Thursday, 15 August 2013
I guess...
I need to survive no matter what until this semester, this long and horror nightmare of mine ends. Then maybe I would start writing a short story just to tell what I've been through, how many crazy thoughts have come to my mind and how annoying try to solve tons of problems that arise. Well, I guess or I'm not good at stress management, or this is just too much to handle. But I won't say that there's no fun, I've learned a lot, making some new relationships and getting new experiences, sometimes even enjoying it. But not now, not this period. The hardest fight since my academic life is coming, and in the worst scenario I even have to drop some. So if I pass all the subject, I promise myself to celebrate. Big time!
Thursday, 1 August 2013
Nightime blogging
Tính học bài mà bị phân tâm đủ thứ chuyện quá cuối cùng không học nữa quay ra làm chuyện khác. Thôi thì cứ tự nhủ lại cái điệp khúc ngày mai sẽ bù để đó vậy.
Cái thuyết tương đối của Einstein nhìn nó phức tạp vậy chứ muốn hiểu một cách dễ dàng cũng không khó lắm (cái này là tui hiểu bậy, mong bác tanh đừng vì thế mà đội mồ dậy đi ám cháu). Mọi tính chất của sự vật đều là tương đối, tuỳ vào chúng ta đặt sự vật ấy ở đâu. Nếu tui đặt mình vào giữa anh em trong nhà của tui, hoặc là với một số đứa bạn không có điều kiện, thì tui là một đứa may mắn: học hành tốt hơn, được tiếp thu môi trường học tập tốt hơn, gia đình cũng tốt hơn. Nhưng nếu tui đặt mình vào với một số bạn khác, thì tui thật sự là thấp kém hơn về rất nhiều mặt. Vậy đó, mọi thứ chỉ là tương đối, tuỳ vào bạn đặt nó ở đâu. Nên mặc dù hiện giờ tui đang rất gato với các thành phần bạn A đi mỹ bạn B đi nhật bạn C đi TBN bạn D sắp sang úc và bạn E chuẩn bị đi Châu Âu thì tui vẫn vui mừng cho các bạn. Hãy đặt mình vào nơi thấp để hài lòng, đưa mình đến nơi cao để phấn đấu.
Đương nhiên mỗi chúng ta đều có nhiều loại bạn, và với mỗi loại bạn chúng ta có một cách cư xử khác nhau. Nhưng quan trọng nhất khi kết bạn với tui vẫn là chân thành, nếu là bạn xã giao thì hãy cư xử với nhau như bạn xã giao, bạn thân thì như bạn thân. Bạn gì ra bạn đó, không nên bạn nào cũng niềm nở hăm hở tình cảm mùi mẫn như cải lương hát chèo. Như vậy sẽ khiến người ta dễ ngộ nhận, ko nên ko nên :D. Có khi người ít nói lại tốt, củ ngô ra củ ngô mà củ khoai ra củ khoai, ko ngô khoai lẫn lộn. Cái bịnh này tui thấy mí hót gơn hay bị :)))).
Mình có hai thói quen (không biết nên gọi là tốt hay xấu): đó là thích mua quà và không ngại ngần khi nhận ơn huệ của một ai đó. Với thói quen thứ nhất, thì có lẽ tại vì mình không phải là một đứa dẻo mỏ (có thể cái mỏ trên mạng nó dẻo nhưng cái mỏ ngoài đời thì chắc phải ngâm kiềm thêm cả tỉ năm nữa mới mềm được), vậy nên cũng hơi khó bày tỏ nỗi nòng, nên chỉ còn cách thể hiện qua... vật phẩm (nghe giống hối lộ quá =))) ). Nhưng mà thật sự là khi tìm quà cho một ai thì mình cũng suy nghĩ khá nhiều, thậm chí đôi khi còn "bày trò" các kiểu. Và cũng giống như cái mỏ của mình, kết quả thì có lẽ thường là... thọt (tại vì không thấy feedback thì có thể cho là người ta ko thích nên không đề cập đến cho người tặng đỡ phải xấu hổ). Nhưng mà người nông dân biết phải làm sao? Chỉ biết cố gắng lần sau cho đỡ fail thôi chứ làm sao bây giờ. Thêm một cái nữa, là nhiều khi đi trên đường, tui thấy cái này cái nọ hay hay, muốn mua nó nhưng mà chắc chắn sẽ không xài (tui k phải là đứa xài đồ nhiều...), rứa nên sau đó sẽ tìm một người thích hợp để tặng lại sau, với suy nghĩ có thể thứ đó sẽ hợp zới người ta. Với tui thì tặng quà là một niềm zui và người nhận quà nếu