Friday, 29 November 2013

Yesterday

    Up to now I realized that I am supposed to be able to do this song months ago. But there are some parts are kinda confusing. But it's so clear now.
   Simple song, beautiful melody. And I ruined with my voice. But knowing how to do it is fun anw



Thursday, 14 November 2013

Kiếp đỏ đen.

    Chúng ta hẳn không ai tránh khỏi kiếp đỏ đen. Đỏ đen ở đây không phải là đỏ đen trong cờ bạc, mà là đỏ đen trong cuộc sống. Không ai cả đời đỏ chót như xôi gấc mà cũng chả ai đen thui như lọ mực. Và trong lúc ta đỏ hay đen, thì điều còn lại cũng có thể xảy ra.
     Có thể nói ngày mình ra hà nội là ngày cực kì đen đủi: Phải chi ra thêm một khoản tiền cho cái đống hành lí dở hơi đó (tham lam là tốt, nhưng tham lam quá lại là một thảm hoạ =.=); không những thế, cái điện thoại yêu quí cũng rơi tạch xuống đường lộ vỡ tan thành 3 mảnh (phải chăng em ấy biết không còn được phục vụ chủ nhân nữa nên quyết "tự sát" để chủ nhân của nó không bao giờ quên được chăng?). Nhưng một cái sự may mắn nhẹ là hôm đây được ăn một bữa ăn ngon, và gặp một em gái rất ư là thú vị: em thích đi phượt, thua mình 2 tuổi, và đã đi lang thang khắp mọi miền bắc bộ với chiếc xe máy. Em kể cho mình nghe về đội phượt của em, về việc mọi người bắt đầu chuyến đi vào 9 giờ tối tới 5 giờ sáng hôm sau, tất cả đều trên xe đạp, từ lúc thành phố trở nên vắng người, quay về với cái trạng thái yên tĩnh của nó. Em và nhóm bạn đạp xe suốt bờ hồ, rồi ăn bắp nướng trên cầu Long Biên, nhâm nhi chút nem rán ở phố Tạ Hiên, rồi ngắm mặt trời lên và treo cờ ở quảng trường Ba Đình. Ôi, sự lãng mạn của tuổi trẻ. Mình cũng mong sẽ được ít nhất một lần trải nghiệm như thế, với nhóm bạn tâm đắc, nhưng với những địa điểm ở Sài Gòn. Hẳn sẽ vui biết mấy.
       Hà Nội đang ở cuối thu, sắp vào đông. Tiết trời se lạnh dễ chịu, nhưng nó lại là cơn ác mộng cho cái mũi khốn khổ khốn nạn vốn không ưa lạnh của mình. Nhưng dù sao thì được mặc áo dài tay và ăn bánh cuốn nóng trong cái tiết trời se se thế này cũng là một cảm giác dễ chịu khó tìm ở quê nhà. Vậy là sắp hết tuần, và sắp trở lại miền Nam, bắt đầu cuộc sống thường nhật.
       Mình đang hơi dỗi mẹ, chắc là vì cái giao hẹn mà mình và mẹ đã cam kết với nhau từ trước. Có lẽ bây giờ mẹ đang tỏ vẻ như không muốn thực hiện nó một chút nào. Mình hơi ích kỉ phải không? Mình đoán chắc hiện giờ mẹ đang gặp một số khó khăn, và thực hiện cam kết ấy có thể khiến mọi chuyện lại càng khó khăn hơn. Nhưng giữ lời hứa với đứa trẻ của mình cũng là một điều quan trọng lắm chứ? Chẳng biết nữa, một kiểu dilemma, nhưng mình sẽ cố gắng không làm một đứa trẻ hư, một kẻ vời vĩnh và không biết suy nghĩ cho gia đình.
      À, một tin vui, dựa vào cái Comm GPA hiện tại thì có lẽ mình không bị rớt môn nào, mặc dù mấy cha làm điểm chưa công bố điểm số cụ thể. Đó cũng là một lí do đáng để ăn mừng sau khi kết thúc một học kì gian nan vật vã như vậy chứ.
      Mình thích The escape plan và Ender's game. Không biết fan nghĩ sao nhưng xét trên phương diện một bộ phim thì Ender's game không tệ một tí nào. Có lẽ phải tìm sách về đọc thử xem sao.
      Vô tình nghe đươc "500 Miles" của J.T cover lại. Bây giờ thì mình sẽ chờ "Inside Llewin Davis" để coi. OST trong bài hát hay phết, đặc biệt với ai thích nhạc folk, mình không thích nên khoái một số bài thui. Mấy bạn nghe thử nha ! :D





Saturday, 2 November 2013

It is weird.

    It has been long time, since the last time after finish reading a book, the first thing I want to to is jumping to my laptop, and start jotting down an entry about it.
     Yes, just like the title, it is weird, supper weird, I mean, everything is weird, my feeling, my emotion, my mind, my thoughts... everything is weird, since I cannot describe it, whether it is in a positive meaning or negative meaning, it's just... weird.
     Just like in a parallel universe, another me - but of course, a me-self as a writer, and one day he said: "Ok, I'm bored, let's write a book", and then it is sent to this universe, to fall into my hand. Yet, at first, I thought, this book, as well as the movie, is bullshit, is just some pieces of teenage craps, or somethings that made fangirl crying for. But I was wrong, and please receive my most sincere apology for it. I see nothing but... myself in the story. Yeah, you might say hm sure this book is the one that everyone can relate some part of their life to it, cuz it about the youth. But no, I mean, that is just EXACTLY me. There are many things that are told and I can imagine directly myself on it: the way that boy thought, some funny philosophies he came up to, some "dirty tricks", "strategy", "master plan" he tried, some emotions that he had been through, and his feeling for, even his reasoning process... and even some names, songs, events, quotes, characters... that I can refer to right away. Just like looking in the mirror, and see myself on another universe, doing things that surely I will do if I was him. Just like the main character is myself, multiply by 3 times of all things to be a literature figure.  I mean, not kinda similar, but it is like I am sitting there, writing the whole story, and add some seasoning to make it even better. Thank you, God, for letting me reading this, and I'm sure, sometimes later, I'll read it, again, and again, and again. It may not be the best one, may not be one of the classical writing to let people think of or discussing through decades, but for me, this one is the book in my "favorite shelf" that I will never forget.


             If there is such things as signals from the sky, I think I received it today. Thank you god, for all that happened . Now, I understood, I have more courage, more motivations, to believe in what I am doing right now. Thank you to let me know that it would be suck to give up, that no matter what will happen, I am having a nice youth, a meaningful one, one worth living for, worth fighting for.


AND THIS IS WHAT PEOPLE CALL... MOTIVATION!