-When people are happy, even they're sick, they're still happy in another way. But when they're sad, their sickness just make things more and more awful. This morning I woke up and even couldn't swallow my gob. It's freaking annoy me, as you can't swallow something cuz it hurts you so bad, you have to spit it out. When you are sick but you have someone close to you, it's a happiness that you're still being cared, somebody will make lemonade for you, will cook porridge for you, will buy the foods that you like. And all you have to do is just lying there, and enjoy that favor. But when you're alone, it's totally another story. You have to cook by yourself, and the food did not tasty as usual. You also have to take class, which is quite unpleasant because the air conditioner at it to-the-max level, and outside is filled with sunshine and super heat. And when you lied alone at your boring room, shaking and moaning in the dark without anybody hearing it but yourself, somehow it's gonna make you cry. But of course, you won't cry, it's hard for you to shed a tear, since you're a boy and you have already grown up. Crying is just a metaphoric word to say. But I mean... you'll be sad, and reach very close to the max level of loneliness. I'm not complaining about it, since that's a normal thing to get used to, to be familiar with, but somehow right now I'm still not. A lil' weak, right? Yes, I'm weak, and I don't afraid to show it :). And it's also another bad time that a lot of bad things happen in a row. Haha, but btw these stuffs don't bother me so much. Maybe I'll lose a bit of time, money and efforts in the future for these problem. But it doesn't matter. Just something bad happened to my body made me feel sad.
-One more week to the final exam day, and right now I look like a freakin Afghanistan Terrorist. Seriously, with all those beard and hair stuffs. Sometimes I just want to cut these off, because right now I'm also freakin disgust myself, but let's see if I could keep this til the coming home day, to scare the shit out of my mom and dad !! :))))))
Wednesday, 12 September 2012
Saturday, 8 September 2012
Ờm
+Nhiều khi mình thấy mình giống thằng khủng thích lảm nhảm một mình. Chẳng ai nghe, chẳng ai bận tâm và cũng chẳng ai lấy đó làm phiền lòng. Nhưng mà ta cứ tiếp tục lảm nhảm cho cuộc đời nó tươi vui đi chứ việc gì phải câm nín trong bực tức phải hông nè?
+Cuộc săn lùng chiếc DT trong mơ vẫn đang diễn ra gay cấn và hấp dẫn. Mới đầu mình còn định viết một bài rất ư là hoành tráng để tiễn đưa chiếc DT cũ nữa cơ. Mà h... hết hứng rồi.
+"Song Tử rất muốn có được sự chú ý của người khác, và nếu trong một thời gian mà họ cảm thấy mình không nhận được đủ sự chú ý thì họ sẽ hoá thú". Ô ye, chuẩn men Cao Thái Sơn lun.
+Mấy hôm nay không hiểu ông trời cứ buồn thảm mãi, mưa riết, nhưng nhờ đó không khí cũng mát hơn một chút. Miễn khi tui cần ra ngoài thì đừng có mưa là được.
+Sao Lao Shi không trả lời DT luôn nhỉ, mặc dù vẫn đổ chuông, có sự việc gì xảy ra hông ta ...
+Mới mua bàn phím, đúng là sướng hơn cái cũ chục lần, sử dụng thoải mái vô cùng :">.
+Daddy lúc nào cũng lo cho họ hàng, mặc dù bây h mommy đã về hưu, làm văn phòng thôi và phải phụ thuộc vào lương của Đa Đi nhiều hơn thì Đa Đi vẫn cứ hồn nhiên và vô tư như thế. Mình tự hỏi là không biết có khi nào Đa Đy thực sự nghĩ cho lợi ích của gia đình trên lợi ích của anh em và họ hàng không, thậm chí là cả khi họ thật sự không quá cần sự giúp đỡ đó. Mà thôi, Đa Đy cũng có lí của Đa Đy, tạm thời thì cuộc sống vẫn ổn.
+Chân trái lại đau rồi, không hiểu sao cái đầu gối mãi không khỏi, về lại phải đi khám mất, không khéo để lâu mốt mình thành Bạch què đệ tử Quách què lun.
+Shopping luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù không phải là shopping cho bản thân đi chăng nữa.
+H mà bạn nhìn thấy mình chắc sẽ kinh chết được. Râu ria lún phún, đen rì, tóc thì dài qua lông mày luôn. Mình cũng biết cái nỗi khổ khi con gái để tóc dài, chắc là cái định kiến nó cũng bớt bớt sau nhiều "biến cố". Dù sao, tui vẫn thích phụ nữ tóc dài.