cảm thấy thích món quà đó thì tui cũng k cần có return gì cả. Còn vấn đề thứ hai, ví dụ ai cho tui một cái gì đó, hoặc làm cho tui một cái gì đó thì tui thường vui vẻ nhận. Cơ bản là tui assume rằng người đó sẵn lòng làm điều đó/ trao cái đó cho mình thì mình cũng nên vui vẻ mà tiếp nhận. Đương nhiên, sau này nếu có dịp thì mình cũng sẽ đáp lại trong khả năng cho phép. Nên ai mời tui ăn gì, tui sẽ vui vẻ ăn, sau đó có gì ngon thì tui mời lại. Ai cho tui cái gì nhân dịp gì, tui cũng nhận nốt, mai mốt tới dịp tương tự tui sẽ kiếm gì hay ho tặng lại. Như vậy thì cả bạn và tui đều zui, còn nếu tui k tìm thấy gì hay, thì xl, tui k muốn tặng thứ mà tui nghĩ bạn sẽ k thích, có thể tới một ngày vô nghĩa nào đó tui tìm được gì hay ho thì tui sẽ gửi đến bạn sau. Còn một vụ nữa, đó là ai có cái gì thừa, tính bỏ đi mà tui thấy còn dùng được thì tui sẽ hốt về nhà mình. Vậy nên đôi lúc cái nhà tui nó thành cái kho :))) (sry các roomate). Nhưng mà người ta nói : "One man trash is another man's treasure". Thật sự là có nhiều thứ hay ho, và nếu trong điều kiện có thể, sao ta không thể làm "Dealer of happiness": giữ những thứ ấy từ những người không cần trong inventory của mình, để rồi sau đó khi gặp ai có nhu cầu thì sẽ nhượng lại cho họ. Như vậy ta vừa vui, họ cũng vui, những vật dụng đó lại không bị bỏ phí. Tiện quá trời đường !! Vậy nên đừng có quánh giá tui khi tui giống mấy bà ve chai khoái gom đồ cũ nha :)))).
Ngồi viết lảm nhảm mà cũng dìa quá chừng. Ách xì.... uống thuốc cái đã.... =.='.
Xong. Tiếp. Dạo này đúng là ko có thời gian đọc cái sách gì ngoài text book. Sắp tới TI3 lại đúng giờ thiêng.... ôi bao thê thảm.
Dạo này trên xe mình k ngủ được, hay ngó lơ ra cửa sổ, rồi bắt đầu suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái. Tính hôm nào viết một cái entry tựa đề "thư gửi vợ tương lai", không biết có nên không nhỉ :))) .
Nhìn con husky của ông Hà dưới nhà cũng thích quá xá, h sẽ thêm husky vào danh sách chó có thể nuối sau này: husky, labrador, golden retriever, alaska malamute. Hình như ẻm cũng khoái mình, xáp xáp mình hoài.
Thui trễ rùi, sắp xếp đồ đạc đi ngủ mai còn ra sân bay hí hí
Cái thuyết tương đối của Einstein nhìn nó phức tạp vậy chứ muốn hiểu một cách dễ dàng cũng không khó lắm (cái này là tui hiểu bậy, mong bác tanh đừng vì thế mà đội mồ dậy đi ám cháu). Mọi tính chất của sự vật đều là tương đối, tuỳ vào chúng ta đặt sự vật ấy ở đâu. Nếu tui đặt mình vào giữa anh em trong nhà của tui, hoặc là với một số đứa bạn không có điều kiện, thì tui là một đứa may mắn: học hành tốt hơn, được tiếp thu môi trường học tập tốt hơn, gia đình cũng tốt hơn. Nhưng nếu tui đặt mình vào với một số bạn khác, thì tui thật sự là thấp kém hơn về rất nhiều mặt. Vậy đó, mọi thứ chỉ là tương đối, tuỳ vào bạn đặt nó ở đâu. Nên mặc dù hiện giờ tui đang rất gato với các thành phần bạn A đi mỹ bạn B đi nhật bạn C đi TBN bạn D sắp sang úc và bạn E chuẩn bị đi Châu Âu thì tui vẫn vui mừng cho các bạn. Hãy đặt mình vào nơi thấp để hài lòng, đưa mình đến nơi cao để phấn đấu.
Đương nhiên mỗi chúng ta đều có nhiều loại bạn, và với mỗi loại bạn chúng ta có một cách cư xử khác nhau. Nhưng quan trọng nhất khi kết bạn với tui vẫn là chân thành, nếu là bạn xã giao thì hãy cư xử với nhau như bạn xã giao, bạn thân thì như bạn thân. Bạn gì ra bạn đó, không nên bạn nào cũng niềm nở hăm hở tình cảm mùi mẫn như cải lương hát chèo. Như vậy sẽ khiến người ta dễ ngộ nhận, ko nên ko nên :D. Có khi người ít nói lại tốt, củ ngô ra củ ngô mà củ khoai ra củ khoai, ko ngô khoai lẫn lộn. Cái bịnh này tui thấy mí hót gơn hay bị :)))).
