Saturday, 31 December 2011

Giấc mơ cuối năm 2011

   hoặc là đầu năm 2012, nói chung đi ngủ lúc 3h nên không biết xếp loại nó vào khoảng nào. 1 giấc mơ kỳ lạ, quy tụ nhiều chuyện (lạ một điều là những thứ mình vẫn còn băn năm trước). Bài học rút ra: năm mới đương nhiên mọi người ai cũng cho là một thời điểm để làm lại, để khởi đầu những thứ mới hay thay đổi cái gì đó. Đúng thật là sẽ cần nhiều sự thay đổi, nhưng có lẽ cái mình cần nhất là bỏ đi cái thói nước đôi và thiếu chính kiến trong cả hành động lẫn suy nghĩ. Dứt khoát (thậm chí là dứt điểm) 1 cái gì đó cho rõ ràng dù sao vẫn tốt hơn cứ giữ nó ở lưng lửng và tự làm khổ mình (lẫn người khác). Và nhiều lúc cũng cần phải thể hiện quan điểm một cách gay gắt dù có làm người khác không hài lòng đi chăng nữa. Nói vậy chứ thực hiện có khi không dễ đâu, tại nó ăn sâu vào tính cách rồi (hình như là điểm đặc trưng của Song Tử luôn !). Thôi thì cố gắng cải thiện hết mức.

   P/s: buổi trưa ngủ dậy có một chuyện bất ngờ, thấy vui vui ^^!

Friday, 30 December 2011

Đau

       Hqua mình chọt được hai phát vào lưới (năng suất đã được cải thiện một chút), nhưng mừ cái giá phải trả là căng cơ chân phải (h mà duỗi ra là bại xuội luôn). Mặc dù mình khoái style kỹ thuật rê rê chuyền qua chuyền lại xong rồi xâm nhập cấm địa giống mấy anh thần tượng barca của mình, nhưng mà mình chắc chỉ đá được kiểu tiền đạo cắm chộp vị trí xong rồi sút giống mấy anh Klose hay Ibrahimovich thôi quá =.='. Thoy thì ráng thích nghi zới cái gì mình phù hợp vậy. Mà liên hệ chuyện bóng bánh với cuộc sống một tí: một tiền đạo có thể bỏ lỡ cả chục cơ hội để rồi ghi bàn quyết định để trở thành người hùng, nhưng 1 hậu vệ hay một thủ môn chơi tốt từ đầu đến cuối, chỉ một ít sai lầm để vào 1 trái thì bị xem như tội đồ. Chẳng phải như thế thì thiệt thòi quá hay sao :D. Cuộc sống cũng thế, có những người tốt với bạn quá thường xuyên tới mức bạn không nhận ra nữa, nhưng với người khác chỉ có một tí hành động thể hiện sự quan tâm thì bạn lại trân trọng vô cùng. Mâu thuẫn nhỉ? :D nhưng con người vốn mâu thuẫn mà. Kỳ tết này ráng mua cho xong mấy món đồ để đem về nhà, một đống giày, đồ ăn, blah blah blah.... Mọi người tha hồ sướng =))


P/s: học bổng ơi, em ở đâu, toàn phải tạm ứng trước thế này :-< .....

Choosing a dog

   Hôm nay đi ngang qua C building, thấy dog lover club nó treo cái poll "What dog would you choose to be your pet?". Hồi trước mình bị chó cắn chích 6 mũi, sau đó đâm sợ chích và sợ chó. Từ khi qua đây và tiếp xúc thường xuyên zới Halu, h hết sợ chó, nhiều khi lại còn "thiếu đề phòng" ngoài mức cần thiết nữa. Hôm nay hứng lên , suy nghĩ một hồi, đưa tới 1 danh sách

  1/Siberian Husky or Alaskan  Malamute:

Siberian Husky

Alaskan Malamute

2 em này thì khôi ngô tuấn tú khỏi nói rồi. Nhưng mà 1 em zậy cũng không rẻ đâu, nuôi tốn cơm, mà chăm cái lông của nó cũng tốn thêm một mớ nữa. Khó huấn luyện, mà cái mắt nhìn dữ dữ :D. Biết em này qua tiếng gọi nơi hoang dã (con buck). Nói chung chắc không mua 2 em lai sói này đâu, tham khảo thôi :D

