Monday, 30 January 2012

Laptop và Máy Tính Bảng

     "Tưởng tượng" một tí cho vui.
     Ngay khi nhìn thấy laptop, ta quyết định phải mua ngay một cái. Thứ nhất: Ta cần một cái laptop. Từ khi  Máy Tính Bàn trở nên không thích hợp nữa, ta nghĩ cần phải có sự thay đổi. Qua 3 năm gắn bó, Máy Tính Bàn (Pc) trở nên già nua, cũ kỹ,  không còn cho ta những điều mà ta cần. Màn hình trở nên mờ câm, bộ vi xử lý cũng không còn trơn tru, virus tấn công ào ạt, mọi thứ đều quá tồi tệ và không còn cách nào cứu vãn, và ta cũng nhận ra một sự thật khác: ta bị lệ thuộc vào cái PC này (muốn dùng nó ta phải về nhà, ta không thể đem nó đi đâu, vì khi cần thì ta phải đến bên nó chứ không bao h đem nó bên ta). Vậy nên quyết định "chia tay" là một điều khó tránh khỏi. Mặt khác, sắp đi du học, ta cần một cái laptop để giải trí cũng như học tập. Thứ 2: ta thích có một cái laptop. Người người có lap, nhà nhà có lap, vậy thì đâu quá đáng khi bản thân muốn có một cái, phải không ? Con người mà, sân si là bình thường. Quyết định nhanh chóng, và cái laptop đã trở thành người bạn gắn bó từ đó. Thời gian đầu, ta chăm chút cho laptop của ta một cách cẩn thận: trang trí desktop thật đẹp, tìm các chương trình để bảo vệ laptop, sử dụng laptop rất nâng niu và kỹ lưỡng. Ta muốn cái laptop sẽ ở bên ta thật lâu, sẽ gắn bó với ta và không để sai lầm diễn ra như cái PC kia lặp lại. Và laptop cũng không phụ lòng mong mỏi của ta: laptop chạy rất tốt, rất mượt, chơi game rất đã, nghe nhạc và coi phim OK nốt. Nó là cầu nối giữa ta với người thân, bạn bè, với tri thức xã hội... Thiếu nó, ta cảm thấy trống trải, buồn và nhớ, vậy nên ta xài laptop mỗi khi có thể. Nhiều lúc laptop cũng giở chứng, gặp sự cố bất chợt, không biết làm gì, ta chỉ biết lặng im... reset máy nhiều lần, làm đi làm lại những thao tác hồi phục và cầu cho nó có hiệu quả. Và có vẻ như là thế, laptop lại hoạt động trơn tru. Laptop có mọi thứ ta cần ở một cái laptop, và ta chẳng có gì để phàn nàn về điều đó. Nếu có ai đó kêu đổi laptop lấy một cái Macbook khác, hoặc một cái lap khác ngon hơn, có lẽ ta cũng sẽ thẳng thừng từ chối :).
       Và rồi thời gian trôi đi, ta dần quen với sự hiện diện của laptop trong cuộc đời mình, và những cử chỉ ân cần chăm chút kia cứ thưa dần, thưa dần. Ngày xưa cứ vài hôm là đổi hình nền, h cả tháng cũng chả thèm thay. Ngày xưa 3 ngày là vệ sinh máy, h thì 2 tuần nhớ thì làm không nhớ thì... thôi. Và cuộc sống của ta vẫn cứ tiếp diễn, ta vẫn cứ hưởng bổng lộc của ông trời, để rồi dần dần... quên đi cái cảm giác hứng thú tuyệt vời những buổi đầu sử dụng laptop. Ta vẫn xài đó, nhưng chỉ khác là ta xem đấy là việc quá đỗi bình thường, không còn là một niềm hân hoan như lúc trước. Và khi cuộc sống của ta cứ thoảng qua một cách bình lặng, Máy Tính Bảng (MTB) xuất hiện và như một cơn gió thổi vào cuộc sống vốn dĩ đang nhàm chán của ta. Bản thân ta tự cho mình là người không thích những thứ xa hoa và hơi có phần bóng bẩy như MTB, nhưng với cái tính ham khám phá đến điên cuồng của một Song Tử, ta tự cho mình cái lí do "Dại gì mà không thử cho biết? ". MTB kiểu dáng đẹp, trông gọn gàng hơn laptop, và quan trọng là nó... mới, lạ. Và ta bắt đầu nghiền ngẫm, học cách xài MTB. Ta hứng thú với từng cái app, từng chức năng, ta say mê khám phá như một đứa trẻ với món đồ chơi mới của mình, và ta bắt đầu... si mê cái MTB lúc nào không hay. Ta tiếp xúc với nó mọi dịp có thể, tận hưởng cái niềm vui khám phá đã nguội lạnh từ lâu. MTB không khoẻ như laptop, không chơi game sướng như laptop, màn hình không to như laptop, không có...bàn phím như laptop. Nhưng bù lại, MTB không bao h giở chứng, hoạt động lúc nào cũng trơn tru mượt mà, và cái vụ kéo kéo chạm chạm của nó... ta có làm được trên máy tính đâu? Vậy đó, càng gần cái MTB kia, ta càng trở nên xa cách cái laptop của mình. Laptop không hờn, không giận, đơn giản là vì nó... là vật vô tri vô giác, không biết không hay. Giả sử nó mà có cảm xúc thì chắc cũng buồn vì sự phụ bạc này lắm. Sau một thời gian, trong đầu nảy sinh mâu thuẫn: mâu thuẫn giữa laptop và MTB. Quỹ thời gian của ta là có hạn, và ta không thể dành hết nó cho cả hai. Ta còn việc học, việc đọc và chơi thể thao. Vậy nên ta chỉ được quyết 1, cái này hoặc cái kia. Điều đó làm ta mất ngủ nhiều đêm, khó ăn nhiều buổi, khó ở nhiều tuần, nói thế cho nó vần. Ta cứ dùng dằng mãi, không thể nào dứt được, bởi bản thân ta không phải người kiên định và cũng rất ghét phải lựa chọn. Ta sợ sai, đúng thế. Ta có tật xấu là luôn tính toán trong mọi thứ, và lần này mấy cái phép tính đó chả giúp được gì nhiều. Bộ óc và trái tim đánh lộn dữ dội, mà ý kiến của chúng nó cũng chả phải ổn định. Thằng này phe này thì thằng kia phe kia, thằng này phe kia thì thằng kia lại phe này. Cứ thế và cứ thế, luẩn quẩn và luẩn quẩn. Và mọi suy nghĩ bắt đầu hành hạ ta như một cơn đau đầu không có hổi kết...
       Cho đến một ngày, vài cú click chuột vô tình mang ta đến với một trò chơi mà ta cũng quên lãng từ lâu, cũng chính trò chơi ấy ta đã từng chơi trên cái PC tồi tàn ngày nào. Và thế là từ sâu trong lòng, có cái gì đó thôi thúc ta.... 1 cái double click, và trò chơi bắt đầu. Bao cảm giác xưa cũ lại hiện về, và ta đã nhận ra một điều: ta đã tốn biết bao thời gian, công sức,... bên laptop để có thể hoàn thành trò chơi ấy. Ta đã dành hàng giờ liền để nâng cấp nhân vật, để đánh quái, giết trùm, trải qua bao nhiêu giờ phút toát mồ hôi hột để qua những màn khó ơi là khó, và cảm giác chinh phục sau đấy thật tuyệt vời. Và cũng chính cái laptop này, chứ không phải cái MTB kia, đem đến cho ta niềm vui, một tí nước mắt, và cảm giác... bình yên trong tâm hồn mỗi khi ta "xúc động đậy". Những điều ta trải qua cùng laptop thì MTB không thể nào có thể so sánh được. Dù mọi nhân vật trong trò chơi đã rất mạnh, có thể kết thúc = việc giết trùm cuối bất cứ lúc nào, nhưng ta quyết định bỏ dở công việc đó. Vì ta nghĩ rằng h chưa phải là lúc để kết thúc trò chơi này, h chưa phải là thời điểm để làm việc đó. Đến một lúc nào đó, trò chơi sẽ phải kết thúc, trùm cuối sẽ phải chết, và trò chơi được xoá đi và thay = một trò chơi khác. Nhưng bây h, cứ để cái trò chơi ấy như vậy, như một lời nhắc nhở với ta rằng, chỉ có laptop mới là thứ mà ta cần, và cũng chỉ có laptop mới có thể gắn bó với ta thật lâu dài về sau. Cái MTB kia, rồi sẽ tới lúc trở nên lỗi thời, rồi sẽ có lúc làm ta chán, và ta lại tìm tới một cái MTB hay thiết bị tối tân nào khác thì sao? Có thể lắm chứ, ai biết được truyện tương lai, cứ nâng niu những thứ mình có trong hiện tại đi đã.

