Hỏi trên group line của mấy đứa bạn thái hay chơi, ko ai trả lời dùm....
Ra quán ăn, phải mất hơn 5 phút phục vụ mới "nhận ra" mình để lại lấy order....
Comment trên stt của một đứa bạn trên fb, nó ko thèm response...
Ngồi giữa một chỗ tấp nập người qua lại, cảm giác như ko ai nhận ra sự tồn tại của mình....
Không lẽ dạo này skill tàng hình và bị bơ nó tiến hoá kinh khủng vậy sao?
Wednesday, 17 December 2014
Wednesday, 3 December 2014
I'm dead meat.
Cứ tình hình này.... chắc rớt mất...
Con sorry mama nhiều lắm huhuhu.
Chắc là mình đã quá xem thường CFA, việc vừa ôn trong lúc học năm cuối quả là một sự mạo hiểm không cần thiết với một đứa.... lười như mình :(.
Lần đầu tiên nếm trải cảm giác thất bại ở một cuộc thi chăng ?? :( ...
Cầu nguyện và làm hết sức có thể trong những ngày còn lại thôi....
Con sorry mama nhiều lắm huhuhu.
Chắc là mình đã quá xem thường CFA, việc vừa ôn trong lúc học năm cuối quả là một sự mạo hiểm không cần thiết với một đứa.... lười như mình :(.
Lần đầu tiên nếm trải cảm giác thất bại ở một cuộc thi chăng ?? :( ...
Cầu nguyện và làm hết sức có thể trong những ngày còn lại thôi....
Tuesday, 28 October 2014
28/10/2014 (Viết cho hôm qua)
Dear nhật kí,
Hôm qua là một ngày mệt mỏi. Hơn 11 giờ mới về tới nhà. Chắc cái môn Corporate Strategy này là môn hấp thu nhiều sinh khí và chất xám của sinh viên Finance nhất. Chứng mất ngủ lại hành hạ, mình ghét mỗi đêm 3 4 giờ mới có thể lên giường và trưa hôm sau mới ngủ dậy được.
Trên đời này có những thứ bạn cực kì ghét nhưng vẫn phải sống chung với nó: bệnh viêm mũi kinh niên, sự dị ứng với cồn, không thể nói rõ một điều gì đó trong suốt một thời gian dài, cảm thấy bất lực và vô năng khi không thể giúp người bên cạnh khi họ "sa ngã" (nhưng mình có nhiều thứ để quan tâm đủ rồi, nên thôi chuyện đó quyết định mặc kệ),...
Nói chuyện với má mi luôn là liều thuốc an thần hiệu quả. Mỗi ngày chỉ cần một hai câu hỏi han: "Con ăn cơm chưa", "Nhớ ngủ sớm nghe ku", "Không được chơi game nhiều đấy" là đã đủ. Giá mà mỗi ngày cũng được trao đổi dù chỉ là một hai câu với ai đó như ngày trước thì tốt.
Hy vọng lễ Loy Krathong này không bị thọt, tuần này chấp nhận workload level max.
CV, thật là trống trải khiến mình phải hổ thẹn khi nghĩ về nó. Có nên bịa ra vài cái cho đỡ trống giấy không ?
Quyết định dời lại thời điểm gặp trùm cuối. Giờ trùm cuối lại còn mạnh hơn mình dự tính 3 năm trước. Giờ mình phải tích cực luyện lvl hơn mới được.
Lại lên cơn ách xì rồi. Thôi nghỉ. Trời lạnh khó chịu ghê
Hôm qua là một ngày mệt mỏi. Hơn 11 giờ mới về tới nhà. Chắc cái môn Corporate Strategy này là môn hấp thu nhiều sinh khí và chất xám của sinh viên Finance nhất. Chứng mất ngủ lại hành hạ, mình ghét mỗi đêm 3 4 giờ mới có thể lên giường và trưa hôm sau mới ngủ dậy được.
Trên đời này có những thứ bạn cực kì ghét nhưng vẫn phải sống chung với nó: bệnh viêm mũi kinh niên, sự dị ứng với cồn, không thể nói rõ một điều gì đó trong suốt một thời gian dài, cảm thấy bất lực và vô năng khi không thể giúp người bên cạnh khi họ "sa ngã" (nhưng mình có nhiều thứ để quan tâm đủ rồi, nên thôi chuyện đó quyết định mặc kệ),...
Nói chuyện với má mi luôn là liều thuốc an thần hiệu quả. Mỗi ngày chỉ cần một hai câu hỏi han: "Con ăn cơm chưa", "Nhớ ngủ sớm nghe ku", "Không được chơi game nhiều đấy" là đã đủ. Giá mà mỗi ngày cũng được trao đổi dù chỉ là một hai câu với ai đó như ngày trước thì tốt.