  2/Golden Retriever and Labrador Retriever

Golden Retriever



Labrador Retriever


2 em này về cơ bản giống nhau, có điều em golden thì lông dài hơn. Tuýp tinh khôn, to xác, an nhìu, và tuyệt vời nhất đây là giống chơi với trẻ em rất tốt, có thể coi là loài chó tuyệt nhất cho gia đình, lại trung thành nữa. Nếu ai đã xem Marley and me, mình đảm bảo cho dù ko thích chó, cũng thích mua một em Labrador về nuôi (cảm động cực ý). 2 em này chắc là lựa chọn ưu tiên nếu mình mua, mà labrador lông ngắn, dễ chăm hơn golden :X. P/s: scooby doo cũng là Labrador đó nha :X:X

 3/Pom Pom và Chow Chow:



Pom pom

Chow chow

2 em này còn có màu vàng nữa, mà thik màu trắng. 1 từ ngữ để miêu tả: Furball !!!! Độ dễ thương thì khỏi bàn roài, cũng khá thông minh, nhưng chúng hơi.... hổ báo, agressive. Mấy cuộc thi pet gần đây hình nhu pom pom toàn vô địch. mà cái lông đó thì phải bắt rận thường xuyên, haiz, chắc ko lựa 2 em này đâu.


3/Beagle:


Beagle
Em này thì mình gặp riết và chơi riết rồi, cũng hiểu khá rõ. Ẻm thông minh, nhưng mà hiếu động nhắm, với lại bạn mà bỏ ẻm ở nhà một mình là ẻm quậy đó ^^!. Beagle không dữ, và cũng biết nịnh lớm, đẹp trai nữa, tướng tá thì vừa phải, cũng đáng để cân nhắc :D:D.

4/Pug and Chihuahua:




Tụi nó không làm gì nhiều, Pug còn hơi... ngơ ngơ nữa. Nói chung là tui không khoái toy dog :P, để chưng mà không làm gì thì chán lém =.=''....


5/Collie

Trong phim A dog year, cũng thấy khá ấn tượng zới em nì. Độ thông minh thì khỏi nói roài, chó chăn cừu mà. Mà lông dài, cũng lại một vấn đề khó khăn về chăm sóc =.=''...


6/St.Bernard



AAAAAAAAAAA!!!!! Tình yêu "to lớn" của tui >.<. Có một em này trong nhà là sướng luôn. Smartest dog of the world. Nhưng mà ẻm sống ở xứ lạnh thui, với lại không lo nổi đâu, hao cơm tốn gạo T_T.... haiz, đành bỏ qua vậy.

7/Samoyed:

hjx, cái biệt danh của em cũng đủ nói lên tất cả: Nàng bạch tuyết vùng Taiga. Đẹp đẹp và đẹp !!!! Một trong những mỹ cẩu đáng mơ ước!!! Nhưng mà vì nó là chó quí tộc, nên cũng phải cỡ.... quí tộc mới nuôi được. Máy lạnh 24/24. khẩu phần thức ăn còn hơn tiền tiêu tháng của mình... :( Nhưng mà chúa ơi nó đẹp quá T_T.....

8/Great Dane



Em này trong phim Marmaduke nèh, giống chó hoàng gia thời xưa, tướng.... siêu mẫu (chân dài miên man). Thông minh, to nữa, to chình ình, và mình xin đính chính Scooby Doo là Great Dane (mới tra lại). một loài khá vui vẻ và hiền lành (scooby nhát mà :)) ). cũng thik em này :D:D, trong gọn gàng.

9/Akita


Ai biết đến Hachiko thì chắc không lạ với em Akita này đâu hen. Một giống của Nhật, lai cáo, thông minh, dễ thương nhưng hơi dữ, và đức tính đáng quí nhất đã được ca ngợi là trung thành. Có một em như thế cũng hay, nhưng mà chưa thấy ở đất Thái bao h =.='....


10/Dalmatian:

101 chú chó đốm, mà thật ra nhìn không như trong phim hoạt hình nhỉ :D. Thông minh, hơi dữ và cũng khá là quậy, ko cân nhắc lắm, tại mình nhìn mấy cái đốm cũng không có cảm tình lắm


Thôi 10 số đủ rồi, ngồi nhây nhây từ 3h, hứng lên là add thêm một em. H đã là 7h rồi. Thay đồ đi đá banh thôi :)))) (bài vở con đấy chưa động chạm gì =.=' )

P/s: Hình như mấy bạn quê ở Bảo Lộc, Đà Lạt, Lâm Đồng (đại khái là vòng vòng trên đó) ít hay nhìu cũng có bịnh "zô ziên (hơi nặng)" hay sao nhỉ :| (cái này là mình thấy từ nhiều trường hợp,ko phiến diện cho lắm), hoặc là không biết ý tứ or lịch sự tinh tế... Cmt zậy mà cũng coi được hả trời =.=''......