SAU CÙNG, TA VẪN THƯƠNG CÁI LAPTOP CỦA TA NHẤT ĐỜI, DÙ MAI MỐT ẺM CÓ KHÔNG CÀY GAME NỔI ĐI CHĂNG NỮA, TA CŨNG QUYẾT GẮN BÓ LÂU THIỆT LÂU (BÂY H TA CŨNG KHÔNG CÒN MÊ GAME NHƯ TRƯỚC). CÁI MTB KIA, DÙ CÓ ĐẸP, CÓ HÀO NHOÁNG VÀ CUỐN HÚT CÁCH MẤY THÌ... NÓ CŨNG CÓ PHẢI THUỘC VỀ MÌNH ĐÂU :) .



                                                                                                                                           



                                                                                                                                                                                         for my laptop :).

Sunday, 29 January 2012

Keep going

      School starts again tomorrow, so I guess it's time to stop playin' around and start to focus on studying again. I'm still stuck with my dilemma, and it seems more and more complicated by every single day passed. No one can help, until I make my final decision which to pursuit and which to give up. But I'm sure it's still under my control.
               Last song for my short holidays, I don't like Justin Bieber, but somehow Greyson Chance got my attention, or because he's English ? ^^!

Friday, 27 January 2012

I've learnt that ...

    I’ve learned that you cannot make someone love you. All you can do is be someone who can be loved. The rest is up to them;
    I’ve learned that no matter how much I care, some people just don’t care back;
    I’ve learned that it takes years to build up trust, and only seconds to destroy it.
    I’ve learned that you can get by on charm, for about fifteen minutes. After that, you’d better know something;
    I’ve learned that either you control your attitude or it controls you.
    I’ve learned that no matter how hot and steamy a relationship is at first, the passion fades and there had better be something else to take it’s place.
    I’ve learned that sometimes the people you expect to kick you when you’re downhill are the ones to help you get back up.
    I’ve learned that sometimes when I’m angry I have the right to be angry.
    I’ve learned that true friendship continues to grow, even over the longest distance. Same goes for true love.
    I’ve learned that just because someone doesn’t love you the way you want them to doesn’t mean that they don’t love you with all they have.
    I’ve learned that maturity had more to do with what types of experiences you’ve had and what you’ve learned from them and less to do with how many birthdays you’ve celebrated.
    I’ve learned that your family won’t always be there for you.
    I’ve learned that no matter how good a friend is, they’re going to hurt you every once in a while.
    I’ve learned that it isn’t always enough to be forgiven by others. Sometimes you have to forgive yourself.
    I’ve learned that no matter how bad your heart is broken, the world doesn’t stop for your grief.
    I’ve learned that our background and circumstances may have influenced who we are, but we are responsible for who we become.
    I’ve learned that just because two people argue, it doesn’t mean they don’t love each other. And just because they don’t argue, it doesn’t mean they do.
    I’ve learned that we don’t have to change friends if we understand that friends change.
    I’ve learned that two people can look at the exact same thing and see something totally different.
    I’ve learned that no matter how you try to protect your children, they will eventually get hurt and you will get hurt in the process.
    I’ve learned that your life can be changed in a matter of hours by people who don’t even know you.
    I’ve learned that it’s hard to determine where to draw the line between being nice and not hurting people’s feelings and standing up for what you believe.


(Sưu tầm).

Một cô vợ biết nhiều thứ tiếng

     Hqua mình có một giấc mơ khá thú vị: cưới một cô vợ thích học ngoại ngữ và (sẽ) nói được nhiều thứ tiếng giống chồng cô ta. Tưởng tượng cuộc sống như vậy cũng vui lắm: hai vợ chồng mỗi ngày sẽ nói một thứ tiếng (thời gian sinh hoạt trong nhà). Thứ hai  chủ nhật tiếng Việt, thứ ba  Tây Ban Nha,  5 tiếng Hoa, thứ 4 thứ 6 tiếng Anh, thứ bảy tiếng Pháp. Việc này có rất nhiều ích lợi: thú vị hoá cuộc sống, tạo điều kiện rèn luyện ngôn ngữ một cách thiết thực nhất, và cũng là cơ hội tốt cho sự phát triển của con cái. Một đứa bé sinh ra trong một gia đình biết nhiều ngoại ngữ thì khả năng tiếp thu ngoại ngữ của chúng nó sẽ khá hơn (có mấy đứa bạn gốc Ấn gia đình qua Thái, và h tụi nó trôi chảy...4 thứ tiếng rồi =p~). Mà có khi đó cũng là cách "thoả thuận ngầm những điều không phải nói ra" giữa hai vợ chồng. Ví dụ, hnay vợ không vui vì gì đó, thay vì là ngày nói tiếng Việt, em í sẽ nói....Tiếng Anh, chồng biết mà "quan tâm" (đôi khi con người ta dễ lơ là lắm, cần cái gì đó để "nhắc khéo"). Hoặc nếu 2 vợ chông có nổ ra tranh cãi, cổ sẽ nói... tiếng Pháp (lúc đó tui biết là sẽ phải xuống nước, không là sau đó nàng sẽ nói tiếng..."vàng"-im lặng là...). Nói chung là còn nhiều cái vui khác nữa mà h tạm thời chưa nghĩ ra.
            Chẹp, chắc phải kiếm từ từ là vừa, người như thế không dễ mò đâu :D. Cái sở thích này nó cũng.... hiếm muộn lắm

Thursday, 26 January 2012

Hoa chuối và cảm giác nhàm chán

     Tìm được một quyển sách thật sự tâm đắc với mình cũng giống như tìm tri kỉ, phụ thuộc rất nhiều vào ... duyên số. Không phải đọc nhiều là tâm đắc nhiều, không phải yêu nhiều là,... biết yêu hơn, chỉ là nó khiến cho cái xác suất thành công cao hơn mà thôi. Giả sử ngày thứ N (ko nhớ là thứ mấy) đẹp trời đó tui không dậy sớm một tí, không thấy cái stt "bán sách tặng chữ kí cho 500 thằng nhanh nhảu nhất" của bác Dâu thì có lẽ cái sự tâm đắc to lớn đang nằm trên tay hiện h nó cũng chẳng... nằm trên tay mình đâu. Thật là lâu rồi mới cầm một cuốn sách trên tay mà cảm giác khoan khoái như nắm tay người yêu (chưa nắm bao h, nhưng biết chắc rất là sướng) như vậy. Thể loại có thể khiến mình thấm không phải là SGK (ước gì là vậy), không phải tiểu thuyết, truyện ngắn,...mấy cái đó, đọc cho biết, cho mở mang kiến thức, cho có cái mà "chém gió" với người ta. Sách khiến mình thật sự thích thú phải là sách "nghiệm": không phải loại nghiệm quá xa vời như kinh thánh, kinh phật, sách triết học, blah blah blah. Mà mình thích cái thể loại "nghiệm" theo kiểu "triết lí đời thường": chỉ là một sự kiên nhỏ quanh cuộc sống, nhưng nó khiến mình suy nghĩ, và nghiệm ra nhiều thứ lớn lao hơn nhưng với cái lí lẽ thật sự là... đơn giản đến quá quắt. Tôi thích thế, đi từ những điều nhỏ phát triển thành cái lớn, chứ không thích từ những việc to tát rồi quay về việc nhỏ nhoi. Giống như có người từng hỏi tôi: "yêu nước là gì?", tôi đáp gọn "là yêu gia đình và những người quan trọng với mình, là tự kiếm tiền làm giàu cho bản thân mà lương tâm không phải dày vò, là yêu chính mình". Vậy thôi. Nói thì dễ chứ làm không dễ đâu: yêu thương và làm giàu. Và đọc "Ngược chiều vun vút", tự nhiên lại thấy được rất nhiều cái nhỏ nhoi mà lớn lao ấy. Đọc một lèo, một mạch, và sẽ đọc lại lần thứ 2, thứ 3, rối giới thiệu bạn bè đọc. Có nhiều bài tâm đắc, nhưng mà năm mới xin tản mạn chút chút về... tình yêu, một đề tài rất to tát nhưng dưới cái nhìn rất dung dị. Sorry chú Joe, cháu biết hơi bị "vi phạm bản quyền" nhưng mà cháu không phải là hot blogger đâu, chú yên tâm :D.

