hơi lăn tăn.
Hôm nay có một con chim bay vào phòng mình, có điều là nó không biết đường bay ra, cứ bay loạn xa va đập lung tung rồi choáng giữa phòng. Tưởng nó chết chạm zô nó thì nó lại bay tiếp. Rõ khổ! Mình lại nhát, không dám nắm lấy nó rồi thả ra ngoài (sợ bóp chết thằng nhỏ luôn). Đành phải... nhờ quyền trợ giúp from Mommy. Thật là ngại quá đi, con trai gì đâu...
Hôm nay nghe thím mình đàn lại To Zanarkand là mình lại thèm học piano quá xá... Không biết bao giờ mong ước mới thành hiện thực đây...? :(
Tuesday, 26 February 2013
Confessions
-Confession, confession everywhere, so I'm gonna make some, but with a limited viewer scope :)):
+Những lúc đi tắm ở nhà một mình, tui thích mở cửa phòng tắm, bật nhạc và hát theo. Nó làm cho tui cảm thấy rất là epic.
+Ở dơ là một sở thích. Không phải ở quá dơ nhưng mà đôi khi tui quá lười cho sự sạch sẽ. Tui ok với việc ở một căn phòng bừa bộn, miễn là không bốc mùi :)).
+Sau 2 năm mài đít ở giảng đường đại học thì tui rút ra một điều là không cái lớp nào nhìu gái đẹp như a3 mình ngày xưa. Biết vậy hồi xưa lười học đi một tí, ngắm gái kỹ hơn một tí thì có phải hay hơn không :)).
+9 năm về trước tui có gây ra một lỗi lầm với một bạn gái. Đại khái là "cua" được năm lớp 5, tới lớp 6 thì "thay lòng đổi dạ" và không liên lạc với bạn ấy nữa. Một phần vì khác trường, một phần vì mê gái. Nghĩ lại cái tình cảm hồi còn nhỏ thật ngây ngô và bồng bột. Nếu có cơ hội gặp lại, tui muốn xin lỗi bạn ấy một cách chân thành nhất có thể, và nghe chửi hàng giờ liền cũng được. Nhưng mà chuyện quá lâu rồi, chắc bạn í cũng không nỡ hành hạ mình kinh khủng vậy đâu. Dù sao thì ông trời cũng trừng phạt, từ đó về sau chuyện tình cảm lúc nào cũng gặp nhiều khó khăn trắc trở :))))))).
+Tui vừa được chuyển một khoản đúng = khoản thưởng đầu năm. Tức là nhận double một khoản tiền trong tài khoản. H cứ để đó, 3 tháng sau nếu không thấy báo lỗi từ phía ngân thì tui sẽ... xài nó. Đấy, tui đâu phải là một người cự kì trung thực đâu :D. Nhưng mà của thiên trả địa, nếu họ có đòi lại thì cũng chả tiếc làm gì.
+Mồng 7/3 này tui sẽ zìa VN. Nếu các bạn có đọc blog và muốn hẹn hò đi chơi thì tui lúc nào cũng sẵn sàng. But if you're too busy for that, then just do ya thang, I'm okay with it! :D.
+2 điều thèm thuồm nhất bây giờ: 1 người phù hợp (không có nghĩa là thân, mà là phù hợp thôi) để có thể nói hết lòng mình và một dĩa bún đậu mắm tôm.
+Có thể nhìu người thấy tội nghiệp, và đôi khi thật sự mình cũng muốn có một người đặc biệt. Nhưng mà tui cảm thấy mãn nguyện zới kiếp độc thân hiện giờ, vì chứng kiến nhiều người bước vào các mối quan hệ và thay đổi theo một chiều hướng mà... tui không thật sự cảm thấy "thích" sự thay đổi ấy. Điều khó khiến tui vẫn khoái độc thân hơn. Có lẽ cũng giống như Ted Mosby, đang chờ "người đó" tới, có điều là không biết tới bao giờ :D.
+Mẹ ơi nóng quá, nhưng mà ko quen cởi trần mặc xịp trong nhà =)))))).
+Về nhà dù có hay không thì mình cũng sẽ đá phò à nhầm đá phim khí thế.
+Nhật vật hợp với Song Tử trong Dota nhất có lẽ là Orge magi. Một cái đầu thì vui vẻ, lơ thơ và enjoy mọi thứ, lãng mạn và mơ mộng. Một cái đầu thì thực tế, hơi ác và nhiều tính toán. Nhưng có lẽ nếu thiếu một cái đầu thì sẽ không bao h tồn tại được.
