Monday, 30 July 2012

Hah!

       I have Figured out your secret identity, Miss Secret-Girlfriend, you can't hide it forever Mr Too-Good-Too-Make-Up-Stories :)))))



                 Muahahahahahahah, Bmuahahahahahahha, Bmuahahahahhahahahahahhahahahahahhahahhahhahahhahahahahha

Sunday, 29 July 2012

Saturday, 28 July 2012

:)

    Tình yêu ban cho con người (và con chuột) một sức mạnh khôn lường, ngay cả khi người trong cuộc (và... chuột trong cuộc) còn chưa ý thức được tình yêu là gì.
    Nếu loài chuột cũng có ngày Valentine như loài người thì con chuột nhắt có lẽ đã sớm hiểu được rằng nó đang yêu. Đằng này, ngày cả từ "bạn gái" mèo Gấu mớm cho Tí Hon, nó cũng hiểu rất mơ hồ.
    Nhưng tình yêu là điều không cần hiểu. Vào lúc những con người (và những con chuột) đầu tiên trên trái đất đến với nhau, âu yếm nhau rồi thương nhớ nhau, có lẽ trong ngôn ngữ loài người lẫn loài chuột đều chưa có từ "yêu".
    Bao giờ cuộc sống cũng đi trước, ngôn ngữ lò dò theo sau. Ngôn ngữ bám lấy đời sống, láo liên quan sát, hễ thấy đời sống nảy ra sự kiện gì chưa từng có trước đó, ngôn ngữ mới nghĩ ra từ thích hợp để mô tả và gọi tên cái sự kiện đó.
    Chuột nhắt bên Anh cũng vậy thôi. Chúng yêu nhau và cùng nhau đẻ con rất lâu rồi mới biết nói câu "I love you".
    Điều quan trọng nhất của tình yêu không phải là am hiểu mà là cảm nhận. Chính cảm xúc, không phải sự phân tích về cảm xúc, làm nên tình yêu.
    Tí Hon không biết mình đã yêu nàng chuột lang. Nhưng chú chuột nhắt cảm thấy êm đềm khi nằm cạnh nàng, cảm thấy hạnh phúc đến tức thở khi nàng bẽn lẽn tặng cho nó một hạt ngô, và vô cùng hãnh diện khi thủ thỉ bên tai nàng những câu thơ tình tứ chôm được của con mèo :"Mùa đông về tới cổng rào/ Nhớ tìm áo ấm mặc vào, Út Hoa!".
     Và lần này, khi nàng chuột lang bị hành hạ và kêu lên trong sợ hãi, chú chuột nhắt quên mất mình là chuột nhắt.
     Một thứ gì đó giống như mồi lửa cháy lên trong lòng nó bỏng rát, đau đớn và phẫn nộ.
     Và nó lao đi, cói cái chết nhẹ tựa lông... chuột.
     Đó là yêu.


Hay thế, có ai muốn đọc hem :"> 

=.=''

     Hên mình là người bình tĩnh chứ gặp người khác chắc phi cái DT vào tường luôn quá. Càng ngày ẻm bịnh càng nặng: h ai gọi tới là tắt nguồn, gọi đi cũng bị tắt nguồn, đi trên đường mà xóc quá hồi lấy ra cũng tắt nguồn nốt, h tới ai gọi tới tự động tắt nguồn giữa cuộc gọi nữa chớ. Sao mày khoái tắt nguồn zậy ku =.='.... mà nó cũng kiêm luôn nv đồng hồ, mỗi lần tắt nguồn reset lại là mất hết time này nọ, không lẽ vì thế mà phải mua cái đồng hồ nữa sao =.=''.........