HOA CHUỐI VÀ CẢM NHÀM CHÁN
     Khi tiến hành nghi thức hôn nhân, cô dâu và chú rể cùng hứa giữ lòng chung thuỷ khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi ốm đau cũng như lúc mạnh khoẻ, "để yêu thương và tôn trọng em mỗi ngày suốt cuộc đời anh". Tôi nghĩ cha xứ nên nói thêm hai trường hợp có thể xảy ra: "Khi yêu cũng như lúc chán".
       Tôi chưa thành công lắm trong tình yêu, nhưng dựa trên những lần thất bại tôi nghĩ trong cuộc hôn nhân (hay bất kỳ "cuộc" nào trong đó có hai người yêu nhau), yếu tố quan trọng nhất dẫn đến hạnh phúc lâu dài là sở thích chung, là những việc hai người đều thích làm và có thể làm cùng nhau. Xem bóng đá. Nuôi chó. Nấu cơm Thái
        Bởi chắc chắn một ngày nào đó sẽ có cảm giác nhàm chán. Có thể hai người sẽ chán nhau cùng lúc, có thể một người sẽ chán đơn phương - nhưng chắc chắn, một ngày nào đó, một buổi sáng đẹp trời, một buổi chiều ẩm ướt, tình yêu để lâu trong bụng sẽ bị nôn ra.
        Những lúc chán nản nhất tôi đặt tên là các "bão chán". Khi bão chán đến, mình sẽ không còn thích người ấy - nhưng nếu chọn đúng người thì mình vẫn thích thú với những gì người ấy cũng vẫn thích thú. Rồi bão chán sẽ qua.
        Ví dụ, hai người đều thích chơi gôn. Sau một năm yêu nhau, bão chán số 1 ập đến, hai người bắt đầu chán nhau thật, như mỳ chán tôm. Bão kéo dài hơn hai tháng, nhưng suốt thời gian đó, hai người vẫn chơi gôn cùng nhau, vẫn chia sẻ niềm vui đó. Có khi môi hôn môi cảm giác không như trước, nhưng gậy hôn bóng cảm giác vẫn sung sướng như ngày đầu. Rôi khi bão đã qua, hai người vẫn ở bên nhau để đón nhận một tình yêu trưởng thành hơn.
         Vị trí "vẫn ở bên nhau" đó rất quan trọng. Ngay sau khi bão chán đi qua, trong tay mình sẽ xuất hiện một hạt giống, tay người ấy là một cục đất. Mình phải cho hạt vào đất ngay mới có hoa tình yêu trưởng thành. (Bài hơi sến nên cứ gọi là hoa chuối). Nếu lúc bão chán ập đến, mình chạy về một phía, người ấy chạy về phía khác, thì lúc hai người gặp lại nhau hạt đã hỏng, đất đã khô. Phải có điều giữ hai người ở bên nhau lúc trời mưa to nhất. Đó chính là sở thích chung.
         Ngày xưa có nhiều điều khác giữ hai người ở bên nhau khi mưa và lúc gió, khi sấm và lúc sét. Cơm, chẳng hạn. Sống thiếu chồng, vợ sẽ đói (không có tiền đi chợ). Sống thiếu vợ, chồng sẽ đói (không có người nấu cơm). Thời bây giờ một người phụ nữ giỏi có thể mua cả chợ, một người đàn ông thành đạt hằng ngày ăn ở nhà hàng. Sự phát triển kinh tế đã làm khác đi mọi thứ.
         Ngày xưa, kể cả hai người tính cách rất khác nhau vẫn chỉ có duy nhất một con đường để đi: trồng lúa, sinh con, ăn Tết, làm lại. Cả hai sẽ thích tiến lên trên con đường đó, thế là đủ một "sở thích chung". Bây giờ thì khác. Kể cả hai người tính cách rất giống nhau vẫn sẽ có rất nhiều con đường để đi. Họ có thể tiến lên, lùi lại, rẽ phải, rẽ trái, hoặc đứng yên vẫy tay. Thời xưa là thời nhận đường. Thời nay là thời tạo đường.
         Vậy nên việc tìm hiểu ứng cử viên bạn đời trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Lấy nhau xong, ông trời sẽ không tặng những sở thích chung nhu cơm và áo, mà mình phải dựa vào những sở thích chung đã có từ trước. Xem phim hành động. Đi du lịch bụi. Chơi gôn. Chính vì thế mình phải chọn rất kỹ-số người thích chơi gôn không nhiều bằng số người thích ăn cơm.
           Có những cặp đôi cả hai rất thích cãi. Với họ, cảm giác bị điên (hoặc làm người ấy bị điên) cũng có thể gọi là sở thích chung. Họ cãi nhau suốt nhiều năm trời khiến chú hàng xóm tự hỏi vì sao họ chưa giết nhau. Nhưng điều chú hàng xóm chưa biết là mỗi lần xa nhau hơn một tuần, cả hai đều cảm thấy buồn vô cùng.
          Tôi có sở thích đỡ bạo lực hơn. Tôi thích đi bộ. Đó là việc tốt cho sức khoẻ, không mất tiền, dễ làm cùng một người khác. Tối có thể chán tình yêu lắm, nhưng nếu người ấy đề nghị đi bộ ra bãi biển chắc tôi sẽ nhận lời. Mà đôi khi xảy ra một chuyện lạ-  lúc đi tôi rất chán người ấy nhừng lúc về tôi lại thấy thích thích.


Phù, mỏi hết cả tay :)
        

Tuesday, 24 January 2012

OAH!

    Mỗi lần nghe nhạc của Rybak (ngoại trừ cái bài tiếng Nga kia) thì trong lòng lúc nào cũng.... yêu đời hơn một chút. Tết thì không nên ủ rũ, mai là thi xong rồi, mặc dù biết.... lành ít dữ nhiều =.='.




Singing Oah
I love you Moa
You’re way too young for me
But I don’t mind

Never mind what your girlfriends say
Deep inside I’m quite okay
I may have fooled around once or twice
But I really need you
And it’s not like I’m the only guy
Oh, I know how you make them cry
So let’s start by being friends
And let this friendship never end

I knew you years ago
What I want,
I don’t know?
But let’s just say it's love!

Singing Oah
I love you Moa
You’re way too young for me
But I don’t mind
Don’t say maybe
Just be my lady
No need to hesitate
Cuz you’ll be fine

So tell me what I want to hear
No wait, lets just leave it there
You know I’m not good for you
God I don’t now what to do!

I liked you from the start
You melt my icy heart
And now it’s burning hot

Singing Oah
I love you Moa
You’re way too young for me
But I don’t mind
Don’t say maybe
Just be my lady
No need to hesitate
Cuz you’ll be fine

Don’t throw away
Of what's left to me
I once believed you would save my soul
But if you saw me now
Crying secretly
Would you hold my hand and never let it go?

I’m singing oah
Cuz I love you Moa
You’re way too young for me
But I don’t mind
Don’t say maybe
Just be my lady
No need to hesitate
Cuz you’ll be fine

I´m Singin oah
Cuz I love you Moa
You’re way too you young for me
But I don’t mind
Don't say maybe
Just be my lady
No need to hesitate
Cuz you'll be fine

Saturday, 21 January 2012

Chào Mèo nhé !

