Giả sử có một ai đó hỏi tôi rằng : "Mày có khóc khi gặp thần tượng ở sân bay như vậy không?", thì tôi sẽ thẳng thắn trả lời: "Có thể lắm chứ! Tại sao không nhỉ?". Thử tưởng tượng một ngày nào đó, sau khi nhận được tấm bằng đại học, bạn nhận được một cơ hội việc làm ở một phương trời xa xôi nào đấy, hay tiếp tục con đường học vấn cao hơn, mà do sự bận rộn, hay rào cản về khoảng cách và tiền nong khiến bạn không thể về thăm quê nhà. Rồi thật lâu sau đó, trong một kì nghỉ, bạn được về với gia đình mình. Bước xuống phi trường, bạn nhận ra bóng hình quen thuộc: thần tượng của bạn-vẫn dáng đứng ấy, nhưng mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt dưới sự tàn phá của thời gian đã thêm nhiều nếp nhăn hơn, khuôn mặt đã thêm phần khắc khổ vì tuổi tác, nhưng như bao lần, thần tượng vẫn dành cho bạn một cái nhìn ấm áp, trìu mến và tràn ngập tình yêu thương. Vậy thì tại sao bạn lại không được chạy đến, ôm thần tượng của mình thật chặt và khóc thút thít như một đứa trẻ chứ? Vâng, tôi cũng sẽ khóc cho thần tượng của mình, nhưng đó là một thần tượng thật sự, sẽ mãi không thay đổi cho dù thời gian có trôi thêm bao lâu đi chăng nữa. Còn bạn-một cậu trai, có khóc vì một động cơ tương tự hay không? Rồi một ngày thần tượng của bạn già đi, những vết tích do phẫu thuật thẩm mĩ bắt đầu xuất hiện, hay họ không còn "hot" như trước nữa, hay... nhiều sự thay đổi khác thì liệu bạn có còn rơi lệ như thế hay không? Hay những giọt nước mắt kia, cũng chỉ như những cơn mưa cuối mùa: dễ rơi, và cũng dễ thấm vào đất không còn một vết tích?
Cho dù có lí do, hay giải thích, hay bất cứ lí lẽ nào đi chăng nữa, dưới góc nhìn của một thằng con trai, tôi thấy bạn.... hèn lắm :). Mà một đứa con trai, khi đã hèn rồi, thì có lẽ... cũng chẳng còn gì để mà nói.
Thú thật là mình không bao h thích một cái gì đó quá đẹp, quá hoàn hảo, không có một tì vết, hay một điều gì khiến người ta phải phàn nàn. Bởi vì đơn giản là nó... không thật, mà cái gì đã được dàn dựng và sắp xếp để trở nên như thế thì ... (biết nói sao nhỉ, bí từ quá). Đại khái là mình không thể hiểu và cảm nhận được. Mà cái gì tui không hiểu thì tui... anti, vậy thôi.
Friday, 30 November 2012
Monday, 26 November 2012
How I met your mother's qoute (Part 2)
- "I love everything about her, and I'm not a guy who says that slightly. I'm a guy who has faked love his entire life. I though love was just something idiots thought they felt, but this woman has a hold on my heart that I could not break if I wanted to, and there have been times that I wanted to. It has been overwhelming and humbling and even painful at times, but I could not stop loving her anymore than I could stop breathing. I am hopelessly, irretrievably in love with her. MORE THAN SHE KNOWS". --Barney Stinson
Tuesday, 13 November 2012
Friday, 9 November 2012
Thursday, 8 November 2012
Y La Vida Vuelve
Hace dias camine por lo que pense que era un camino perfecto
Hace dias intente caminar a tu lado y falle
Hace dias caminamos de la mano y fui feliz
Pero eso a terminado seguire marchando sin ti
Y ahora me encuentro sin brujula sin tiempo sin ti
Amor esto es pasado fue inevitable que fuera asi
Y la vida vuelve a ser lo que siempre fue ayer
Yo sin ti y tu sin mi dejando nada que seguir solo una vida por vivir
Hace dias intente caminar a tu lado y falle
Hace dias caminamos de la mano y fui feliz
Pero eso a terminado seguire marchando sin ti
Y ahora me encuentro sin brujula sin tiempo sin ti
Amor esto es pasado fue inevitable que fuera asi
Y la vida vuelve a ser lo que siempre fue ayer
Yo sin ti y tu sin mi dejando nada que seguir solo una vida por vivir
Thursday, 1 November 2012
Đâu rồi những ngày vui
Nói ngắn gọn là từ lúc sang đây đến giờ mình bị buồn. Mình biết nguyên nhân phần lớn là do cái đám long não chết tiệt đó. H mới hiểu thấu đáo nghĩa của cái cụm tự "chết dần chết mòn", cũng may là... chưa chết. Nhưng nếu đổ hết tại vì mình hít cái thứ của nợ đó trong suất hơn một tuần mà hoá điên hoá dại thì cũng hơi quá, có lẽ một phần ít (30%) cái nỗi buồn kia xuất phát từ bản thân mình.