Thursday, 29 December 2011

Rascal Flat

   I've just realized that I've skipped rascal flat from the beginning, and it's one of the biggest mistake I ever made in my "music listening career". Specially life this song, it's so meaningful.


Wednesday, 28 December 2011

Gia đình


             Tối qua nghe mẹ nói là ba đã chịu khó đi dạy tối trở lại, mặc dù với cái lí do là để trả nợ cho người khác, thì mình đã vui lên được một chút. Rồi sau đó nghe mẹ kể về cái dự đính tiệc tùng đình đám cho năm mới của ba, niềm vui ấy tắt ngấm luôn. Nếu ví liên kết giữa mình và mẹ như một sơi dây xích vững chắc thì có lẽ cái liên kết đó với 3 chỉ được cỡ… sợi dây thừng là cùng. Mình đồng quan điểm với Quỳnh Anh, có một người cha có phần hơi độc đoán và thích lo cho anh em họ hàng hơn là chính gia đình mình thì cũng là một nỗi buồn của con cái. Lúc còn nhỏ,  mình hay tranh cãi với ba, vốn là một đứa thích lí luận, cái gì không lọt tai là mình bốp lại liền. Và kết quả của những trận cãi vã ấy là 1 cơn phẫn nộ, và một buổi khóc tức tưởi vào gối (Hồi nhỏ khóc nhiều lắm). Đương nhiên, không bao h mình là người chiến thắng, cho dù có đúng hay là sai. Và mẹ cũng thế. Và thế là tự nhiên 2 mẹ con trở thành “đồng minh” thân thiết của nhau. Và một hiệp ước tác chiến đã được lập ra: khi có điều gì đó không vừa ý, cả 2 sẽ im lặng, ko ai ý kiến ý cò gì cả, cho tới khi ba nói xong, thì đồng ý hoặc là không thôi. Và có lẽ nhờ thế mình trở thành một đứa “biết lắng nghe” (vì đã có dịp luyện tập quá nhiều), nhưng cái khả năng diễn đạt bằng lời nói thì lại hạn chế đi rất nhiều. Ba luôn thích cái gọi là “càng đông càng vui”, tức là tổ chức tiệc ở nhà nếu có cơ hội, vừa rẻ, vừa đỡ tốn kém, vừa…. cực cho cái người phải nai lưng ra mà phục vụ. Vậy nên mình thích ba bận rộn với công việc hơn, để tránh những cái đấy, để mẹ đỡ phải vất vả. Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà mình có may mắn được làm đứa con trai duy nhất: mẹ đi làm, quán xuyến nội trợ, chi tiêu trong gia đình, lo chuyện học hành cho con (cái mà ba chẳng bao h để tâm. Có lần ba hỏi con học lớp 4 mấy, lần đấy hơi buồn. Nhưng mấy câu hỏi kiểu đó lại tiếp diễn, riết rồi cũng quen), và là người tư vấn miễn phí cho thằng con trai nhiều trăn trở suy tư (nhiều cái không nói được hết nhưng nói được một tí vẫn nhẹ nhõm hơn), và nếu không có mẹ thì chắc h mình đã không ở BKK mà viết mấy dòng này rồi. Mẹ luôn là động lực, là chỗ dựa vững chắc, và là một mục tiêu để mình phấn đấu .Nhờ mẹ, mà mình hiểu rằng phụ nữ là những người đáng được tôn trọng, và biết quí trọng những gì mà họ có thể làm được. Còn ba, nhiều lúc mình cảm thấy chán ghét, đơn giản vì ba hay muốn “cướp” cái công lao đó của mẹ. Như việc mình đậu 2 trường, dù cũng đáng để tự hào nhưng không tới mức phải làm một cái tiệc chiêu đãi to làm gì, như thể thằng con vừa đậu y dược lẫn ngoại thương. Rồi kể cả khi đi du học, cũng thêm một cái tiệc nữa. Điều đó khiến mình rất khó chịu, cứ phải gặp những người không thân thiết, cười cười nói nói, mẹ thì phải quán xuyến mệt mỏi, và ba chỉ việc uống rượu và chơi bài. Có vẻ ba