Thôi không lảm nhảm nữa, học thi tiếp, còn 2 môn nữa thôi mà :">
+Những lúc đi tắm ở nhà một mình, tui thích mở cửa phòng tắm, bật nhạc và hát theo. Nó làm cho tui cảm thấy rất là epic.
+Ở dơ là một sở thích. Không phải ở quá dơ nhưng mà đôi khi tui quá lười cho sự sạch sẽ. Tui ok với việc ở một căn phòng bừa bộn, miễn là không bốc mùi :)).
+Sau 2 năm mài đít ở giảng đường đại học thì tui rút ra một điều là không cái lớp nào nhìu gái đẹp như a3 mình ngày xưa. Biết vậy hồi xưa lười học đi một tí, ngắm gái kỹ hơn một tí thì có phải hay hơn không :)).
+9 năm về trước tui có gây ra một lỗi lầm với một bạn gái. Đại khái là "cua" được năm lớp 5, tới lớp 6 thì "thay lòng đổi dạ" và không liên lạc với bạn ấy nữa. Một phần vì khác trường, một phần vì mê gái. Nghĩ lại cái tình cảm hồi còn nhỏ thật ngây ngô và bồng bột. Nếu có cơ hội gặp lại, tui muốn xin lỗi bạn ấy một cách chân thành nhất có thể, và nghe chửi hàng giờ liền cũng được. Nhưng mà chuyện quá lâu rồi, chắc bạn í cũng không nỡ hành hạ mình kinh khủng vậy đâu. Dù sao thì ông trời cũng trừng phạt, từ đó về sau chuyện tình cảm lúc nào cũng gặp nhiều khó khăn trắc trở :))))))).
+Tui vừa được chuyển một khoản đúng = khoản thưởng đầu năm. Tức là nhận double một khoản tiền trong tài khoản. H cứ để đó, 3 tháng sau nếu không thấy báo lỗi từ phía ngân thì tui sẽ... xài nó. Đấy, tui đâu phải là một người cự kì trung thực đâu :D. Nhưng mà của thiên trả địa, nếu họ có đòi lại thì cũng chả tiếc làm gì.
+Mồng 7/3 này tui sẽ zìa VN. Nếu các bạn có đọc blog và muốn hẹn hò đi chơi thì tui lúc nào cũng sẵn sàng. But if you're too busy for that, then just do ya thang, I'm okay with it! :D.
+2 điều thèm thuồm nhất bây giờ: 1 người phù hợp (không có nghĩa là thân, mà là phù hợp thôi) để có thể nói hết lòng mình và một dĩa bún đậu mắm tôm.
+Có thể nhìu người thấy tội nghiệp, và đôi khi thật sự mình cũng muốn có một người đặc biệt. Nhưng mà tui cảm thấy mãn nguyện zới kiếp độc thân hiện giờ, vì chứng kiến nhiều người bước vào các mối quan hệ và thay đổi theo một chiều hướng mà... tui không thật sự cảm thấy "thích" sự thay đổi ấy. Điều khó khiến tui vẫn khoái độc thân hơn. Có lẽ cũng giống như Ted Mosby, đang chờ "người đó" tới, có điều là không biết tới bao giờ :D.
+Mẹ ơi nóng quá, nhưng mà ko quen cởi trần mặc xịp trong nhà =)))))).
+Về nhà dù có hay không thì mình cũng sẽ đá phò à nhầm đá phim khí thế.
+Nhật vật hợp với Song Tử trong Dota nhất có lẽ là Orge magi. Một cái đầu thì vui vẻ, lơ thơ và enjoy mọi thứ, lãng mạn và mơ mộng. Một cái đầu thì thực tế, hơi ác và nhiều tính toán. Nhưng có lẽ nếu thiếu một cái đầu thì sẽ không bao h tồn tại được.