   Vậy là hôm nay đã là ngày cuối cùng của năm con Mèo. Kỳ này không phải thi nhiều nên được về chơi, nhưng mà hơi buồn ở chỗ là trong khi ngày cuối cùng là ngày người ta đoàn tụ, thì lại là lúc mình rời xa tổ ấm, xa những người mình yêu thương, đã thế hôm sau còn phải đi thi nữa!  Trước khi đi, những ai mình muốn gặp thì cũng đã gặp đủ, những thứ cần mua cũng có rồi, những việc cần làm cũng hoàn thành. Trong cái blog cuối cùng của năm con Mèo. chắc cũng chả biết viết gì nhiều cho cam, đầu óc để vô chuyện khác mất rồi...  Một năm là khoảng thời gian đủ dài để con người ta trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Nói ra thì dài dòng, nhưng mình thấy, ở mọi phương diện đều có sự cải thiện, cũng không có điều gì khiến mình quá đau buồn hay suy sụp. Hnay ra đường lần cuối, hầu hết khắp nơi đều vắng, chỉ vài chỗ là đông, nhưng mà vẫn thấy được hình ảnh của Tết, qua bên kia là coi như không có không khí gì luôn. Mua được ly bơ dầm, ăn không sướng = hôm nọ, nhưng mà vẫn ngon :D. Thôi, đi ngủ rồi chuẩn bị lên đường nào, mai là sẽ bắt đầu vào cổng địa ngục thứ 3 và thứ 4, update ở cái entry kia :))

                     BÁI BAI MÈO NHÉ, CẢM ƠN VÌ NĂM QUA, HÉ LÔ BÁC RỒNG. NGHE NÓI NĂM NAY HỢP TUỔI KHỈ, CHÚC CHO AI TUỔI KHỈ CŨNG ĐỀU MỌI SỰ TỐT LÀNH :) :).

P/s: Nãy xem cái phóng sự người ta phóng sinh và ném đồ cúng (tro,cờ,gì gì đó) xuống sông luôn cả bịch ny lông, thật sự là mình rất rất rất rất phẫn nộ. Ý thức như thế thì phát triển thế quái nào được? Có ông sư ỗng có ý thức nên ổng  đi xin mọi người bịch ny lông trước khi người ta quăng xuống, thế mà vẫn có người làm ngơ. Xả rác cái kiểu đó, có cúng bao nhiêu chăng nữa cũng không khá lên nổi đâu mấy cô mấy chú ah !!!! H chỉ cần mỗi người, ý thức 1 tí, tốn công sức thêm 1 tí, thì thế giới này tươi đẹp hơn biết bao :-<

21/01/2012

    Hôm nay đúng nghĩa là một ngày bình yên, hông có biến động gì đáng kể. Học bài tí, chơi game tí, đọc sách tí, siêu thị tí,... mỗi thứ một tí là xong một ngày rồi. Duy có chiện làm mình nhớ mãi, một chú ở viện qua thăm tết, dắt theo 2 đứa con trai, đứa lớn lớp 2, đứa nhỏ lớp lá. Ấn tượng thằng anh, rất khôi ngô, lễ phép, biết điều, lại biết take care đứa em. Thấy mình đang chơi game, thằng em nó vừa hỏi vừa chỉ trỏ liên tục, đứa anh mới quát "Jerry (tên ở nhà) để yên cho anh chơi." Chơi xong rồi, nó mới bắt chuyện với mình. Hỏi đủ thứ chuyện, xong rồi hỏi một lèo: nhà anh có mấy cái TV, quạt, đèn, đàn blah blah blah,... trong phòng thấy cái gì là nó hỏi hết ráo =))  . Mà trả lời very lễ phép, bởi tui khoái. Khoái nhất là đoạn:

         Tui: em có bạn gái chưa?
         Nó: dạ có rồi :D.
         Tui: ủa zậy chớ ba má biết hok?
         Nó: dạ hok (lắc đầu cười cười)
         Tui: zậy tết có "đi chơi" đâu với bạn gái hok? (Nó mà "có" chắc tế ghế)
         Nó: dạ hok đi được (mặt bùn bùn). Nhưng mà hồi nãy lúc ba má xuống lấy xe hơi thì em có lên lầu gọi điện thoại cho bạn đó rồi.
        Tui: cười cười (trong đầu nghĩ: OMG, con nít thời nay 8-} ).


Lúc về nó còn xoè tay ra cho mình bắt nữa, người lớn phết =))). Chắc mai mốt lớn gái theo nườm nượp luôn quá. Hồi nhỏ mình cũng ko quậy nhưng mà ko chững chạc được vại :D.

Thursday, 19 January 2012

Hnay tự sướng vui :))

    Hôm nay tình yêu to lớn barca thắng đại kình địch real, trong lúc rảnh rỗi còn sướng vui quyết định làm chiện nông nổi :P

     Record xong rồi không biết up youtube, up mp3 lên cũng không được nốt, đành chép Mediafire zậy. Xin đừng ném đá iem mạnh tay quá ^^!. Hope you not "suffer" too much :)))).

http://www.mediafire.com/?bm0qdh6qa39bb97


P/s: Tết là thời điểm người ta nhìn về quá khứ, nãy mới coi lại đống hình hồi nhỏ, tui (đã từng) đẹp trai, tui biết !!! =)))))))


Tuesday, 17 January 2012

:D

    Được cái mình là đối tượng thường xuyên bị bắt chờ đợi và kết quả thường hẫng :-<. Mà thôi kệ, không sao, riết nó chai ràu, có hẫng thêm chục lân nữa cũng chả nhằm nhò gì

Sunday, 15 January 2012

Step into hell

   First Gate: Money, Banking and Financial Market.
          Wish me luck !
 Nhận xét: Ngày đâu tiên các sĩ tử làm bài khá tốt, một số sĩ tử tuy nhiên vẫn mắc lỗi ở phần thế số, nhìn bảng nhầm, hay quên công thức. Phần lý thuyết đã được dự đoán là khá khó xơi, gây khó khăn cho các sĩ tử. Điều đặc biệt của ngày thi hôm nay là....ngay từ buổi sáng không hiểu tại sao chị em phụ nữ và trẻ nhỏ (đang viết blog) lại lăn ra sốt. Hiện đã có 1 chị liệt giường, 2 phụ nữ kia đau họng và sốt nhẹ, trẻ em cũng thế. May mắn là môn thi ngày mai không quá khó khăn, nên trẻ em có thời gian ngồi đây nói nhảm :D

  Second Gate: Principle of Marketing
          Kill it !
 Nhận xét: Đề kỳ này không khó, chỉ có điều là sĩ tử học bài...không kỹ. Quăng bomb hết 1 câu rưỡi. Nhưng hôm này là ngày có nhìu tin vui. Đầu tiên là buổi sáng mẹ thông báo là cái "bữa tiệc ngoài mong đợi" kia sẽ diễn ra vào trưa mai, địa diểm tổ chức là canteen bên cạnh=> mình không phải tốn quá nhiều thời gian cho nó. Tin thứ 2 là mẹ đã nhận được 2 món hàng: khô mực muối ớt ăn là ghiền với cuốn "Ngược chiều vun vút" của chú Joe kèm chữ chờ mình zề póc tem <3<3. Tối nay được bà chị dắt đi chiêu đãi. Nhà ơi, mình tới đây !!! Sơn hào hải vị và niềm vui chờ đón

  Third Gate: Principle of Management
         Miss!
Vừa học vừa chơi tết thì làm bài như trưa nay là cũng mãn nguyện rồi, chả có gì để mà kêu ca. Học bổng vẫn chưa đến. Mồng 1 mình lỡ "dọn dẹp" 1 tí, thôi gác lại hôm khác vậy =.=. Cảm xúc bao trùm của ngày hôm nay là một nỗi nhớ, chỉ vậy thôi. Mới đi có 1 ngày đã nhớ rồi, chắc phải từ từ mới chôn xuống được ^^!. Vẫn uất ức cái vụ mọi người không ai ở quanh trong khi mình phải ở một mình trong phòng lắm, cô đơn kinh khủng. Chờ đến tối xem sao...
Còn 1 môn nữa thôi...
Còn 2 tháng nữa thôi...
Còn hơn 5 tháng nữa thôi...
Còn 2 năm nữa thôi...
Đếm thời gian :(.