Lần này, mình biết chính xác tại sao mình buồn. Và cũng chỉ buồn vì một chuyện chứ không vẩn vơ thơ thẩn như những lần trước. Vẫn là vấn đề cũ, có điều lần này nó khiến mình suy nghĩ về nó nhiều hơn, và trước những phản ứng mà mình không thể nào lí giải nổi (hoặc lí giải một phần, nhưng lí giải xong thì càng điên đầu), càng làm cho mình buồn thêm.
Có lần mình xem trên HBO một bộ phim có tựa đề: "The invention of Lying". Phim cũng bình thường, nhưng lại là một tình huống giả định khá hay về một thế giới mà người ta không biết nói dối, người ta không phải nói dối và người ta không bao giờ nói dối. Có lẽ mọi việc sẽ trở nên đơn giản rất nhiều. Một chàng trai có thể bày tỏ hết lòng mình khi anh ta được ai đó hỏi tới. Một người có thể thoải mái nói :"Tôi yêu cô" với một cô gái, để rồi nhận được một lời từ chối rất rõ ràng : "Rất tiếc tôi không yêu anh, anh là tầm thường, chúng ta sẽ không thể đẻ ra những đứa con thông minh và xinh xắn, bộ gen của anh không xứng với của tôi". Có thể có những người sẽ phải đau lòng rất nhiều, nhưng ai cũng sẽ sống thật với bản thân mình, không ai phải giấu giếm. Mình sẽ không phải giấu giếm. Mình ghét giấu giếm, nhưng mình lại giấu giếm quá nhiều.
Mình muốn giống các dân chơi, vui vẻ với những thú vui xa xỉ và không cần phải bận tâm tới việc gì nữa. Mình muốn giống những người thích khám phá, luôn có việc để làm và mọi thứ đều trở nên hứng thú. Hay những người phát cuồng với công việc và đó trở thành niềm vui. Hoặc những con người khổ luyện ngày đêm vì một lí tưởng nào đấy. Nhưng có lẽ mình không thể là những kẻ đó. Mình thuộc tuýp thích tự tạo ra nỗi buồn và gặm nhấm nỗi buồn đó. Gặm hết rồi thì lại tạo ra nỗi buồn mới để gặm tiếp. Như con chuôt, lúc nào cũng ngứa răng, lúc nào cũng có một cái gì đó để buồn.
Tới bao h mới hết nhỉ. Mình biết có lẽ là tới bao giờ, vì mình đã từng trải qua giai đoạn không cần phải gặm một cái gì cả rồi :). Ngắn ngủi nhưng ngọt ngào và êm đềm.
H thì mình đang buồn thật.
Lần này, mình biết chính xác tại sao mình buồn. Và cũng chỉ buồn vì một chuyện chứ không vẩn vơ thơ thẩn như những lần trước. Vẫn là vấn đề cũ, có điều lần này nó khiến mình suy nghĩ về nó nhiều hơn, và trước những phản ứng mà mình không thể nào lí giải nổi (hoặc lí giải một phần, nhưng lí giải xong thì càng điên đầu), càng làm cho mình buồn thêm.
Có lần mình xem trên HBO một bộ phim có tựa đề: "The invention of Lying". Phim cũng bình thường, nhưng lại là một tình huống giả định khá hay về một thế giới mà người ta không biết nói dối, người ta không phải nói dối và người ta không bao giờ nói dối. Có lẽ mọi việc sẽ trở nên đơn giản rất nhiều. Một chàng trai có thể bày tỏ hết lòng mình khi anh ta được ai đó hỏi tới. Một người có thể thoải mái nói :"Tôi yêu cô" với một cô gái, để rồi nhận được một lời từ chối rất rõ ràng : "Rất tiếc tôi không yêu anh, anh là tầm thường, chúng ta sẽ không thể đẻ ra những đứa con thông minh và xinh xắn, bộ gen của anh không xứng với của tôi". Có thể có những người sẽ phải đau lòng rất nhiều, nhưng ai cũng sẽ sống thật với bản thân mình, không ai phải giấu giếm. Mình sẽ không phải giấu giếm. Mình ghét giấu giếm, nhưng mình lại giấu giếm quá nhiều.
Mình muốn giống các dân chơi, vui vẻ với những thú vui xa xỉ và không cần phải bận tâm tới việc gì nữa. Mình muốn giống những người thích khám phá, luôn có việc để làm và mọi thứ đều trở nên hứng thú. Hay những người phát cuồng với công việc và đó trở thành niềm vui. Hoặc những con người khổ luyện ngày đêm vì một lí tưởng nào đấy. Nhưng có lẽ mình không thể là những kẻ đó. Mình thuộc tuýp thích tự tạo ra nỗi buồn và gặm nhấm nỗi buồn đó. Gặm hết rồi thì lại tạo ra nỗi buồn mới để gặm tiếp. Như con chuôt, lúc nào cũng ngứa răng, lúc nào cũng có một cái gì đó để buồn.
Tới bao h mới hết nhỉ. Mình biết có lẽ là tới bao giờ, vì mình đã từng trải qua giai đoạn không cần phải gặm một cái gì cả rồi :). Ngắn ngủi nhưng ngọt ngào và êm đềm.
H thì mình đang buồn thật.
Subscribe to:
Posts (Atom)