+Thật là không biết kỳ này sẽ như thế nào. Thôi kệ, không hóng, không kế hoạch kế hiếc gì hết, ra sao thì ra, cố gắng tận hưởng tối đa thôi.
+Nói chung là tui nghĩ sao nói vậy (mà nhiều khi cũng có nghĩ sao mà nói không vậy, nhưng mà khi nêu ý kiến thì hầu hết đều là suy nghĩ trong đầu hết. Nhưng mà tui nói dối cũng nhiều lắm), nhưng mà nhiêu lúc ý kiến của tui nó hơi nhảm nhí và tào lao, đôi lúc lại không nhất quán với suy nghĩ của tui trong một khoảng thời gian hồi trước. Đơn giản là vì mỗi lúc tui nghĩ mỗi khác, chứ không phải lúc thế này lúc vẫn nghĩ vậy nhưng lại nói khác đi. Chắc cũng một phần vì tính tui hơi ba phải, biết lắng nghe và sửa đổi, nhưng thật sự lại không có chính kiến vững chắc. Nhưng dù sao thì tui cũng đã nói rồi, và đó là những gì mà tui thật sự nghĩ, còn nếu mọi người có một hướng giải quyết tốt hơn thi xin chúc mừng, lúc đó tui sẽ im lặng mà quan sát, không ý kiến ý cò gì hết ráo nữa B-)
+Cuộc săn lùng chiếc DT trong mơ vẫn đang diễn ra gay cấn và hấp dẫn. Mới đầu mình còn định viết một bài rất ư là hoành tráng để tiễn đưa chiếc DT cũ nữa cơ. Mà h... hết hứng rồi.
+"Song Tử rất muốn có được sự chú ý của người khác, và nếu trong một thời gian mà họ cảm thấy mình không nhận được đủ sự chú ý thì họ sẽ hoá thú". Ô ye, chuẩn men Cao Thái Sơn lun.
+Mấy hôm nay không hiểu ông trời cứ buồn thảm mãi, mưa riết, nhưng nhờ đó không khí cũng mát hơn một chút. Miễn khi tui cần ra ngoài thì đừng có mưa là được.
+Sao Lao Shi không trả lời DT luôn nhỉ, mặc dù vẫn đổ chuông, có sự việc gì xảy ra hông ta ...
+Mới mua bàn phím, đúng là sướng hơn cái cũ chục lần, sử dụng thoải mái vô cùng :">.
+Daddy lúc nào cũng lo cho họ hàng, mặc dù bây h mommy đã về hưu, làm văn phòng thôi và phải phụ thuộc vào lương của Đa Đi nhiều hơn thì Đa Đi vẫn cứ hồn nhiên và vô tư như thế. Mình tự hỏi là không biết có khi nào Đa Đy thực sự nghĩ cho lợi ích của gia đình trên lợi ích của anh em và họ hàng không, thậm chí là cả khi họ thật sự không quá cần sự giúp đỡ đó. Mà thôi, Đa Đy cũng có lí của Đa Đy, tạm thời thì cuộc sống vẫn ổn.
+Chân trái lại đau rồi, không hiểu sao cái đầu gối mãi không khỏi, về lại phải đi khám mất, không khéo để lâu mốt mình thành Bạch què đệ tử Quách què lun.
+Shopping luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù không phải là shopping cho bản thân đi chăng nữa.
+H mà bạn nhìn thấy mình chắc sẽ kinh chết được. Râu ria lún phún, đen rì, tóc thì dài qua lông mày luôn. Mình cũng biết cái nỗi khổ khi con gái để tóc dài, chắc là cái định kiến nó cũng bớt bớt sau nhiều "biến cố". Dù sao, tui vẫn thích phụ nữ tóc dài.
+Thật là không biết kỳ này sẽ như thế nào. Thôi kệ, không hóng, không kế hoạch kế hiếc gì hết, ra sao thì ra, cố gắng tận hưởng tối đa thôi.