Ko có Tivi

      Chắc h mình đổi tên lại zậy quá :(. Nói thật chứ một trong những điều khoái nhất khi về VN đó là: được coi Tivi. Nói vậy không có nghĩa là mình xem nhiều Tivi khi về VN, nhưng mà cái cảm giác coi Tivi ở VN nó khác zới coi tivi ở bên này. Như kiểu khi về mở đại cái kênh nào đó cho nó nói chơi vậy á, xong rồi ngồi chơi game hay lướt fb. Hoặc đơn giản là nằm kềnh ra rồi xem 3 cái game show với mommy. Thật ra là phòng mình cũng có Tivi, nhưng ý mình là ko có tivi... VN. Coi cáp bên đây cũng chả có kênh gì xem được =.=''. Riết rồi thông tin nhạc nhẽo này nọ mù tịt hết cả.
            Haiz, thiệt là buồn

Friday, 27 July 2012

   "From the outside, he looks like anyone of us. But I could see that he has the eyes of a hawk and a heart of a tiger".
           One of my Bhutan friend wrote this when we were in the Ethics class. We were asked to write the good things we see from the friend who sitting next to us. And when he read this, the whole class and I were in a big surprise. It's definitely overstated, but somehow made me felt good when somebody think about you in that way =))). Lol, next time I'll let you dribble through me in the soccer field Thinlee =))))))  

Wednesday, 25 July 2012

Tí triết lí: Về thời gian.

      "Tôi bận rồi" là câu trả lời thường được sử dụng khi ai đó muốn từ chối tham gia một việc gì đấy. Nhưng xét về khía cạnh logic, câu trả lời này... không hoàn toàn chính xác. Con người chúng ta, ai cũng có một quỹ thời gian như nhau: 24h một ngày, 7 ngày 1 tuần, 12 tháng một năm, blah blah blah. Và chúng ta khác nhau ở việc sử dụng quĩ thời gian đó của mình như thế nào.
      Nhìn dưới khía cạnh business, giả sử mỗi người chúng ta là một "doanh nghiệp", và chúng ta đều được cấp 1 số vốn như nhau là thời gian. Và mỗi người sẽ chọn cách "đầu tư" cho riêng mình. Và để doanh nghiệp được thành công thì chúng ta phải biết đầu tư số vốn ấy một cách khôn khéo. Nhưng điều khác nhau là chúng ta không thể làm cho "số vốn" đó tăng thêm hay hao hụt đi (thời gian không thay đổi), nhưng ta có thể từ số vốn đó tạo ra nhiều "lợi nhuận" với nhiều hình thức khác nhau cho bản thân.
      Vậy phương pháp "đầu tư" của mỗi chúng ta là như thế nào? Hầu hết mọi người, hay như mọi doanh nghiệp, đều dựa trên qui tắc "được và mất", "profit and cost", được thực hiện bởi nguyên lí ưu tiên. Tức là: chúng ta sử dụng thời gian vào những việc mà ta "ưu tiên" trước nhất, rồi sau đó là những việc ít ưu tiên hơn cho tới việc sau cùng. Với mỗi người khác nhau, cái sự ưu tiên nó cũng vì thế mà khác nhau. Vì vậy, câu trả lời "tôi bận rồi" nên được hiểu rằng: sự ưu tiên của tôi đối với hoạt động của bạn là không đủ, vì thế tôi từ chối tham gia và chọn làm việc khác mà tôi ưu tiên hơn, chứ không phải bởi vì họ không thể tham gia nó. Có những người, công việc dù nhiều thế nào thì vẫn luôn ưu tiên gia đình của mình cho dù nó gây ảnh hường không nhỏ. Một số người khác, dù bài vở ngập đầu cũng vẫn sẵn sàng dành thời gian cho bạn bè khi họ cần tới. Một số khác thì không, và "tôi bận rồi" là câu trả lời thường được sử dụng. Tuy nhiên, ta lại dành sự ưu tiên cho một cơ số người, và phần còn lại thì không.
         Nhưng vấn đề không phải ở chỗ đúng hay sai, mà là quyết định của ta, hay là sự "định giá" của ta có chính xác hay không? Vì tất cả quyết định của con người đều là chủ quan (chỉ có gần khách quan chứ không bao h có cái gọi là khách quan tuyệt đối), vậy nên đôi khi ta "định giá sai" về "giá trị" của các khoản chọn lựa và dẫn tới kết quả  thua lỗ hoặc "lợi nhuận" không được như mong muốn. 1 khoản thời gian thoải mái có thể đánh đổi = việc trả nợ cho cả năm học, hay 1 chút cảm giác lâng lâng nơi thuốc phiện có thể đánh đổi cả cuộc đời... tất cả đều xuất phát từ việc "định giá" thiếu chính xác các lựa chọn mà mình được đề nghị. Và để có thể có những quyết định đúng (trong nhiều trường hợp) ta cần một hệ thống các qui tắc, chuẩn mực được đặt ra từ xã hội hoặc do chính bản thân mình, để tránh mắc phải những sai lầm kia, và 2 điều cơ bản nhất chính là đạo đức và pháp luật.
         Vậy làm sao để có thể "đầu tư' một cách đúng đắn nhất, hoặc ít ra là tránh "thua lỗ" tối đa. Xin thưa là chuyện này rất khó, vì con người không phải là cái máy, không bao h tuân theo mọi thứ được lập trình sẵn. Và khi "đầu tư" cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận rủi ro, và một qui tắc về rủi ro và lợi nhuận đó là: rủi ro càng lớn thì lợi nhuận càng cao, rủi ro ít thì return cũng không cao. Có người sẵn sàng bỏ bao nhiêu năm trời để theo đuổi một thứ gì đó (tình yêu, sự nghiệp, ý tưởng,...) tưởng chừng có thể mất tất cả, hoặc "Dã Tràng xe cát", nhưng phần thưởng chờ đợi họ ở cuối con đường là những giá trị đích thực, là chính những gì mà họ tìm kiếm và fullfill cuộc sống của họ. Chẹp, nhưng mà khó lắm, nhiều khi họ lại chả được gì đâu.