   Fourth Gate: Statistic 2
         The last nightmare has finally come, the subject I hate the most, hope for all the best =.=
         Result: Can't believe that I did it smoothly as silk !! Maybe I'll get high score for this. Now the exam is over, it's entertaining time :D:D

P/s: When you show your enthusiasm or your excitement to someone's work and then you received none of the responses, it really made you....upset a lil' bit :). I've done twice without a reply, why was that ???

Saturday, 14 January 2012

How to love

   1 trong những sáng tác hay nhất của Lil Wayne. Tiếc 1 điều là bản cover này cổ hát Spanish ít quá :(

Lyrics:

You had a lot of crooks tryna steal your heart
Never really had luck, couldn’t never figure out
How to love
How to love

You had a lot of moments that didn’t last forever
Now you in the corner tryna put it together
How to love
How to love

For a second you were here
Why you over there?
Its hard not to stare, the way you moving your body
Like you never had a love
Never had a love

When you was just a young’un you’re looks but so precious
But now your grown up
So fly its like a blessing but you can’t have a man look at you for 5 seconds
Without you being insecure
You never credit yourself so when you got older
It’s seems like you came back 10 times over
Now you’re sitting here in this damn corner
Looking through all your thoughts and looking over your shoulder

See you had a lot of crooks tryna steal your heart
Never really had luck, couldn’t never figure out
How to love
How to love

See you had a lot of moments that didn’t last forever
Now you in the corner tryna put it together
How to love
How to love

For a second you were here
Why you over there?
Its hard not to stare the way you moving your body
Like you never had a love
Had a love

You had a lot of dreams that transform to visions
The fact that you saw the world affected all your decisions
But it wasn’t your fault
Wasn’t in your intentions

You the one here talking to me
You don’t wanna listen
But I admire your poppin bottles and dippin’
Just as much as you admire bartending and stripping
Baby, so don’t be mad
Nobody else trippin
You see a lot of crooks and the crooks still crook

See You had a lot of crooks tryna steal your heart
Never really had luck, couldn’t never figure out
How to love
How to love

See you had a lot of moments that didn’t last forever
Now you in the corner tryna put it together
How to love
How to love

Oooh,
See I just want you to know
That you deserve the best
You’re beautiful
You’re beautiful
Yeah

A nd I want you to know, you’re far from the usual
Far from the usual

You see you had a lot of crooks tryna steal your heart
Never really had luck, couldn’t never figure out
How to love
How to love

See you had a lot of moments that didn’t last forever
Now you in the corner tryna put it together
How to love
How to love

See you had a lot of crooks tryna steal your heart
Never really had luck, couldn’t never figure out
How to love
How to love

See you had a lot of moments that didn’t last forever
Now you in the corner tryna put it together
How to love
How to love

Friday, 13 January 2012

:|

    Mình cũng chẳng biết nói gì, làm gì, nghĩ theo hướng nào nữa. Có những thứ mà tự bản thân con người ta phải vượt qua, và sự can thiệp bên ngoài trở nên vô ích, thậm chí đôi lúc cái nỗ lực giúp đỡ đó trở nên cực kỳ lố bịch. Thôi thì chỉ còn biết....cầu nguyện và hy vọng. Mọi thứ sẽ tốt đẹp với bạn nhé, dù thế nào thì cuối cùng tất cả đều ổn thôi. All is well.


Thursday, 12 January 2012

T_T

      It's always happens like this: You had a very sweet dream, and then a small problems came. You tried as fast as possible to solve that problem to come back to the "happy part", and while tryin' to fix that, you woke up. So that's why I never had a complete beautiful dream.

Mother in the dream

      Mình chỉ muốn nói là... mình còn rất may mắn khi mẹ còn sống khoẻ mạnh, và mình không phải chỉ gặp mẹ được ở trong giấc mơ thôi ^^ 


Phiên bản Chinese got talent



Truyện siêu ngắn

        Nó choàng thức dậy, đã 5h chiều. Vậy là cái lớp học cuối cùng cho Mid term của nó đã kết thúc "trong yên bình", về tới nhà lúc 3h và lăn ra ngủ tới 5h. Vác Ipod, bật cái playlist toàn mấy bài giật đùng đùng theo hướng dẫn trên mạng là sẽ tốt hơn để kết hợp khi chạy bộ, nó rảo bước tới gym. Trời hôm nay hoàn toàn thanh bình, cái sự thanh bình mà người ta hay gọi là "khoảng lặng trước bão", lòng nó thấy hơi... bất an. Bài vở vào đầu thì ít, mà suy nghĩ linh tinh thì lại có quá nhiều. Người ta bảo loạn trí thì cứ "hành xác", thế là nó quyết định năm mới soạn ra một cái kế hoạch "hành xác" thật chu đáo cho mình. Và nó đang thực hiện cái kế hoạch đó. Nó cũng bắt đầu đi học tiếng Thái, và nó cảm thấy thật thoả mãn. Bởi tiếng Thái cũng gần gũi như tiếng mẹ đẻ của nó, cũng đánh vần, ê a cả buổi như một đứa con nít, và đặc biệt là.... mãn nguyện phần nào đam mê học ngoại ngữ vốn ngủ vùi từ bấy lâu vì không có cơ hội. Nó đặc biệt đam mê ngoại ngữ, thích "chơi" với những câu chữ, ghiền xem hài kịch trên mạng, và âm nhạc, nói chung là tất tần tật mọi thứ dính dáng tới ngôn ngữ. Điều đó cho nó nhiều cách lựa chọn, không gò bó, và thoả mãn cái sự ham muốn vui vẻ luôn thường trực...
      Rồi nó cũng tới được gym, tuân thủ lịch trình định sẵn, về nhà, tắm rửa, chuẩn bị ăn tối.

     "Ít nhất thì hôm nay cũng phải ngốn được 3 chap nhá, không mày đi chết được rồi đó", nó tự nhủ. Vì một tương lai không Bị Chó Dại, chỉ toàn Áo, Focus Or Die.


P/s: Tạm gác cái Dilemma đó qua một bên, thời gian sẽ cho nó lựa chọn chính xác nhất.

Wednesday, 11 January 2012

Greenfields

    Đây là một trong những bài hát mà mẹ thích nhất thời "con gái". Hy vọng mần kịp để làm một món quà tinh thần. Còn thi với cử nữa :))

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Intro: Am Dm Am E

Verse:
Am              Dm           Am            E
Once there were green fields kissed by the sun
Am              Dm            Am             E
Once there were valleys where rivers used to run

Chorus:
F               G               C                 A7*
Once there were blue skies with white clouds high above
Dm7            G7         C           E
Once they were part of an everlasting love
Am          Dm         Am   E                 F  Am   Dm  E
We were the lovers who strolled through green fields


Green fields are gone now, parched by the sun
Gone from the valleys where rivers used to run


Gone with the cold wind that swept into my heart
Gone with the lovers who let their dreams depart
Where are the green fields that we used to roam

Bridge:
F                                 C
I'll never know what made you run away
F                                                  C
How can I keep searching when dark clouds hide the day
Am                  Dm
I only know there's nothing here for me
Am              Dm          F              E
Nothing in this wide world, left for me to see

Verse:
Still I'll keep on waiting until you return
I'll keep on waiting until the day you learn

Chorus:
You can't be happy while your heart's on the roam
You can't be happy until you bring it home
Home to the green fields and me once again

Coda: strum, then arpeggiate Am-Dm-Am-E pattern, then end with an Am, barred at 
the 5th fret. Play this:

e|----------------------5--------------------|
B|---------------5------5--------------------|
G|---------5-----5---------------------------|
D|---------7---------------------------------|
A|-------------------------------------------|
E|-5-----------------------------------------|

Odd chords:

A7*: x02223
Dm7: xx0211
 
  

Tuesday, 10 January 2012

^.^

     Hôm qua nghe lại cái "Secret Playlist", nhận ra 60% là nhạc của Jason Mraz và Bruno Mars, có 1 bài của Thanh Bùi. Sau đây là mấy bài tui đã tập được kakaka

P/s: Hôm này mình phải đi "đóng kịch" đó nha :D








Cuz the way it's unfolded, is yet to be told.