Mình có hai thói quen (không biết nên gọi là tốt hay xấu): đó là thích mua quà và không ngại ngần khi nhận ơn huệ của một ai đó. Với thói quen thứ nhất, thì có lẽ tại vì mình không phải là một đứa dẻo mỏ (có thể cái mỏ trên mạng nó dẻo nhưng cái mỏ ngoài đời thì chắc phải ngâm kiềm thêm cả tỉ năm nữa mới mềm được), vậy nên cũng hơi khó bày tỏ nỗi nòng, nên chỉ còn cách thể hiện qua... vật phẩm (nghe giống hối lộ quá =))) ). Nhưng mà thật sự là khi tìm quà cho một ai thì mình cũng suy nghĩ khá nhiều, thậm chí đôi khi còn "bày trò" các kiểu. Và cũng giống như cái mỏ của mình, kết quả thì có lẽ thường là... thọt (tại vì không thấy feedback thì có thể cho là người ta ko thích nên không đề cập đến cho người tặng đỡ phải xấu hổ). Nhưng mà người nông dân biết phải làm sao? Chỉ biết cố gắng lần sau cho đỡ fail thôi chứ làm sao bây giờ. Thêm một cái nữa, là nhiều khi đi trên đường, tui thấy cái này cái nọ hay hay, muốn mua nó nhưng mà chắc chắn sẽ không xài (tui k phải là đứa xài đồ nhiều...), rứa nên sau đó sẽ tìm một người thích hợp để tặng lại sau, với suy nghĩ có thể thứ đó sẽ hợp zới người ta. Với tui thì tặng quà là một niềm zui và người nhận quà nếu cảm thấy thích món quà đó thì tui cũng k cần có return gì cả. Còn vấn đề thứ hai, ví dụ ai cho tui một cái gì đó, hoặc làm cho tui một cái gì đó thì tui thường vui vẻ nhận. Cơ bản là tui assume rằng người đó sẵn lòng làm điều đó/ trao cái đó cho mình thì mình cũng nên vui vẻ mà tiếp nhận. Đương nhiên, sau này nếu có dịp thì mình cũng sẽ đáp lại trong khả năng cho phép. Nên ai mời tui ăn gì, tui sẽ vui vẻ ăn, sau đó có gì ngon thì tui mời lại. Ai cho tui cái gì nhân dịp gì, tui cũng nhận nốt, mai mốt tới dịp tương tự tui sẽ kiếm gì hay ho tặng lại. Như vậy thì cả bạn và tui đều zui, còn nếu tui k tìm thấy gì hay, thì xl, tui k muốn tặng thứ mà tui nghĩ bạn sẽ k thích, có thể tới một ngày vô nghĩa nào đó tui tìm được gì hay ho thì tui sẽ gửi đến bạn sau. Còn một vụ nữa, đó là ai có cái gì thừa, tính bỏ đi mà tui thấy còn dùng được thì tui sẽ hốt về nhà mình. Vậy nên đôi lúc cái nhà tui nó thành cái kho :))) (sry các roomate). Nhưng mà người ta nói : "One man trash is another man's treasure". Thật sự là có nhiều thứ hay ho, và nếu trong điều kiện có thể, sao ta không thể làm "Dealer of happiness": giữ những thứ ấy từ những người không cần trong inventory của mình, để rồi sau đó khi gặp ai có nhu cầu thì sẽ nhượng lại cho họ. Như vậy ta vừa vui, họ cũng vui, những vật dụng đó lại không bị bỏ phí. Tiện quá trời đường !! Vậy nên đừng có quánh giá tui khi tui giống mấy bà ve chai khoái gom đồ cũ nha :)))).
Ngồi viết lảm nhảm mà cũng dìa quá chừng. Ách xì.... uống thuốc cái đã.... =.='.
Xong. Tiếp. Dạo này đúng là ko có thời gian đọc cái sách gì ngoài text book. Sắp tới TI3 lại đúng giờ thiêng.... ôi bao thê thảm.
Dạo này trên xe mình k ngủ được, hay ngó lơ ra cửa sổ, rồi bắt đầu suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái. Tính hôm nào viết một cái entry tựa đề "thư gửi vợ tương lai", không biết có nên không nhỉ :))) .
Nhìn con husky của ông Hà dưới nhà cũng thích quá xá, h sẽ thêm husky vào danh sách chó có thể nuối sau này: husky, labrador, golden retriever, alaska malamute. Hình như ẻm cũng khoái mình, xáp xáp mình hoài.
Thui trễ rùi, sắp xếp đồ đạc đi ngủ mai còn ra sân bay hí hí
Subscribe to:
Posts (Atom)