Thursday, 26 January 2012

Hoa chuối và cảm giác nhàm chán

     Tìm được một quyển sách thật sự tâm đắc với mình cũng giống như tìm tri kỉ, phụ thuộc rất nhiều vào ... duyên số. Không phải đọc nhiều là tâm đắc nhiều, không phải yêu nhiều là,... biết yêu hơn, chỉ là nó khiến cho cái xác suất thành công cao hơn mà thôi. Giả sử ngày thứ N (ko nhớ là thứ mấy) đẹp trời đó tui không dậy sớm một tí, không thấy cái stt "bán sách tặng chữ kí cho 500 thằng nhanh nhảu nhất" của bác Dâu thì có lẽ cái sự tâm đắc to lớn đang nằm trên tay hiện h nó cũng chẳng... nằm trên tay mình đâu. Thật là lâu rồi mới cầm một cuốn sách trên tay mà cảm giác khoan khoái như nắm tay người yêu (chưa nắm bao h, nhưng biết chắc rất là sướng) như vậy. Thể loại có thể khiến mình thấm không phải là SGK (ước gì là vậy), không phải tiểu thuyết, truyện ngắn,...mấy cái đó, đọc cho biết, cho mở mang kiến thức, cho có cái mà "chém gió" với người ta. Sách khiến mình thật sự thích thú phải là sách "nghiệm": không phải loại nghiệm quá xa vời như kinh thánh, kinh phật, sách triết học, blah blah blah. Mà mình thích cái thể loại "nghiệm" theo kiểu "triết lí đời thường": chỉ là một sự kiên nhỏ quanh cuộc sống, nhưng nó khiến mình suy nghĩ, và nghiệm ra nhiều thứ lớn lao hơn nhưng với cái lí lẽ thật sự là... đơn giản đến quá quắt. Tôi thích thế, đi từ những điều nhỏ phát triển thành cái lớn, chứ không thích từ những việc to tát rồi quay về việc nhỏ nhoi. Giống như có người từng hỏi tôi: "yêu nước là gì?", tôi đáp gọn "là yêu gia đình và những người quan trọng với mình, là tự kiếm tiền làm giàu cho bản thân mà lương tâm không phải dày vò, là yêu chính mình". Vậy thôi. Nói thì dễ chứ làm không dễ đâu: yêu thương và làm giàu. Và đọc "Ngược chiều vun vút", tự nhiên lại thấy được rất nhiều cái nhỏ nhoi mà lớn lao ấy. Đọc một lèo, một mạch, và sẽ đọc lại lần thứ 2, thứ 3, rối giới thiệu bạn bè đọc. Có nhiều bài tâm đắc, nhưng mà năm mới xin tản mạn chút chút về... tình yêu, một đề tài rất to tát nhưng dưới cái nhìn rất dung dị. Sorry chú Joe, cháu biết hơi bị "vi phạm bản quyền" nhưng mà cháu không phải là hot blogger đâu, chú yên tâm :D.