             À mà không, ít ra thì họ cũng được một bài học cho bản thân mình ...

      P/s: Dạo này cuồng Cello quá, vừa đàn được như Guitar, vừa kéo được như violon. Thật là nhất cử lưỡng tiện b-). Muốn tóc thiệt dài để hair whipping một lần cho biết :))

            (Tối xem DKR "lần 1" nên hơi bấn loạn, chắc tới hôm iMax phát cuồng quá :)) )

Sunday, 22 July 2012

Trùm tự kỉ

      Lâu không làm clip mới và h trình tự kỉ của anh ấy đã đạt tới một cảnh giới mới, chúc mừng Higa, always love you as a Geminier
        

Saturday, 21 July 2012

Những lí do bạn nên xem "The dark knight rise"

           Cái này là tui tự chém gió, hông có sưu tầm đâu hết ráo:
    1/Một bộ phim của Nolan: Đã là một bộ phim của đạo diễn Christopher Nolan thì chúng ta không nên bàn cãi về chất lượng. Cũng giống như khi Blizzard đã ra game, Apple ra iPhone hay là Adele sáng tác ra một bài hát. Chắc chắn là nó sẽ hay, quan trọng là hay nhìu hay hay ít thoai :">
    2/Là bộ phim cuối cùng trong Trilogy Batman: với Batman Begin và The Dark Knight được đánh giá cao chót vót trên IMDB, chắc chắn phần cuối sẽ là một phần đáng được kỳ vọng. (1 và 2 đã hay, làm sao 3 ko hay được ?).
    3/Dàn diễn viên khủng và có kinh nghiệm: nếu nhìn vào dàn diễn viên kì này, không ít người sẽ chẳng ngạc nhiên nếu nhiều diễn viên trong "Inception" được trọng dụng (có cả anh ngố trong 500 days of Summer). Vẫn là một Bale góc cạnh trong 2 phần trước, 1 Tom Hardy dưới cái vẻ gian ác của nhân vật phản diện "Bane", và đặc biệt với sự tham gia lần đầu tiên của Anne Hathaway trong vai một Catwoman thiện ác khó đoán, quyến rũ đến chết người (Chỉ mình ẻm thôi cũng đã đủ kéo tui ra rạp roài :">, cái khoản miêu tả về khúc ẻm xin thử vai catwoman mắc cười thiệt, dễ thương kinh :X), và còn nhiều diễn viên đáng chú ý khác nữa.
     4/"Bane": nhân vật phản diện kỳ này trong Dark Knight Rise. Theo Biography mới đọc thì anh ta giống Edmond Dantes (hay bá tước Monte Cristo) trong tiểu thuyết của Dumas. Bản thân tui đã đọc tác phẩm này, và rất ưng ý (so với một vài cái classic "khó nhằn" khác =.='), nên Bane cũng là một lí do đáng để quan tâm.
     5/The Batman Concept: Trong số các superhero, có lẽ Batman là một trong những siêu anh hùng đặc biệt nhất. Đặc biệt vì anh không hề có một siêu năng lực nào hết. Khác với Iron man, batman vẫn sử dụng chính bản thân mình khi chiến đấu với sự hỗ trợ của gadgets (Iron man sử dụng "siêu năng lực" từ bộ giáp). Và Batman cũng là một trong các siêu anh hùng có đầu óc nhất (cũng phải thôi, mình ko = người khác mà). Và tính cách của anh cũng khiến mọi người phải ngả mũ thán phục: hào hoa, trầm lặng, kiên cường, sẵn sàng hy sinh danh dự và tính mạng của mình chỉ vì sự bình yên của Gotham. Vì thế ta cũng thấy một batman "người" nhất trong các superheroes. Bởi không có siêu năng lực để thu hút khán giả, nên những câu chuyện hay bộ phim liên quan tới batman thường được đầu tư kĩ càng hơn về nội dung so với các sản phẩm về các siêu anh hùng khác, vì vậy bản thân "the batman concept" cũng là một điểm nhấn thu hút khán giả tới rạp.
       6/It's summer time: đang là mùa hè, giai đoạn mọi người được nghỉ ngơi và giải trí, vậy thì đây cũng là dịp tốt để mọi người trải nghiệm trong khi bản thân có thời gian rảnh để "hưởng thụ". Còn chờ gì nữa mà không đi xem cùng bạn bè người thân hay đơn giản là... tự kỉ nào?
        7/Nhận được rất nhiều phản hồi tích cực: Từ cả giới chuyên môn, phê bình tới các tầng lớp khán giả khác nhau đều khen nức nở. Còn những người "tỏ ra nguy hiểm", đưa ra lời phê bình gay gắt thì bị ném đá không thương tiếc (Có một vài critics còn trụ được thôi).