quá hướng ngoại, hoặc giả ba đã yên tâm vì có một người phụ nữ tuyệt vời như mẹ, hoặc giả đơn giản là….ba lo cho cái gia đình anh em của mình hơn. Mình cũng biết rằng lúc trước, nhà có 4 anh em thì chỉ có ba là tần tảo, chăm lo cho mọi người. Một mình phải lo cho 2 đứa em ăn học và ông anh thì lười lao động, nhưng rồi chả có người nào ăn học cho đàng hoàng. Và rồi giờ cũng có thể coi ba là người  “thành công” nhất trong nhà. Rồi khi chú út thất bại quá nhiều trong mọi thứ (đơn giản là vì cả thèm chóng chán), mất hết lòng tin của mọi người thì ba vẫn sẵn sang dang tay giúp đỡ, tới mức mà mẹ và mình chỉ biết thốt lên ngao ngán. Ba tiếp tục chạy tiền cho chú làm ăn, ba tạo điều kiện cho con chú học (nói thật, mình sợ nó về nhà mình ở, nó đã từng cầm xe, từng đâm chém, thường xuyên nói dối, và mình sợ nó về ở cái nhà này, ở với ba và mẹ lúc mình đi vắng, với nỗi lo thường trực là điều gì đó sẽ xảy ra). Và khi nói ba không nghe được nữa, hai mẹ con đành để ba tự do làm theo ý mình. Hồi mình về VN, thấy mẹ tiều tuỵ hơn, và có vài lần thấy mẹ như muốn khóc, thương mẹ mà chả làm được gì, mình chỉ biết cố gắng và luôn vui vẻ để an ủi mẹ thôi. Vì cái sự cáng đáng từ xưa đến nay ấy, ba tự cho mình cái quyền quyết định mọi thứ, sẵn sàng chỉ trích và không nghĩ gì tới cảm nhận người khác, và luôn nói rất nhiều, với mỗi cuộc trò chuyện hầu như chỉ là “ba và phần còn lại”. Và những bài thuyết giảng của ba dành cho mình cũng lặp lại đến nỗi mà ba nói câu 1 mình đã biết câu 2 và 3 là gì. Ba cũng không thích làm mới mình, du lịch và công nghệ với ba cũng như thanh niên đi nghe cải lương, không thích và cũng không muốn tiếp thu (nói thiệt ba mình không biết bật + tắt PC đâu =.=’). 2 mẹ con muốn đi du lịch là một điều khó khăn, mình muốn mua cái gì đó mới cũng phải giấu ba và hỏi ý kiến mẹ. Ba luôn đòi hỏi sự gắn kết trong gia đình, nhưng chính ba lại không tham gia vào nó. Và ba luôn nói với mình về những điều rất lớn lao, mà ở cái tuổi mình đó mà lĩnh hội được (những định hướng của mẹ luôn gần gũi và thực tế hơn, có lẽ cũng do môn học mà 2 người dạy khác nhau nhiều). Mình không ghét ba, thật đấy, nhưng mình chỉ không thể yêu và kính trọng như những đứa con khác. Ở ba mình cũng học nhiều điều: đó là đàn ông thì cũng phải biết nấu nướng, quét dọn, giặt giũ như phụ nữ; đó là luôn đối xử tốt với mọi người chung quanh cho dù họ có phụ mình thế nào đi chăng nữa; và đã là nam nhi thì cần phải có bản lĩnh (cái này thật sự khó, có lẽ mình chưa làm được), lúc cần thể hiện tình cảm thì phải chân thành. Thật sự, mỗi lần ba gọi điện, mình cảm thấy bổi rối, không biết phải nói gì, thường chỉ là hỏi thăm sức khoẻ và dặn hờ mấy câu kiểu “nhậu với hút thuốc ít thôi nhé” mà thôi.Mình không muốn như ba, nếu mình có gia đình, đó sẽ là ưu tiên số 1 (thề độc đấy, nói sai sét đánh, ra đường xe cán, blah blah blah). Còn không đảm đương nổi thì cứ “hội độc thân vui vẻ” thôi =.=’.
                “Bắn” một hồi mới thấy cái post “nói xấu ba” này nó còn dài hơn cái essay đang thai nghén nữa =.=’… Thôi stop, hy vọng một ngày nào đó, mọi chuyện sẽ khác …