HOA CHUỐI VÀ CẢM NHÀM CHÁN
     Khi tiến hành nghi thức hôn nhân, cô dâu và chú rể cùng hứa giữ lòng chung thuỷ khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi ốm đau cũng như lúc mạnh khoẻ, "để yêu thương và tôn trọng em mỗi ngày suốt cuộc đời anh". Tôi nghĩ cha xứ nên nói thêm hai trường hợp có thể xảy ra: "Khi yêu cũng như lúc chán".
       Tôi chưa thành công lắm trong tình yêu, nhưng dựa trên những lần thất bại tôi nghĩ trong cuộc hôn nhân (hay bất kỳ "cuộc" nào trong đó có hai người yêu nhau), yếu tố quan trọng nhất dẫn đến hạnh phúc lâu dài là sở thích chung, là những việc hai người đều thích làm và có thể làm cùng nhau. Xem bóng đá. Nuôi chó. Nấu cơm Thái
        Bởi chắc chắn một ngày nào đó sẽ có cảm giác nhàm chán. Có thể hai người sẽ chán nhau cùng lúc, có thể một người sẽ chán đơn phương - nhưng chắc chắn, một ngày nào đó, một buổi sáng đẹp trời, một buổi chiều ẩm ướt, tình yêu để lâu trong bụng sẽ bị nôn ra.
        Những lúc chán nản nhất tôi đặt tên là các "bão chán". Khi bão chán đến, mình sẽ không còn thích người ấy - nhưng nếu chọn đúng người thì mình vẫn thích thú với những gì người ấy cũng vẫn thích thú. Rồi bão chán sẽ qua.
        Ví dụ, hai người đều thích chơi gôn. Sau một năm yêu nhau, bão chán số 1 ập đến, hai người bắt đầu chán nhau thật, như mỳ chán tôm. Bão kéo dài hơn hai tháng, nhưng suốt thời gian đó, hai người vẫn chơi gôn cùng nhau, vẫn chia sẻ niềm vui đó. Có khi môi hôn môi cảm giác không như trước, nhưng gậy hôn bóng cảm giác vẫn sung sướng như ngày đầu. Rôi khi bão đã qua, hai người vẫn ở bên nhau để đón nhận một tình yêu trưởng thành hơn.
         Vị trí "vẫn ở bên nhau" đó rất quan trọng. Ngay sau khi bão chán đi qua, trong tay mình sẽ xuất hiện một hạt giống, tay người ấy là một cục đất. Mình phải cho hạt vào đất ngay mới có hoa tình yêu trưởng thành. (Bài hơi sến nên cứ gọi là hoa chuối). Nếu lúc bão chán ập đến, mình chạy về một phía, người ấy chạy về phía khác, thì lúc hai người gặp lại nhau hạt đã hỏng, đất đã khô. Phải có điều giữ hai người ở bên nhau lúc trời mưa to nhất. Đó chính là sở thích chung.
         Ngày xưa có nhiều điều khác giữ hai người ở bên nhau khi mưa và lúc gió, khi sấm và lúc sét. Cơm, chẳng hạn. Sống thiếu chồng, vợ sẽ đói (không có tiền đi chợ). Sống thiếu vợ, chồng sẽ đói (không có người nấu cơm). Thời bây giờ một người phụ nữ giỏi có thể mua cả chợ, một người đàn ông thành đạt hằng ngày ăn ở nhà hàng. Sự phát triển kinh tế đã làm khác đi mọi thứ.
         Ngày xưa, kể cả hai người tính cách rất khác nhau vẫn chỉ có duy nhất một con đường để đi: trồng lúa, sinh con, ăn Tết, làm lại. Cả hai sẽ thích tiến lên trên con đường đó, thế là đủ một "sở thích chung". Bây giờ thì khác. Kể cả hai người tính cách rất giống nhau vẫn sẽ có rất nhiều con đường để đi. Họ có thể tiến lên, lùi lại, rẽ phải, rẽ trái, hoặc đứng yên vẫy tay. Thời xưa là thời nhận đường. Thời nay là thời tạo đường.
         Vậy nên việc tìm hiểu ứng cử viên bạn đời trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Lấy nhau xong, ông trời sẽ không tặng những sở thích chung nhu cơm và áo, mà mình phải dựa vào những sở thích chung đã có từ trước. Xem phim hành động. Đi du lịch bụi. Chơi gôn. Chính vì thế mình phải chọn rất kỹ-số người thích chơi gôn không nhiều bằng số người thích ăn cơm.
           Có những cặp đôi cả hai rất thích cãi. Với họ, cảm giác bị điên (hoặc làm người ấy bị điên) cũng có thể gọi là sở thích chung. Họ cãi nhau suốt nhiều năm trời khiến chú hàng xóm tự hỏi vì sao họ chưa giết nhau. Nhưng điều chú hàng xóm chưa biết là mỗi lần xa nhau hơn một tuần, cả hai đều cảm thấy buồn vô cùng.
          Tôi có sở thích đỡ bạo lực hơn. Tôi thích đi bộ. Đó là việc tốt cho sức khoẻ, không mất tiền, dễ làm cùng một người khác. Tối có thể chán tình yêu lắm, nhưng nếu người ấy đề nghị đi bộ ra bãi biển chắc tôi sẽ nhận lời. Mà đôi khi xảy ra một chuyện lạ-  lúc đi tôi rất chán người ấy nhừng lúc về tôi lại thấy thích thích.


Phù, mỏi hết cả tay :)
        

No comments:

Post a Comment