          Bản thân tui, chắc chắn sau khi thi xong tui sẽ đi xem, không những một mà có thể là 2 lần (nếu nó đủ hay, và lần thứ 2 chắc ... chiu chơi bỏ tiền xem Imax một lần cho biết :"> ), hy vọng mọi người cũng sẽ đi coi, cách này hay cách khác, tại zì ai cũng thấy thà fim nào tui tha thiết recommend cũng hay banh nhà lồng hết trơn á :))))))).
          P/s: mới xem cái vụ xả súng ở Colorado (một kẻ tâm thần nghĩ mình là Bane hay Joker gì đó). Hjx, chưa thấy phim nào có "ảnh hưởng" như Batman kiểu này... R.I.P, hy vọng ê kíp có thể làm gì đó (tinh thần cũng được) cho những nạn nhân còn sống sót. Quá kinh khủng!! 


Thôi hết, nấu cơm tối học thi típ, não đã được phục hồi =.=''...


       

Wednesday, 18 July 2012

Short notes

   1/Vậy là cuối cùng mình cũng "xuống tay" với 2 con ruồi. Mặc dù ko muốn lắm, nhưng cứ vo ve những lúc quan trọng thì mình đành phải hành động thôi.
    2/H lên FB mới thấy hôm nọ Converse super sale ở Siam, có đôi còn 300B, có đôi thì giảm 50%. Đúng là cái thời đại CNTT, không chú ý là mất bao nhiêu quyền lợi nhỉ.
    3/Hôm qua ở BKK bão thật to, có điều không = lần trước mình về SG thôi. Nhưng mà dù sao cũng nhớ lại ối chuyện vui, hì...
    4/Mới xem cái lịch tour Thái của ba mẹ. Công nhận là VN làm tour chán thật, qua đây lúc nào cũng phải đi Pattaya coi 3 cái show đó. Không có thời gian để mà shopping nữa, hoặc toàn nhét vào Big C (biết là nếu để mọi người shopping thì sẽ khó quản lí, nhưng BKK cũng giống SG, danh lam thắng cảnh đâu có nhiều đâu, qua mà ko mua sắm thì quá uổng).. Rồi đi chuồng này trại nọ, thế mà cũng hết 5 ngày, mà toàn mấy địa điểm lạ hoắc chưa nghe bao h. Vậy là lúc ba mẹ qua mình sẽ được ăn buffet trên du thuyền sông Chao Phraya, sau đó là ăn luxury meal của mấy anh chị bên Hotel, hô hố :">.
     5/Mẹ bảo nấu ăn cũng là một cách thư giãn, vậy chắc tối mình... chiên trứng ăn với cơm :)))))))
     6/Bao h cho tới tháng 10? :(...
     7/Nếu mà có con, có lẽ mai sau mình sẽ ko để nó nghe những chuyện cổ tích thần tiên, những hoàng tử và công chúa hạnh phúc với nhau trọn đời, vân vân và vân vân. Có lẽ nên cho nó xem cái gì đó... trần trụi hơn (nhưng ko phải là kìm hãm trí tưởng tượng của trẻ đâu nhé !!!)
     8/Trong h nghỉ trưa, thử lập một cái list những điều mình kỳ vọng về "người thương" tương lai của mình. Làm xong thấy... 1 là ế 2 là chắc cũng phải còn lâu lắm (hy vọng là trường hợp 2).
     9/Vậy là mai tui thi rồi đó, ai ở nhà có chuối hay trái cây gì đó nhớ thắp nhang vái ông địa dùm tui nha ! :D
    10/Hôm qua thằng bạn lại kể một chuyện mô típ kiểu "Good girl loves bad boy, desperately". Đến h những trường hợp như thế mình vẫn không thể nào lí giải được, chắc chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Nhưng tốt hơn hết là họ nên nhận ra sớm, bởi vì những cô gái tuyệt vời thì không nên để những thằng con trai như vậy làm khổ mình.