Thôi không lảm nhảm nữa, học thi tiếp, còn 2 môn nữa thôi mà :">
Sunday, 10 February 2013
Ngày mồng một
Cái tết thứ 2 được về với gia đình thân yêu. Lần này may mắn (hay là lần trước may mắn nhỉ) được ở qua mồng 1 rồi mới phải đi. Cuối năm nay kinh khủng quá! Có những lúc tưởng chừng muốn xuôi luôn, không ngó ngàng gì nữa, cũng may là mình vẫn trụ được cho tới bây giờ. Nói vậy chứ mấy hôm tết cũng chả làm gì, thực hiện "nghĩa vụ gia đình" (nghe cao cả quá) là hết veo tết rồi :)). Hôm nay kể ra cũng vui, nhìn lũ con nít chạy qua chạy lại trong nhà. Mình cũng ăn chơi, oánh hẳn bài cào (lâu rồi không cờ bạc). Ăn được 50k :3, đủ thấy cái độ "đen tình" của mình cỡ nào :)). Rồi buổi chiều thì trước nhà có oánh lộn. Công nhận là mấy cái zụ này người VN mình lanh gê, hồi xưa mình cũng bà 8 nhưng mà h có vẻ không give a shit nữa. Tình hình Dota mừng xuân cũng thuận lợi, thắng nhiều, thua thì cũng không vì mình kém :)).
Thôi thì năm mới mọi chuyện ng ta sẽ mong reset. Trước hết là cho bản thân, mình xin ông bà phù hộ cho con qua cái môn Money and Capital Market này, chỉ vừa đủ qua thôi (ông bà thương con thì cho cao cao 1 tẹo cũng được). Xin phù hộ cho con học hành thuận lợi (ý thì học hành lúc nào chả khó khăn, nhưng mà đừng nên có những cái sự khó khăn không cần thiết như đợt này). Và cho con được khoẻ mạnh; nếu được thì cả đẹp trai, giàu có, gái xếp hàng xin số, blah blah blah... mà không có cũng được con không oán trách gì đâu. Con chỉ mong cho ba mẹ được khoẻ mạnh, vui vẻ, ba bớt nhậu nhẹt, và sẽ thật tuyệt vời nếu một lúc nào đó biết "lắng nghe" người khác. Còn với mẹ, chỉ mong mẹ thật khoẻ mạnh và vạn sự bình an, luôn có niềm vui trong cuộc sống, vậy là đủ rồi.
Còn vài dòng tới 2 cô bạn gái thân thương của tui. To bạn gái number1, tớ biết năm này cậu gặp nhiều chuyện buồn, nhiều chuyện không may, nhiều chuyện mà nếu đặt tớ vào đó thì có lẽ tớ cũng không biết sẽ phải làm sao. Nhưng mặt khác, chẳng phải năm nay cậu cũng có những trải nghiệm thú vị đó sao? Tớ biết cậu rất là mạnh mẽ, nên đừng vì những chuyện này mà suy sụp nhé. Năm mới chúc cậu sẽ "lột da" thành công, hoặc không thì sẽ "độc" hơn năm cũ, để không ai có thể làm tổn thương mình được.What doesn't kill you make you stranger... à nhàm stronger (câu kia là của Joker 8-} ). To bạn gái number2, kể từ khi cậu vào đại học, cho đến tận bây giờ, trong những lần nói chuyện, hay những buổi đi chơi, cho dù cậu có tươi cười và vui vẻ cách mấy, có niềm nở và tươi tỉnh cách mấy, thì tớ vẫn "cảm thấy", từ sâu thẳm bên trong, có cái gì đó không ổn. Có thể cảm nhận không chính xác, bởi vì tớ không có "woman's sense" nên nếu không phải thì cũng đừng trách tớ tội nghiệp. Ai cũng có vấn đề của riêng mình, và lời khuyên thường chỉ là một cái gì đó mang giá trị động viện. Thật lòng là tớ muốn làm một cái gì đó, nhưng có lẽ điều này thì tớ không làm được gì. Chỉ mong năm mới, hy vọng, bằng cách này hay cách khác, cậu tìm được một cái gì đó, một kinh nghiệm gì đó hay bất cứ là một cái gì đó, để có thể tin tưởng vào giá trị của bản thân minh, để có thể bỏ cái "cục nợ" kia ra khỏi người, cũng giống như một kiểu thoát xác và lột da ấy nhỉ :))))). Kế hoạch dù có không hoàn thành một cách viên mãn cũng không sao, nhưng điều quan trọng nhất là không phải tự "dìm hàng" bản thân nữa.