+Nói chung là tui nghĩ sao nói vậy (mà nhiều khi cũng có nghĩ sao mà nói không vậy, nhưng mà khi nêu ý kiến thì hầu hết đều là suy nghĩ trong đầu hết. Nhưng mà tui nói dối cũng nhiều lắm), nhưng mà nhiêu lúc ý kiến của tui nó hơi nhảm nhí và tào lao, đôi lúc lại không nhất quán với suy nghĩ của tui trong một khoảng thời gian hồi trước. Đơn giản là vì mỗi lúc tui nghĩ mỗi khác, chứ không phải lúc thế này lúc vẫn nghĩ vậy nhưng lại nói khác đi. Chắc cũng một phần vì tính tui hơi ba phải, biết lắng nghe và sửa đổi, nhưng thật sự lại không có chính kiến vững chắc. Nhưng dù sao thì tui cũng đã nói rồi, và đó là những gì mà tui thật sự nghĩ, còn nếu mọi người có một hướng giải quyết tốt hơn thi xin chúc mừng, lúc đó tui sẽ im lặng mà quan sát, không ý kiến ý cò gì hết ráo nữa B-)
Monday, 3 September 2012
Something silly, but catchy
Dạo này lại rộ lên cái phong trào : "Oppan Gangnam Style", thôi thì làm một cái list những thứ na ná như vậy đã từng xuất hiện nào. Đại khái là nó rất tào lao nhưng mà ai cũng nhớ :))
1/Who let the dogs out? Câu hỏi mà tới h vẫn chưa ai trả lời được :-??, không phải thế mà người ta cứ hỏi hoài cho tới bây h sao?
Thật ra thì nó bựa lắm, tốt nhất các bạn đừng nghiên cứu lyrics =)))
2/Coco Jambo: Thật ra thì người ta chỉ nhớ cái đoạn già đá dế có ông ram bô già đá dế thôi =)))
3/The cup of life: bài hát gắn liền với tuổi thơ nhiều người (yêu hay không yêu bóng đá). Và so về độ bất hủ thì vẫn chưa có bài hát nào có thể so sánh được. Tính sôi động, giai điệu latinh cuốn hút, vân vân. Thậm chí đã được nhiều "chế sĩ" dịch ra các thể loại hài hước khác nhau (mình nhớ nhất là Ronaldo-cái đầu như trái dừa khô :)) ). Gâu gâu gâu à lê a lế à lê \m/
4/Soulja Boy crack that: Bài hát này có lẽ không nổi bởi lyric mà vì điệu nhảy của nó. Phổ biến tới độ hầu như American teenagers nào thời bấy h cũng biết "soulja boy" dance. Mình cũng thích điệu nhảy này và mỗi khi mình phấn khích tột độ thì mình cũng nhảy nó :)))))
5/Sexy and I know it: Wiggle wiggle wiggle yeah =)))))))))))))))))))))))))))), I worked out.
6/Oppan Gangnam Style: I still don't understand how the hell on earth it could get so popular that many comedian's channel were asked to do something related to this song O.O.....
Còn gì nữa thì mình tạm thời chưa nghĩ ra, đi nấu cơm đây
1/Who let the dogs out? Câu hỏi mà tới h vẫn chưa ai trả lời được :-??, không phải thế mà người ta cứ hỏi hoài cho tới bây h sao?
2/Coco Jambo: Thật ra thì người ta chỉ nhớ cái đoạn già đá dế có ông ram bô già đá dế thôi =)))
3/The cup of life: bài hát gắn liền với tuổi thơ nhiều người (yêu hay không yêu bóng đá). Và so về độ bất hủ thì vẫn chưa có bài hát nào có thể so sánh được. Tính sôi động, giai điệu latinh cuốn hút, vân vân. Thậm chí đã được nhiều "chế sĩ" dịch ra các thể loại hài hước khác nhau (mình nhớ nhất là Ronaldo-cái đầu như trái dừa khô :)) ). Gâu gâu gâu à lê a lế à lê \m/
4/Soulja Boy crack that: Bài hát này có lẽ không nổi bởi lyric mà vì điệu nhảy của nó. Phổ biến tới độ hầu như American teenagers nào thời bấy h cũng biết "soulja boy" dance. Mình cũng thích điệu nhảy này và mỗi khi mình phấn khích tột độ thì mình cũng nhảy nó :)))))
5/Sexy and I know it: Wiggle wiggle wiggle yeah =)))))))))))))))))))))))))))), I worked out.
6/Oppan Gangnam Style: I still don't understand how the hell on earth it could get so popular that many comedian's channel were asked to do something related to this song O.O.....
Còn gì nữa thì mình tạm thời chưa nghĩ ra, đi nấu cơm đây
3/9/2012...
-Còn 3 tuần nữa thôi là mình xong rồi. Hình như lúc nào vào giai đoạn này thi tâm lí của mình cũng bất ổn trầm trọng. Phải, mình muốn xuội lơ, buông xuôi mọi thứ, để cho nó trôi đi đâu thì đi, muốn vứt quách luôn mấy cái project. Mình muốn vậy lắm, nhưng cũng mày là cái lí trí lúc nào nó cũng mạnh hơn trái tim mình cả. Mình không làm được chuyện đó. Dù sao thì, mình vẫn đang cố kiểm soát mọi thứ, vẫn cố gắng sinh hoạt một cách qui củ và nguyên tắc nhất. Để không có một điều gì đáng tiếc phải trật đường ray cả.