Monday, 9 January 2012

It's Kinda true :D

 Song Tử (Sưu tầm)
Cung hoàng đạo này quá complicated =.=


       Có rất nhiều bằng hữu.” Nhìn thì có vẻ là có rất nhiều bằng hữu nhưng tri kỉ thì có được mấy người?” Câu này khắc họa sâu sắc về hình ảnh song tử. Song tử rất có khả năng diễn thuyết, có thể cùng người khác nói chuyện trên trời dưới đất, nói chuyện rất tâm đầu ý hợp và rất nghiêm túc khi cùng thảo luận một vấn đề nào đó. Song tử có thể cùng bạn nói về mọi thứ, rất chú tâm, câu chuyện của hắn và bạn trông có vẻ chẳng hề liên quan gì đến bản thân. Hắn có thể tùy thích nói với bạn, thế nhưng những gì có liên quan đến bản thân thì cũng xem như lướt qua mà thôi. Ví dụ ngày hôm ngay vừa gặp một ngôi sao cũng mặc, lớp bên cạnh có bao nhiêu mỹ nữ xinh đẹp. Về bản thân hắn gần như chẳng nói gì, xem như là đã nói, hoặc nói rất ít về bản thân, chẳng liên quan gì đến đau khổ cả. Nên bạn rất muốn hiểu thêm về song tử, hắn thì lại rất nhanh chuyển trọng tâm đề tài đi.
         Đối với sự tự tin của song tử mà nói , hắn luôn có cảm giác không an toàn. Đây là điểm mâu thuẫn đặc biệt của song tử. Hắn luôn thích làm cho bản thân trở nên bí ẩn, khó đoán, không thích tiết lộ về mình. Đối với song tử mà nói, nếu để cho người đối diện không quen biết biết về bản thân mình chẳng khác nào để cho người khác bắt được nhược điểm của mình. Như vậy chắc chắn mất đi ưu thế. Khi song tử cảm thấy cô độc bi thương thì chỉ biết một mình trốn trong phòng khóc, một mình phiền muộn.
         Song tử cũng rất sợ bị tổn thương, tốn rất nhiều thời gian để bản thân chấp nhận tất cả, và không muốn người khác nắm được yếu điểm của mình. Cho nên lâu ngày trở thành thói quen. Song tử cơ bản cũng là loại người đau khổ. Dáng vẻ bên ngoài thì luôn có vẻ đầy sức sống, mãnh liệt, vui vẻ. Thế nhưng có một khoảng thời gian hắn rất là đau thương. Song tử chung quy là luôn bị đau khổ khó ngờ vây quanh. Nhưng hắn sẽ không để cho người khác biết , hắn sợ bị tổn thương, cũng sợ bị người khác ruồng bỏ, chỉ có thể gắng gượng chấp nhận tất cả. Bởi thế song tử suy nghĩ rất nhiều, tinh thần yếu đuối, tính cách dễ đổi, bởi vì thừa nhận là quá lắm rồi.
         Nói thế nên trẻ em song tử thường hiểu chuyện sớm. Song tử khi quan tâm cái gì rồi là quan tâm cực kì, thể nhưng vẻ bên ngoài thì như có vẻ chẳng quan tâm gì. Song tử không phải là có ý che giấu bản thân, người xưa nói , đó là một loại thói quen thế nhưng người ngoài thì xem hắn lại là người dối trá.
Song tử bị xem là rất đào hoa, là một chòm sao rất lạnh lùng vô tình. Nhưng thực sự trong lòng song tử thì cái gì đã qua thì không muốn nhắc tới, giải thích thì nhiều vô kể, mệt mỏi, và cũng không kiên nhẫn đến thế. Thế nhưng nói đến song tử thì không thể ko nhắc đến tình cảm, song tử cả đời bị tình cảm chi phối, một đời vướng bận tình cảm. Cũng nhiều người nói song tử không phải đào hoa, chẳng qua là thương người, cho nên mới có nhân duyên như thế. Không nhớ rỏ là ở đâu đã có câu nói rằng: đau khổ nhất của song tử là 2 người có chung tư tưởng nhưng chỉ có 1 cơ thể, song tử yêu lợi ích của con người, và có nghĩa vụ bảo vệ quyền lợi cho con người. Khi song tử chỉ còn lại một mình, tình yêu cũng chỉ còn cho có mà thôi.
Ta nghĩ đi nghĩ lại về câu nói đúc kết song tử đúng là đào hoa, đa tình đến cùng cực hay si mê đến đáng sợ. Người si mê thì chắc chắn u mê.
Về phần lạnh lùng vô tình thì cũng không biết nên nói từ đâu. Kỳ thực song tử là chòm sao rất bình thản, nếu có thể tránh nảy sinh mâu thuẩn thì song tử cũng cố gắng mà tránh. Song tử cũng rất ít cãi nhau với người khác, song tử rất ghét tranh cãi, nếu như chỉ vì một chút tranh chấp vụn vặt trong cuộc sống mà gây nhau, song tử chỉ gây ồn ào ngay phút đó rồi đem chuyện đó quên ngay.
         Muốn song tử thật sử trở mặt với ngươi, trừ khi ngươi có hành động hoặc lời nói khiến cho song tử không tài nào chịu đựng được, lúc này song tử sẽ nhìn ngươi với ánh mắt khinh bỉ, sau đó ngoảnh mặt quay đi không thèm nhìn lại, thậm chí không cho bạn thấy vẻ ngoài của hắn lúc bỏ đi. Lúc này cả đời ngươi cũng đừng mong hòa thuận lại với hắn, cho dù song tử có tỏ vẻ xem ngươi là bạn lại đi nữa, nhưng thực ra hắn đã khinh bỉ ngươi đến cùng cực, chẳng qua là cái được gọi là quan hệ bạn bè mà thôi. Đối với bộ phận lớn song tử, quan hệ yêu đương là chuyện rất phi thường , sở dĩ được lưu lại với mỹ danh đào hoa, là bởi vì có rất ít người có thể khiến cho bản tính trẻ con hồn nhiên của song tử cảm động thật sự, không phải song tử có ý chí sắt đá, mà là trời sinh bản tính song tử bên trong luôn có một chút phiền muộn, một chút không tự tin hiện diện ẩn khuất, chẳng qua là song tử che dấu rất kỉ, thế nhưng cũng sẽ có lúc song tử lay động thực sự, nếu được vậy thì xin chúc mừng ngươi, song tử rất ngây thơ, ngay thẳng cộng thêm sự diễn đạt phong phú nhất định sẽ khiến cho ngươi rất sung sướng.
           Mỗi song tử đều có một tâm sự giấu trong lòng, đa số đều không dám nhớ lại chuyện cũ. Song tử là một chòm sao thích chìm đắm trong hoài niệm về tình bạn cũ, thường là tình cảm trắc trở, vì tình cảm mà bị tổn thương, nên nói yếu đuối cũng đúng, nói kiên cường đúng. Song tử rất nhanh vực dậy mà đứng lên, có xảy ra chuyện gì cũng không sao. Nhưng chỉ là song tử giả vờ trước mọi người thôi, khi đêm khuya vắng lặng, nội tâm song tử giằng xé, đau từ ngoài thân thể thấm vào máu thịt. Hắn có thể ngồi trong đêm mà gặm nhắm từng giọt hồi ức, ngồi trong đêm chìm đắm trong nỗi thống khổ bên trong tâm hồn, ngồi đờ ra một chỗ, thế nhưng khi trời sáng, để đi ra ngoài gặp mọi người, hắn lập tức thoát ra khỏi đau khổ ngay, mọi người sẽ thấy một song tử có tinh thần thần thái hồng hào minh mẫn. Đây chính là song tử, chính là vì hai mặt tính cách hiện diện trong song tử, một người trên đời luôn vui vẻ vô tư trước mặt mọi người, nhưng khi đêm về một mình thì lại trở về song tử ưu thương.
              Tình yêu của song tử là vĩnh viễn, có thể nổ lực tất cả, có người nói bọn họ đa tình, khi đó bọn họ không có tình yêu chân chính. Khi song tử yêu ai đó được một thời gian thì sẽ đau khổ bởi vì họ quá nhạy cảm. Nếu như song tử yêu một người không yêu mình, không tin mình thì sẽ vĩnh viễn không yêu ai nữa, một khi đã yêu ai đó rồi, song tử không có khả năng yêu ai khác nữa. Kỳ thực có rất nhiều người không hiểu song tử, có rất nhiều song tử không hiểu chính bản thân mình, song tử lại phải ngụy trang, giả vờ, dối lừa, nhưng song tử rất tinh tế, đối với tình cảm cực kì nhạy cảm, yêu và đau khổ chính là song tử, chẳng ai có thể lý giải được.