Nói ngắn gọn là như vậy. Hy vọng chúng ta sẽ là bồ.... tèo cho đến thời gian dài ơi là dài. Tớ không phải là người có những lời hay ho để làm dịu lòng người khác, cũng không đủ thông thái để cho các cậu biết phải làm gì. Nhưng nên nhớ, khi nào cần bán than, mà hông có ai mua, thì tớ vẫn sẵn sàng mua thu mua với số lượng lớn (đừng ngại, nếu không mua nổi thì tớ sẽ bảo là hết mua được rồi). Cho dù nhiều lúc mỗi người đều có thời gian bận rộn của riêng mình, không có thời gian thăm hỏi hay nói chuyện với nhau (điều này có lẽ làm tớ hơi buồn một chút, nhưng mà có lẽ vì tớ rảnh quá nên mới đê ý), nhưng hy vọng không vì điều đó mà sự liên kết trở nên thiếu bền vững đi. Và cho dù có chiện gì xảy ra với 2 cậu, thì tớ sẽ cố, = hết khả năng trong giới hạn của mình, để "stand by you". Và nếu đã coi nhau là bạn thân, thì đừng ngại để ask for help, or something like that.. In conclusion, một năm mới với nhiêu điều tốt đẹp với 2 cậu.
To chị Thanh: hôm giao thừa có ntin mà không thấy chị trả lời, không biết tại sao. Thôi ngắn gọn thì nếu chị có thời gian xem cái entry này, chúc chị khoẻ mạnh hơn năm cũ, hạnh phúc cùng anh Phương và thuận lợi trong công việc của mình. Có lương thì nếu chi có lòng dắt em nhỏ đi ăn thì em sẵn sàng phục vụ :)).
Thôi sến súa nãy h đủ rồi, mình đi ói đây, chào các bạn ^^!.
P/s1: chiều coi P&F thấy cái clip này. Thấy tội Isabella quá chừng, ai bảo yêu nhầm một thằng không có khái niệm về tình yêu làm chi cho khổ cuộc đời :-<. A moment of silence for our sister in the friendzone.
P/s2: "A.n.a.th.ê.kh.ph.v.a.m.th.m.b.v.e.ch.s.s.ch.m.m.q.h,h.n.c.kh.l.e.ch.m.y.a" An important sentence seems should not be spoken out at this momment.
We could share a crêpe sucrée
At this Parisian café
Take a break and smell these flowers
Underneath the Eiffel Tower
Won't you share a crème brûlée with me?
How perfect could this be
In the City of Love? (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
We could try some fancy cheese
Or peruse the galleries.
Isn't this a perfect day?
How do I look in this beret?
Oh, how can he not feel the same way
When we're strolling down the Champs-Élysées
In the City of Love? (In the City of Love)
In the City of Love.
I wish that he would whisper "Ma chérie, je t'aime"
But all he wants to do is try to fix that plane,
In the City of Love. (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
Thôi thì năm mới mọi chuyện ng ta sẽ mong reset. Trước hết là cho bản thân, mình xin ông bà phù hộ cho con qua cái môn Money and Capital Market này, chỉ vừa đủ qua thôi (ông bà thương con thì cho cao cao 1 tẹo cũng được). Xin phù hộ cho con học hành thuận lợi (ý thì học hành lúc nào chả khó khăn, nhưng mà đừng nên có những cái sự khó khăn không cần thiết như đợt này). Và cho con được khoẻ mạnh; nếu được thì cả đẹp trai, giàu có, gái xếp hàng xin số, blah blah blah... mà không có cũng được con không oán trách gì đâu. Con chỉ mong cho ba mẹ được khoẻ mạnh, vui vẻ, ba bớt nhậu nhẹt, và sẽ thật tuyệt vời nếu một lúc nào đó biết "lắng nghe" người khác. Còn với mẹ, chỉ mong mẹ thật khoẻ mạnh và vạn sự bình an, luôn có niềm vui trong cuộc sống, vậy là đủ rồi.