     11/Lâu lâu lại có một người bạn "lạnh nhạt" với mình, và rồi sau đó mình nhận ra họ không còn muốn chơi với mình nữa. Mình không muốn giải thích, vì đơn giản khi không còn hiểu nhau nữa và không đủ sự tin tưởng thì không nên duy trì quan hệ làm gì. Và mình nghĩ là mình đủ tử tế để không làm người khác phải từ mình.
     12/Ba mẹ từng dặn mình: "Dù con có thế nào thì hãy là một con người tử tế". Mình luôn nhớ câu này. Ba mẹ không dùng từ "tốt", mà dùng từ "tử tế". "Tốt" là một khái niệm vô định, và ở một chừng mực nào đó thì tất cả mọi người đều "tốt", hoặc "không tốt". Nhưng "tử tế" thì khác, nó có thể được đong đếm dễ dàng hơn. Và mình hy vọng... mình đang làm một người tử tế.
      13/Èo, nhiều chữ quá rồi, viết nữa chắc không phải là Short note nữa mất.

Nấu cơm mai đi ứng thí

Tuesday, 17 July 2012

Please hear what I'm not sayin'

     Something in my Ethics textbook that I found interesting :)

               Don't be fooled by me.
               Don't be fooled by the face I wear
               for I wear a mask, a thousand masks,
               masks that I'm afraid to take off,
               and none of them is me.

               Pretending is an art that's second nature with me,
               but don't be fooled,
               for God's sake don't be fooled.
               I give you the impression that I'm secure,
               that all is sunny and unruffled with me, within as well as without,
               that confidence is my name and coolness my game,
               that the water's calm and I'm in command
               and that I need no one,
               but don't believe me.
               My surface may seem smooth but my surface is my mask,
               ever-varying and ever-concealing.
               Beneath lies no complacence.
               Beneath lies confusion, and fear, and aloneness.
               But I hide this.  I don't want anybody to know it.
               I panic at the thought of my weakness exposed.
               That's why I frantically create a mask to hide behind,
               a nonchalant sophisticated facade,
               to help me pretend,
               to shield me from the glance that knows.

               But such a glance is precisely my salvation, my only hope,
               and I know it.
               That is, if it's followed by acceptance,
               if it's followed by love.
               It's the only thing that can liberate me from myself,
               from my own self-built prison walls,
               from the barriers I so painstakingly erect.
               It's the only thing that will assure me
               of what I can't assure myself,
               that I'm really worth something.
               But I don't tell you this.  I don't dare to, I'm afraid to.
               I'm afraid your glance will not be followed by acceptance,
               will not be followed by love.
               I'm afraid you'll think less of me,
               that you'll laugh, and your laugh would kill me.
               I'm afraid that deep-down I'm nothing
               and that you will see this and reject me.