-Có lẽ càng ngày mình càng biến thành một đứa vô vị, vô vọng và vô phương (cả trên mạng lẫn ngoài đời). Vậy nên ai nói chuyện với mình thì chắc chỉ tầm vài câu là mình cảm thấy như họ... không muốn nói chuyện với mình thêm nữa, như thể đó là một ... nghĩa vụ hay gì đó không lấy gì làm vui thú (ngoại trừ mẹ ra). Tức là sau vài câu là họ thấy... mình hết vui rồi, và thế là... tah dah, awkward silence. Có lẽ là mình đáng chán như vậy đó :-<. Và mình không muốn lúc nào cũng là người đưa ra câu hỏi đâu.
-Cái "tự do" tạm thời của mình sắp đến hồi chấm dứt. Và mình không có lí do nào thích hợp để từ chôi điều đó. Mình thích ở một mình, nhưng mà đương nhiên sẽ chẳng ai chấp nhận chuyện em họ sang mà 2 đứa thuê 2 phòng riêng cả. Hy vọng là mình sống tốt với nó được.
-Những việc phải nhịn: Không được cắt tóc, không được cạo râu và.... tuyệt đối không unrar cái file Darksiders 2 (1 game mình mong chờ rất lâu) trong máy kia.) cho tới khi về nhà. Sở dĩ lí do chính để mình để râu tóc đó là... mình muốn đánh cược một phen. Đấy lại là một thói quen "kì dị" khác của mình: Mình thích đánh cược, có thể là cho là với... ông trời, hoặc chính bản thân mình, hoặc là một cái thế lực siêu nhiên nào đó. Điều kiện cược cũng rất là quái dị, đa dạng và bất chợt. Và những điều mình đòi hỏi khi đánh cược hay những điều mình đem ra cược đều... tương ứng với độ khó của việc cược đó. Thường thì khi nó linh nghiệm khi không, mà lỡ mình không vượt qua được thì mình thấy điều tồi tệ xảy ra nhiều hơn là khi thắng cược. Điều kiện lần này là khá "lớn", nên có lẽ là mình cố gắng được.
P/s:
Con: Mẹ thấy mọi người xung quanh hối thúc con cái cưới xin như vậy mẹ có sốt ruột không?
Mẹ: Mẹ chả thấy có gì mà phải sốt ruột ở đây cả
Con: Thế mai mốt lỡ con không lấy vợ luôn thì sao?
Mẹ: Tại sao thế?
Con: Thì lỡ vậy đó. Người lỡ thương con thì con không thương lại, còn người con lỡ thương thì có lẽ không biết bao h mới thương con cả, thậm chí có khi chả bao h thương con. Mà con không muốn hôn nhân hời hợt. Vậy chắc con ế dài quá :))
Mẹ: Thế thì càng tốt, ba mẹ đỡ tốn tiền tốn công trông cháu, lại phải chả chịu đựng một cô con dâu nào. Mẹ chỉ sợ con không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn thôi.
Con: Thế mai mốt con trở thành một đứa... đào hoa sát gái, mỗi tháng lại cặp bồ với 1 cô thì sao.
Mẹ: Thế cũng hay, chỉ sợ là con không đủ khả năng thôi.
Con: Sao ai cũng đề cao con mà mẹ coi thường con trai cưng của mẹ quá vậy?
Mẹ: Vì mẹ hiểu con trai của mẹ ntn mà. Nếu con có thương ai thật thì tốt nhất là phải chân thành, nếu vậy thì dù ngắn hay dài cũng đều không quan trọng. Chỉ là con đừng đùa giỡn với tình cảm của người khác thôi.
Con: Vì con "chân thành" nên hiện h mới "chân bại" nè
Mẹ: Thì con cứ tiếp tục chân thành đi. Nói chung là dù con quyết định thế nào thì mẹ vẫn ủng hộ, ba mẹ không bao h thúc ép con chuyện đó cả. Thậm chí khi ba mẹ sắp mất mà con không có vợ cũng chẳng sao. Miễn là con thật sự cảm thấy thoải mái về điều đó.