Còn vài dòng tới 2 cô bạn gái thân thương của tui. To bạn gái number1, tớ biết năm này cậu gặp nhiều chuyện buồn, nhiều chuyện không may, nhiều chuyện mà nếu đặt tớ vào đó thì có lẽ tớ cũng không biết sẽ phải làm sao. Nhưng mặt khác, chẳng phải năm nay cậu cũng có những trải nghiệm thú vị đó sao? Tớ biết cậu rất là mạnh mẽ, nên đừng vì những chuyện này mà suy sụp nhé. Năm mới chúc cậu sẽ "lột da" thành công, hoặc không thì sẽ "độc" hơn năm cũ, để không ai có thể làm tổn thương mình được.What doesn't kill you make you stranger... à nhàm stronger (câu kia là của Joker 8-} ). To bạn gái number2, kể từ khi cậu vào đại học, cho đến tận bây giờ, trong những lần nói chuyện, hay những buổi đi chơi, cho dù cậu có tươi cười và vui vẻ cách mấy, có niềm nở và tươi tỉnh cách mấy, thì tớ vẫn "cảm thấy", từ sâu thẳm bên trong, có cái gì đó không ổn. Có thể cảm nhận không chính xác, bởi vì tớ không có "woman's sense" nên nếu không phải thì cũng đừng trách tớ tội nghiệp. Ai cũng có vấn đề của riêng mình, và lời khuyên thường chỉ là một cái gì đó mang giá trị động viện. Thật lòng là tớ muốn làm một cái gì đó, nhưng có lẽ điều này thì tớ không làm được gì. Chỉ mong năm mới, hy vọng, bằng cách này hay cách khác, cậu tìm được một cái gì đó, một kinh nghiệm gì đó hay bất cứ là một cái gì đó, để có thể tin tưởng vào giá trị của bản thân minh, để có thể bỏ cái "cục nợ" kia ra khỏi người, cũng giống như một kiểu thoát xác và lột da ấy nhỉ :))))). Kế hoạch dù có không hoàn thành một cách viên mãn cũng không sao, nhưng điều quan trọng nhất là không phải tự "dìm hàng" bản thân nữa.
Nói ngắn gọn là như vậy. Hy vọng chúng ta sẽ là bồ.... tèo cho đến thời gian dài ơi là dài. Tớ không phải là người có những lời hay ho để làm dịu lòng người khác, cũng không đủ thông thái để cho các cậu biết phải làm gì. Nhưng nên nhớ, khi nào cần bán than, mà hông có ai mua, thì tớ vẫn sẵn sàng mua thu mua với số lượng lớn (đừng ngại, nếu không mua nổi thì tớ sẽ bảo là hết mua được rồi). Cho dù nhiều lúc mỗi người đều có thời gian bận rộn của riêng mình, không có thời gian thăm hỏi hay nói chuyện với nhau (điều này có lẽ làm tớ hơi buồn một chút, nhưng mà có lẽ vì tớ rảnh quá nên mới đê ý), nhưng hy vọng không vì điều đó mà sự liên kết trở nên thiếu bền vững đi. Và cho dù có chiện gì xảy ra với 2 cậu, thì tớ sẽ cố, = hết khả năng trong giới hạn của mình, để "stand by you". Và nếu đã coi nhau là bạn thân, thì đừng ngại để ask for help, or something like that.. In conclusion, một năm mới với nhiêu điều tốt đẹp với 2 cậu.
To chị Thanh: hôm giao thừa có ntin mà không thấy chị trả lời, không biết tại sao. Thôi ngắn gọn thì nếu chị có thời gian xem cái entry này, chúc chị khoẻ mạnh hơn năm cũ, hạnh phúc cùng anh Phương và thuận lợi trong công việc của mình. Có lương thì nếu chi có lòng dắt em nhỏ đi ăn thì em sẵn sàng phục vụ :)).
Thôi sến súa nãy h đủ rồi, mình đi ói đây, chào các bạn ^^!.
P/s1: chiều coi P&F thấy cái clip này. Thấy tội Isabella quá chừng, ai bảo yêu nhầm một thằng không có khái niệm về tình yêu làm chi cho khổ cuộc đời :-<. A moment of silence for our sister in the friendzone.
P/s2: "A.n.a.th.ê.kh.ph.v.a.m.th.m.b.v.e.ch.s.s.ch.m.m.q.h,h.n.c.kh.l.e.ch.m.y.a" An important sentence seems should not be spoken out at this momment.
At this Parisian café
Take a break and smell these flowers
Underneath the Eiffel Tower
Won't you share a crème brûlée with me?
How perfect could this be
In the City of Love? (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
We could try some fancy cheese
Or peruse the galleries.
Isn't this a perfect day?
How do I look in this beret?
Oh, how can he not feel the same way
When we're strolling down the Champs-Élysées
In the City of Love? (In the City of Love)
In the City of Love.
I wish that he would whisper "Ma chérie, je t'aime"
But all he wants to do is try to fix that plane,
In the City of Love. (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
In the City of Love. (In the City of Love)
Friday, 1 February 2013
02/02/2013
When this hell-freak situation is gonna end?
Have no idea yet, but when it's finished, maybe I'm gonna write something really really bad.....
Have no idea yet, but when it's finished, maybe I'm gonna write something really really bad.....