               So I play my game, my desperate pretending game,
               with a facade of assurance without
               and a trembling child within.
               So begins the glittering but empty parade of masks,
               and my life becomes a front.
I idly chatter to you in the suave tones of surface talk.
               I tell you everything that's really nothing,
               and nothing of what's everything,
               of what's crying within me.
               So when I'm going through my routine
               do not be fooled by what I'm saying.
               Please listen carefully and try to hear what I'm not saying,
               what I'd like to be able to say,
               what for survival I need to say,
               but what I can't say.

               I don't like hiding.
               I don't like playing superficial phony games.
               I want to stop playing them.
               I want to be genuine and spontaneous and me
               but you've got to help me.
               You've got to hold out your hand
               even when that's the last thing I seem to want.
               Only you can wipe away from my eyes
               the blank stare of the breathing dead.
               Only you can call me into aliveness.
               Each time you're kind, and gentle, and encouraging,
               each time you try to understand because you really care,
               my heart begins to grow wings--
               very small wings,
               very feeble wings,
               but wings!

               With your power to touch me into feeling
               you can breathe life into me.
               I want you to know that.
               I want you to know how important you are to me,
               how you can be a creator--an honest-to-God creator--
               of the person that is me
               if you choose to.
               You alone can break down the wall behind which I tremble,
               you alone can remove my mask,
               you alone can release me from my shadow-world of panic,
               from my lonely prison,
               if you choose to.
               Please choose to.

               Do not pass me by.
               It will not be easy for you.
               A long conviction of worthlessness builds strong walls.
               The nearer you approach to me
               the blinder I may strike back.
               It's irrational, but despite what the books say about man
               often I am irrational.
               I fight against the very thing I cry out for.
               But I am told that love is stronger than strong walls
               and in this lies my hope.
               Please try to beat down those walls
               with firm hands but with gentle hands
               for a child is very sensitive.

               Who am I, you may wonder?
               I am someone you know very well.
               For I am every man you meet
               and I am every woman you meet.

Monday, 16 July 2012

Và cuộc vui nào cũng có lúc tàn

      Trong 10 ngày qua, mình thật sự sống một cuộc sống hoàn toàn khác, hoàn toàn không giống với cái cuộc sống bình yên thường ngày: ăn cũng khác, ngủ cũng khác, và nói chung là còn nhiều cái rất là "khác" nữa. Cảm ơn 2 bạn trong 10 ngày qua đã "ném bomb", "quăng lựu đạn" vào cái cuộc sống vốn dĩ êm ả này, làm cho nó rộn ràng và nhiều màu sắc hơn.
       Mặc dù chuyến du lịch của chúng ta không phải ngày nào cũng vui ngất trời như là tui mong muốn, nhưng hy vọng các bạn hài lòng về nó, và cũng hãy nghĩ về 10 ngày này như những kí ức đẹp (và tạm "quên" mấy cái "không đẹp" đi). Tui biết là tui vẫn còn non nớt trong khâu tổ chức, nhưng các bạn hãy tin tui rằng tui đã làm gần hết sức mà mình có thể (chắc cũng cỡ 85%, tui chưa bao h làm cái gì 100% hết á =.=) để 2 bạn có những giây phút thật là vui vẻ và thoải mái trong suốt chuyến đi. Và nếu có lần sau thì tui chắc chắn mọi chuyện sẽ được tổ chức "êm xuôi" hơn :P, vì đã có kinh nghiệm rồi mà :))))).
       H 2 bạn đi rồi, căn phòng của tui lại trở nên trống vắng, chỉ con mình tui với... 2 con ruồi (sáng h chúng nó cứ vo ve mãi).  Thiệt là sáng h tui cảm thấy buồn lắm lun, mọi thứ thiệt là im ắng quá chừng, tui thích tối nào nó cũng rồn rộn như mấy hôm trước !
                  Enjoy your summer, and I'll do well in my exam.


P/s: sạc pin và chuẩn bị làm việc hết công suất nào.

Sunday, 1 July 2012

July

    Vừa chớm sang tháng 7 và mình đã được kinh qua 2 niềm sung sướng:
1/:">...
2/Xi Ban Ya của tui vô địch rồi....
      Toẹt vời, là con gái thật toẹt :))))))))))))))))))