Con: Thôi, lần sau mẹ đừng nói gở như vậy. Nếu lỡ vậy thì lúc đó con ráng kiếm vậy :))
Mẹ: hehe, ok con trai. Thoi mẹ đi xem fim hàn đây. Nai nai
-Có lẽ càng ngày mình càng biến thành một đứa vô vị, vô vọng và vô phương (cả trên mạng lẫn ngoài đời). Vậy nên ai nói chuyện với mình thì chắc chỉ tầm vài câu là mình cảm thấy như họ... không muốn nói chuyện với mình thêm nữa, như thể đó là một ... nghĩa vụ hay gì đó không lấy gì làm vui thú (ngoại trừ mẹ ra). Tức là sau vài câu là họ thấy... mình hết vui rồi, và thế là... tah dah, awkward silence. Có lẽ là mình đáng chán như vậy đó :-<. Và mình không muốn lúc nào cũng là người đưa ra câu hỏi đâu.
-Cái "tự do" tạm thời của mình sắp đến hồi chấm dứt. Và mình không có lí do nào thích hợp để từ chôi điều đó. Mình thích ở một mình, nhưng mà đương nhiên sẽ chẳng ai chấp nhận chuyện em họ sang mà 2 đứa thuê 2 phòng riêng cả. Hy vọng là mình sống tốt với nó được.
-Những việc phải nhịn: Không được cắt tóc, không được cạo râu và.... tuyệt đối không unrar cái file Darksiders 2 (1 game mình mong chờ rất lâu) trong máy kia.) cho tới khi về nhà. Sở dĩ lí do chính để mình để râu tóc đó là... mình muốn đánh cược một phen. Đấy lại là một thói quen "kì dị" khác của mình: Mình thích đánh cược, có thể là cho là với... ông trời, hoặc chính bản thân mình, hoặc là một cái thế lực siêu nhiên nào đó. Điều kiện cược cũng rất là quái dị, đa dạng và bất chợt. Và những điều mình đòi hỏi khi đánh cược hay những điều mình đem ra cược đều... tương ứng với độ khó của việc cược đó. Thường thì khi nó linh nghiệm khi không, mà lỡ mình không vượt qua được thì mình thấy điều tồi tệ xảy ra nhiều hơn là khi thắng cược. Điều kiện lần này là khá "lớn", nên có lẽ là mình cố gắng được.
P/s:
Con: Mẹ thấy mọi người xung quanh hối thúc con cái cưới xin như vậy mẹ có sốt ruột không?
Mẹ: Mẹ chả thấy có gì mà phải sốt ruột ở đây cả
Con: Thế mai mốt lỡ con không lấy vợ luôn thì sao?
Mẹ: Tại sao thế?
Con: Thì lỡ vậy đó. Người lỡ thương con thì con không thương lại, còn người con lỡ thương thì có lẽ không biết bao h mới thương con cả, thậm chí có khi chả bao h thương con. Mà con không muốn hôn nhân hời hợt. Vậy chắc con ế dài quá :))
Mẹ: Thế thì càng tốt, ba mẹ đỡ tốn tiền tốn công trông cháu, lại phải chả chịu đựng một cô con dâu nào. Mẹ chỉ sợ con không được hưởng hạnh phúc trọn vẹn thôi.
Con: Thế mai mốt con trở thành một đứa... đào hoa sát gái, mỗi tháng lại cặp bồ với 1 cô thì sao.
Mẹ: Thế cũng hay, chỉ sợ là con không đủ khả năng thôi.
Con: Sao ai cũng đề cao con mà mẹ coi thường con trai cưng của mẹ quá vậy?
Mẹ: Vì mẹ hiểu con trai của mẹ ntn mà. Nếu con có thương ai thật thì tốt nhất là phải chân thành, nếu vậy thì dù ngắn hay dài cũng đều không quan trọng. Chỉ là con đừng đùa giỡn với tình cảm của người khác thôi.
Con: Vì con "chân thành" nên hiện h mới "chân bại" nè
Mẹ: Thì con cứ tiếp tục chân thành đi. Nói chung là dù con quyết định thế nào thì mẹ vẫn ủng hộ, ba mẹ không bao h thúc ép con chuyện đó cả. Thậm chí khi ba mẹ sắp mất mà con không có vợ cũng chẳng sao. Miễn là con thật sự cảm thấy thoải mái về điều đó.
Con: Thôi, lần sau mẹ đừng nói gở như vậy. Nếu lỡ vậy thì lúc đó con ráng kiếm vậy :))
Mẹ: hehe, ok con trai. Thoi mẹ đi xem fim hàn đây. Nai nai
Subscribe to:
Posts (Atom)