Monday, 21 January 2013
Entry of 19th January 2013
Dear journal,
How you doin? Long time haven't visited you though, sorry for that. Since I'm too busy of... playing Dota lol. And at the moment I don't have much to say also. However, there are some stuffs that I think you should know. On Monday I'll have my first job interview. It's just an translating job, but I think it's kinda challenging and promising. Since the first time I do something for money, maybe I need to do it... IDK seriously? And this company is kinda... big, they'll open a new branch in VN soon, so another potential working opportunity for me. Isn't it great?!!?! However, my mom said I need to focus on my study, and this job is just optional, should not let it affects my grades. So on Monday I need to ask some questions... Ummm, hope everything will be fine. And I've just made up my mind that I'll spend this year scholarship to buy her an Ipad. She said her friend's son (now he's in Canada, he's kinda has a big influence in my childhood :D) bough her an Ipad from his first month salary. Now I bough my mom an Ipad when I was just undergraduate. In your face, Tuan Anh :)) (j/kidding). Just wait til the moment she know about this, so excited. Best Tet gift ever.!! \m/.
Now I'm so excited to watch les miserables. Cant believe that they the release day of Thailand is one month later from US. So.... Stone Age. And I'm about to have some breads and buns sent from VN. Let me tell you this, one of the things that make you remember the most are foods. Yeah, it's the combination of everything in your mind, and it gives you any visuals you want from every aspects of your life. It's all about food, bro. Then I'll enjoy Tet with my family, another kind of happiness. Right now, maybe I don't need anymore than that. Geez, I have four projects and 3 weeks left, and I didn't even touch it. Why this motherfucker so freakin' lazy recently ? Harsh *sigh*... However the midterm is not so bad, maybe I'm not that far from the road.
And one more thing... you know what? It's kinda cold outside, and... I miss her a lot >.<. Need to control this feeling, or things gonna get worse. And sometimes I wondered whether the phrase "just say it" is easy like it looks on TV. And it's hard for a man to say how they feel to people they care about. They just... do shits, you know...
P/s: just come back from the interview this morning. The HRD agreed that I could only go to the office on Mon, the others I can work at home up to demand. Now waiting to see how much they are willing to offer. Hope there would be kinda "fat" income. I'm employed babe :)))
How you doin? Long time haven't visited you though, sorry for that. Since I'm too busy of... playing Dota lol. And at the moment I don't have much to say also. However, there are some stuffs that I think you should know. On Monday I'll have my first job interview. It's just an translating job, but I think it's kinda challenging and promising. Since the first time I do something for money, maybe I need to do it... IDK seriously? And this company is kinda... big, they'll open a new branch in VN soon, so another potential working opportunity for me. Isn't it great?!!?! However, my mom said I need to focus on my study, and this job is just optional, should not let it affects my grades. So on Monday I need to ask some questions... Ummm, hope everything will be fine. And I've just made up my mind that I'll spend this year scholarship to buy her an Ipad. She said her friend's son (now he's in Canada, he's kinda has a big influence in my childhood :D) bough her an Ipad from his first month salary. Now I bough my mom an Ipad when I was just undergraduate. In your face, Tuan Anh :)) (j/kidding). Just wait til the moment she know about this, so excited. Best Tet gift ever.!! \m/.
Now I'm so excited to watch les miserables. Cant believe that they the release day of Thailand is one month later from US. So.... Stone Age. And I'm about to have some breads and buns sent from VN. Let me tell you this, one of the things that make you remember the most are foods. Yeah, it's the combination of everything in your mind, and it gives you any visuals you want from every aspects of your life. It's all about food, bro. Then I'll enjoy Tet with my family, another kind of happiness. Right now, maybe I don't need anymore than that. Geez, I have four projects and 3 weeks left, and I didn't even touch it. Why this motherfucker so freakin' lazy recently ? Harsh *sigh*... However the midterm is not so bad, maybe I'm not that far from the road.
And one more thing... you know what? It's kinda cold outside, and... I miss her a lot >.<. Need to control this feeling, or things gonna get worse. And sometimes I wondered whether the phrase "just say it" is easy like it looks on TV. And it's hard for a man to say how they feel to people they care about. They just... do shits, you know...
P/s: just come back from the interview this morning. The HRD agreed that I could only go to the office on Mon, the others I can work at home up to demand. Now waiting to see how much they are willing to offer. Hope there would be kinda "fat" income. I'm employed babe :)))
Subscribe to:
Posts (Atom)