Chẹp

      Thật sự là có những chuyện không phải của mình, mà là của những người xung quanh mình, mình có (hay bỏ công sức) để giải quyết thì cũng vô ích. Đơn giản là ai cũng có cái lí lẽ của riêng mình, không ai nghĩ như người khác để mọi chuyện có thể dễ dàng hơn, và mình cũng chả phải người trong cuộc để bảo người ta làm thế này thế nọ. Người ta cứ có vướng mắc, xung đột, rối rắm,... rồi chuyện chồng chuyện. Thật sự là không liên quan tới mình, nhưng mà khi thấy người thân như zậy thì cũng cảm thấy khổ tâm và khó chịu lắm. Trong đời chưa bao h suy nghĩ 1 cái gì quá nghiêm trọng khiến cho bản thân chán nản, tuyệt vọng, hay mất niềm tin cả. Cho dù chuyện có nặng nhất thì cũng ở mức độ cảm xúc, không đeo bám dai dẳng như người khác. Có lẽ zậy nên nhìn mọi thứ sáng sủa hơn. Mà nói đúng hơn là mình sống dựa vào cảm xúc của người khác, người nào càng thân và gần gũi thì cảm xúc của họ càng ảnh hưởng tới mình nhiều hơn. Và chán hay tức nhất không phải là khi bản thân làm điều gì đó sai lầm, mà là khi họ có những vướng mắc to tát mà mình trở nên bất lực, vô dụng không thể làm gì được. Luôn tự nhủ lòng là sống cho bản thân là trên hết, cứ lo thân trước cái đã rồi mọi chuyện xung quanh có ra sao thì cứ mặc xác nó. Mình vui vẻ là đủ. Nhưng mà sống cái kiểu đó mình thấy khó quá, nhưng khi nhìn mọi thứ xung quanh không thật đẹp, giữa người với người càng thêm mâu thuẫn, thậm chí là với cả chính bản thân họ để cái mâu thuẫn đó như một con quỉ vô hình lớn lên nhờ hấp thụ những điều tiêu cực ấy, cho đến khi nó quá lớn và không thể đánh bại... Nhớ lại truyện Eragon có một nhân vật có thể nghe được mọi suy nghĩ của người khác, và điều đó đúng là một sự dằn vặt và nỗi kinh hoàng lớn nhất đời người khi cứ phải tiếp nhận những nguồn năng lượng tiêu cực của người khác. Mà thật sự thì không biết làm gì, ăn nói thì kém cỏi, h có chen vào càng tổ vướng thêm, biện pháp duy nhất là thây kệ. Mèng đéc ơi, I really want peaceful :-< ....


                  Chờ tới ngày về VN hưởng tí cái không khí Tết ở nhà. Mẹ ơi thèm ôm hun mẹ quá. Mấy bạn ơi thèm đi ăn + chơi bời zới mấy bạn quá. Thèm hít bụi Q9 và SG nữa :-<.


P/s: dạo này sờ soạng trên mặt thấy láng mịn gê, quả là một cảm giác sung sướng sau 1 thời gian núi lửa hoành hành :">. Đúng là quan trọng nhất vẫn là sự điều độ

Sunday, 8 January 2012

......

      It's about to midterm exam. Let's say focus and leave out all the rest :)

Saturday, 7 January 2012

You know you are a big jerk when

    you try to say something nice to solve a mess, but instead you make it an even more bigger mess. And that's when you feel so useless and so F*** up when you can do nothing but being more ridiculous with the effort of easing someone's emotion, helping them get out of conflicts, but then turning into an even bigger disaster. It's always happen, for me, whenever I tried to say something, but it's not help at all.

             It's really sucks.
             Efffff me.
             Over.out, better be quiet next time.






Thursday, 5 January 2012

Worry

    In my opinion, all of Libras have some period in their life that their became so negative. Feeling sad, bored and just want to live on their own without communicating to others. First is my room mate (actually he changes and expresses his emotion really fast, luckily I had experiences before), then is my sister who lives downstairs (actually she has a difficult time with her boy friend and everyone around, but now it's over). And now it's dogie's turn. He said to me he was "lãnh cảm" (even when that words is used imprecisely, I got what he means). I'm not good at talking with people, and when he don't wanna talk to much about that (just something that he get bored and tired of everything), I really don't know what to do. So worry. Haizzzzzzzz........ Just have talked to him "Find somebody to love, maybe it would be solved", really confusing. Hope he gets well soon



Wednesday, 4 January 2012

Con một

     Qua đây mới bít mình là đứa duy nhất là.... con một =.='. Ai cũng có anh chị em hết, rồi nghe mọi người kể chuyện, lâu lâu mình cũng thấy... tủi thân và thèm thuồng. Hồi nhỏ, ai cũng hỏi muốn có em hok, mình phán ngay là không. Hồi ấy nghĩ đơn giản: hok có em, hok phải tranh giành, có lợi ích là được hưởng hết, được support maximum, vân vân và vân vân,... nên ba mẹ hok đẻ nữa, h đổi ý thì it's too late :-<. H nghĩ lại thì tự nhiên lại muốn có một đứa em :(, đặc biệt là em gái. Trong nhà chỉ có 1 đứa duy nhất đồng nghĩa với việc nó sẽ trở nên ích kỷ hơn, và lợi ích hưởng từ hồi nhỏ thì khi lớn cái "trách nhiệm" nó cũng nặng nề hơn. Có em, mình đi xa, ba mẹ đỡ buồn, ở căn nhà bự chảng mà chỉ có 2 người zới nhau. Có em, thì mình có thêm một sự lựa chọn để tâm sự, khi không thể nói với bạn bè hoặc cha mẹ. Có em, là được thương yêu, nhường nhịn, tranh cãi, tranh giành một cách... đầy vui vẻ. Có em, là để tuân thủ cái qui tắc vàng số 1 mà mình được nghe nhiều lần "Anh chị em trong nhà không được xì đểu, méc lẻo nhau, nếu không thì cái hậu quả sau cùng là 2 bên đánh bomb tự sát, dẫn tới.... chết chùm =)))))". Cũng vui lắm chứ. Như trong HP ấy, gia đình Weasley  có bao h buồn đâu, có 1 cặp anh em song sinh như fred và george nữa thì quậy tới bến. Hay như Phineas and Ferb, cả Candace nữa. Việc "bắt quả tang" 2 đứa em trở thành một thói quen, và nếu ko có nó chắc cuộc đời của ẻm sẽ trở nên nhàm chán biết chừng nào. Lâu lâu cũng thèm 1 đứa em gái, để anh hai nựng, hỏi han, chiều chuộng, và lâu lâu có thể .... tư vấn tình cảm luôn. Hoặc chị gái cũng được, thấy mấy bà chị "cưng" đứa em trai cũng thèm thuồng gê. Ghen tị với mấy thằng có 2 bà chị gái lắm, nhưng mà nhiều khi thấy tụi nó cũng.... tội :)). Mà chắc có anh chị em thì sẽ có nhìu kỷ niệm để mà nhớ hơn rồi. Ôi cái tuổi thơ bình lặng của tui, nhìu khi cũng mún có "sóng gió" mà chả có bao h.