       


      P/s: Band rock mình có cảm tình nhất là simple plan, không phải Linkin Park (LP nghe cho vui, không tạo tâm trạng). Bình dị, nhưng chất nhạc luôn giàu cảm xúc, và nhiều lúc đúng tâm trạng dã man. Simple plan thực sự là một band của tuổi trẻ, và có lẽ chỉ hợp với tuổi trẻ  :X:X

It's a beautiful day

  when I realized I had to hand in an assignment to my Microcomputer teacher in a facebook group that I did not attend yet, so I wasted my 1 and a half hour fooling around. Then my finance teacher told me she forgot to bring the solutions for 25 math problems I did last night so I had to wait. Then the staffs asked me for neck tie and black shoes when I entered the quiz room (For god's sake, how could I forget that thing this morning), then after 15 minutes of negotiating, I'm allowed with a deduction of 30% of the quiz. Now I had to do 1500 words essay, analyze a company for Management, and Microcomputer assignment. In conclusion, it's still a beautiful day.

         P/s: I don't know why, is it because there are not too much things to do this semester, no pressure or something but the inspiration for studying is dying. I signed up for a Thai course and they haven't responded yet. Harsh :-<

Tuesday, 27 December 2011

Oh plz

  Really hard to concentrate when there are a lot of temptation around. But I MUST FOCUS, try my best to maintain GPA as high as possible before entering major. For a 6-A semester, chayo chayo. Go away Dota, go away Harry Potter, go away popcorn, go away movies >.<''.....

Thinking

is one of my habit. I could say that as long as my mind awake, I think. When I read, I think. When I listen to music, I think. When I take a shower, I think. Even when I talk, I think... of something else (that's why sometimes I say bullshits =.=). It's kinda impossible to keep my brain stop thinking. Maybe that's why I can't experience the feeling of Yoga, or meditation. And one of my favorite topics to think about is "immoral questions". Those are questions, and they are immoral, which mean if you ask these questions in front of the public, people will judge you as "an asshole, a jerk, a psycho,..." something like that. But I'm sure these questions will appear when you think a lot, and think about everything that possible in this universe. Sometimes I just want to ask to know what they think (my curiosity is quite high), but I don't want to be judged for the person I am not. So, just keep them in my and analyze myself. Here are just some of my thoughts, and they are thought in another side of the issue, that's all, no more or less:
            +Killing animal for food: People kill animal for food. But still, some people feel guilty when they eat dog meats but none when they consume pork, beef or chicken. What are the differences? Dogs are smarter than others? So that's mean in the society you have the power to do whatever you like to stupid people ? Dogs are human's best friends? So you can treat people-who-are-not-your-friend the way you like? No, you won't. Actually people do things for their benefit, and if there's something sounds "ethically" and not harm their benefit, sure they will join along. It's another way of looking to this issue. Actually I don't like dog meat, so I won't eat it. That's all.
             +War: yeah yeah yeah, war is not good, war kill people. But if there's no war, mankind can't develop as fast as they are supposed to be right now. Think, if  there's no war, will USA have money to invest on technology and like a boss? Will Japan uprising like they do to reconstruct the nation? Will countries compete to be the market leader? Nope, they won't, they have no reasons (or resources) to do so. And the main reason for war, again, is benefit. If there's no benefit, what nations fight with each other for? Revolution happened because of the unequal of benefit, technology revolution happened because they want to achieve more benefits than others. Mankind need a reason to develop, and the most obvious one is benefit. However, I'm a peace-lover. One of my biggest wish is just to have a peaceful life without competing.
                +Sex before (or without) marriage: ummm, sensitive issue, so I won't say much. Just think as 2 grown people, old enough to take responsibility, and the result of doing so. And they "accept" to do so. Again, benefit comes. After, problems knock the door. So.... solve it by yourself!!! you know what would be after that (from tv, newspaper, radio),... and you agree to have fun, then... plz, we don't have fun for you, your parents don't have fun for you, so it's your turn to take responsibility. You're grown people na' =.=.


There's something even more serious, but i won't tell, my English is not skillful enough.




Monday, 26 December 2011

Fortune telling

   I don't believe in them, it's true. But sometimes it will be interesting to have some fun facts to read and then imagine. Especially something like: Gemini are funny people, they're always curious about everything, there usually are two side inside a Gemini,... and something 'bout l**e. I think it's quite matched me now, with kind of situation like this... but who know? Nobody can't decide who you are, or what you should do, you control your own destiny. So just do things you think it's right (with high consideration), and look forward no matter what the result will be. To be young is to have the right to make mistakes, which old people cannot. Maybe when people "fallin' " for someone, they do stupid, even crazy stuffs. But as my mom said "You're young, keep being friends, keep being nice and kind, but not too much "enthusiastic", then when the time come, you'll know it." So now, I guess I'll keep waiting, no matter how long for that. I'm still a young little silly boy and I like that bmuahahahahaha :)))))

P/s: maybe someday I need to make this blog sexier, but not now :))

Wednesday, 14 December 2011

Happy back

    I can't believe that all of my conflicts had been solved only in one night. Now, the "optimistic side" wins again, and that's a good thing. Hope I'll score some on this Friday ^^!

Friday, 9 December 2011

A wonderful feeling

  Today I scored my first goal, it's feel so good, I'm so happy, just like having a godlike recorded in Dota. Hope the next day I'll get some more, cant' wait \:D/