          Thôi, chấp nhận kiếp con 1 :-< ........

Nhân tiện trời mưa, kiss the rain+ rainy mood



Description  (Cong nhan thang` lam` clip no' chiu kho'):


Cảm giác thích một ai đó thật là tuyệt vời, có thể đó là một người ta đã quen, cũng có thể là một người ta mới gặp hay thậm chí họ chỉ xuất hiện qua những câu chuyện đời thường nhưng cũng đủ để khiến ta nhói lên cảm xúc thật lạ phía bên ngực trái.
Thích một người đâu có gì là xấu, nhiều khi tớ thật ngớ ngẩn khi cứ che dấu cảm xúc thật của mình khi vô tình nhận ra thì cũng là lúc tớ đã kịp gói gém nó lại hoặc tự khoác cho nó một tên gọi khác miễn sao nhất định không phải là yêu.
Chỉ là một cách quan tâm hay tình cảm giữa người với người, là một tiếng cười không dễ dàng định nghĩa hay nỗi buồn bất chợt vì "người ấy" cũng không vui???
Thích một người cũng đâu cần phải nói, cậu đâu phải sắt đá mà ko cảm nhận được tình cảm của tớ, tớ không tiến tới là vì tớ cũng giống như cậu, thích thôi chưa đủ, sẵn sàng một mối quan hệ đâu chỉ đơn giản bởi một câu nói mở lời ...
Con người luôn tồn tại bản năng sở hữu, lúc cần phải có mà lúc không cần cũng vẫn phải ... có, đôi khi chúng ta cứ tự lầm tưởng trong quá khứ một tình yêu vẫn luôn tồn tại đâu đó, không phải, có chăng chỉ là chút nuối tiếc dĩ vãng một thời không trọn vẹn mà thôi.
Tình Yêu có hợp có tan, có ai yêu mà ko có kỉ niệm, càng lưu giữ thì càng nhớ về nhau còn nỗi đau rồi cũng trở thành khái niệm theo thời gian mà chẳng cần định nghĩa!
Tớ thích cảm giác như lúc này, cứ thích thôi ...là đủ ...
Dù cho đó là sự thật thì cũng ko tệ lắm, vì là thích nên ko buồn, vì thích nên cũng không ích kỉ, vì là thích nên không có ràng buộc ... vì là mới chỉ thích nên không thể nói lời yêu ...

Tuesday, 3 January 2012

I won't give up


    



And when you're needing your space
To do some navigating
I'll be here patiently waiting
To see what you find

'Cause even the stars they burn
Some even fall to the earth
We got a lot to learn
God knows we're worth it
No I won't give up

I don't wanna be someone who walks away so easily
I'm here to stay and make the difference that I can make
Our differences they do a lot to teach us how to use
The tools, the skills we've got yeah we got a lot at stake
And in the end, you're still my friend at least we didn't tend
For us to work we didn't break, we didn't burn
We had to learn how to bend without the world caving in
I had to learn what I got, and what I'm not
And who I am

I won't give up on us
Even if the skies get rough
I'm giving you all my love
I'm still looking up

Harry Potter

           Sau hơn 1 tháng cuối cùng cũng luyện xong 7 cuốn HP, công nhận cũng khá là kỳ tích. Mà mấy phần sau nó bắt đầu "người lớn" quá, sau phần 4 là thấy hơi oải oải rồi... Mà thôi cũng đáng là một phenomenon, h nghiên cứu tiếp Sherlock Holmes nào, mỗi ngày đọc ít thôi, bắt đầu tập trung học được rồi

. Uổng gê, ở VN hết được chiếu phim của WB roài, mọi người ko có dịp coi phần 2, siu hài lun =))))

Monday, 2 January 2012

Internet Gangsters

      Là mấy con người xem internet như một nơi để họ trở nên đầu gấu. Chỉ cần thấy cái gì chướng tai gai mắt với họ là bay vào tranh luận, đả kích những người để lộ sơ hở hay sẵn sàng đòi....xin địa chỉ để tới đâm chém khi bắt đầu đuối lí. Kiến thức của những gangster này được cập nhật hầu như ngay tức thì là nhớ...bác google. Hồi trước mình cũng là một dạng như thế, khi thấy cái gì không hợp lí là bay vào phang phập luôn, mà h thấy chuyện đó thật là dư thừa. Trên internet, người ta không quan tâm lắm  chuyện bạn là ai, họ chỉ quan tâm họ là ai thôi. Việc thể hiện mình trên mạng là điều không cần thiết cho lắm, chỉ khiến bạn thêm bực mình và tức tối khi tranh luận trên mạng bởi sự cố chấp và bảo thủ của người khác. Bởi internet là thế giới ảo, bạn thể hiện mình là người mình muốn như vậy, không phải là mình sẽ như vậy, và không ai cần chịu trách nhiệm cho lời nói của mình => thích nói gì mà chả được. H đây, dạo khắp nơi thì thấy cái thể loại đó ngày càng nhiều, nhưng tốt nhất là im lặng và bỏ qua. I/G một phần phản ánh dân trí và hành xử văn hoá, bởi nếu con người ta có ý thức trong một môi trường không ràng buộc họ phải làm như vậy, thì xã hội mới được cải thiện. Thiếu ý thức trầm trọng, và vẫn cho làm tổn thương người khác để nâng mình lên thì.... (học tiếp)

Sunday, 1 January 2012

The man who can't be moved....

      Chiều đi siêu thị mua thức ăn, người ta bật bài này, mình nghe được 1 đoạn, về bật youtube nghe thử và coi lyrics, thấy nó ..... HAY QUÁ ĐI MẤT!!! Có người sẽ cho là anh chàng trong clip bị "khùng", nhưng mà mình thấy ảnh khá... si tình, và si tình một kiểu rất .... nghệ sĩ ^^!, ở trong cảm xúc đó đó người ta có thể làm nhiều thứ điên rồ mà. Đơn giản là đứng ở một góc đường và...chờ đợi cô gái đó. (ko cần biết kết quả ra sao, đơn giản là cứ.... chờ đợi thui :D). Clip cũng hay, tự nhiên, dễ thương, không giống cái bài anh kia quỳ gối cầu xin bạn gái suốt 5 tiếng để cô ấy đổi ý, cái đó thì mình thấy... hèn hèn sao í =.=


Lyrics (chép trong zing):


Going Back to the corner where I first saw you
Gonna camp in my sleeping bag I'm not gonna move
Got some words on cardboard, got your picture in my hand
saying, "if you see this girl can you tell her where I am"

Some people try to hand me money, they don't understand
I'm not broke I'm just a broken hearted man
I know it makes no sense but what else can I do
How can I move on when I'm still in love with you

Cuase If one day you wake up and find your missing me
and your heart starts to wonder where on this earth I could be
Thinkin maybe you'll come back here to the place that we'd meet
And you'll see me waiting for you on our corner of the street
So I'm not moving, I'm not moving

Policeman says, "son you can't stay here"
I said, "there's someone I'm waiting for If it's a day, a month, a year"
Gotta stand my ground even if it rains or snows
If she changes her mind this is the first place she will go

Cause If one day you wake up and find your missing me
and your heart starts to wonder where on this earth I could be
Thinkin maybe you'll come back here to the place that we'd meet
And you'll see me waiting for you on our corner of the street
So I'm not moving, I'm not moving,
I'm not moving, I'm not moving

People talk about the guy that's waiting on a girl
There are no holes in his shoes but a big hole in his world

Maybe i'll get famous as the man who can't be moved
Maybe you wont mean to but you'll see me on the news
And you'll come running to the corner
cuase you'll know it's just for you
Im the man who can't be moved

Chorus 2x

Going Back to the corner where I first saw you
Gonna camp in my sleeping bag I'm not gonna move