Hy vọng lễ Loy Krathong này không bị thọt, tuần này chấp nhận workload level max.
CV, thật là trống trải khiến mình phải hổ thẹn khi nghĩ về nó. Có nên bịa ra vài cái cho đỡ trống giấy không ?
Quyết định dời lại thời điểm gặp trùm cuối. Giờ trùm cuối lại còn mạnh hơn mình dự tính 3 năm trước. Giờ mình phải tích cực luyện lvl hơn mới được.
Lại lên cơn ách xì rồi. Thôi nghỉ. Trời lạnh khó chịu ghê
Tuesday, 21 October 2014
Điên tiết
Thật sự là trên đời này có những người làm bạn cảm thấy rất cáu, rất bực bội, rất điên tiết và ức chế, không phải vì cách họ đối xử với bạn, mà vì cách họ đối xử với chính bản thân mình. Thậm chí là không phải rất thân hoặc có quan hệ máu mủ với bạn, nhưng thật sự thì điều đó rất là phiền toái.
Cuộc sống trước mắt còn bao nhiêu khó khăn, sao chỉ vì từng đó mà đã gục ngã, huy hoại bản thân?
Tình cảm cũng chỉ là một phần cuộc sống thôi, đành rằng nó quan trọng nhưng cớ gì phải để nó làm mình sụp đổ?
Bao kì vọng và hỗ trợ từ mọi người xung quanh anh không xem ra cái kí lô gì à.
Hết lần này tới lần khác, ai rồi cũng nản con mẹ nó với ông luôn.
(chủi thề alert) đúng là tức đéo chịu được. Nhưng mà hình như ai sinh cung "Thiên Bình" thì cũng thường sẽ có thời điểm gặp một điều gì đó kiểu kiểu "chấn động tâm lí", nặng nhẹ tuỳ mỗi người, vượt qua được hay hông tuỳ mỗi người. Cơ mà sao ông cư xử còn thua cả đàn bà vậy.
Cái Đ** C** M*, bao nhiêu thứ để mà lo nghĩ cho cái term cuối chết tiệt này rồi, h còn phải bận tâm về cái vấn đề này nữa. Thôi mặc xác, đéo care, tự xử đi, lớn rồi đéo ai lo + quan tâm mãi được đâu.
Như L**...
(Muốn rage lên sang đấm cho một phát dễ sợ)
Cuộc sống trước mắt còn bao nhiêu khó khăn, sao chỉ vì từng đó mà đã gục ngã, huy hoại bản thân?
Tình cảm cũng chỉ là một phần cuộc sống thôi, đành rằng nó quan trọng nhưng cớ gì phải để nó làm mình sụp đổ?
Bao kì vọng và hỗ trợ từ mọi người xung quanh anh không xem ra cái kí lô gì à.
Hết lần này tới lần khác, ai rồi cũng nản con mẹ nó với ông luôn.
(chủi thề alert) đúng là tức đéo chịu được. Nhưng mà hình như ai sinh cung "Thiên Bình" thì cũng thường sẽ có thời điểm gặp một điều gì đó kiểu kiểu "chấn động tâm lí", nặng nhẹ tuỳ mỗi người, vượt qua được hay hông tuỳ mỗi người. Cơ mà sao ông cư xử còn thua cả đàn bà vậy.
Cái Đ** C** M*, bao nhiêu thứ để mà lo nghĩ cho cái term cuối chết tiệt này rồi, h còn phải bận tâm về cái vấn đề này nữa. Thôi mặc xác, đéo care, tự xử đi, lớn rồi đéo ai lo + quan tâm mãi được đâu.
Như L**...
(Muốn rage lên sang đấm cho một phát dễ sợ)
Friday, 1 August 2014
Viết cái gì bây giờ??
Nên cảm ơn hay oán trách ông trời đã cho mình một cuộc sống quá bình yên và bằng phẳng?
Để tới nỗi một cơ hội vào trong tầm tay và mình "bình thản" nhìn nó trôi đi.
Cảm giác một ngày nào đó, thái độ đối với cuộc đời của mình mà giống với một câu hát của Mỹ Tâm: "Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc" thì đau lòng lắm thay.
Cơ thể có vẻ "nhớ" một điều gì đó (hoặc một ai đó), nhưng đầu óc thì lại chả biết được câu trả lời.
Sắp hết chuỗi ngày tự kỉ, hy vọng get A ACT2, easy task easy life.
Thật là con trai gì đâu mà dễ giận dỗi ghê í, k phải bạn thân chắc mình mặc kệ luôn :-s ...
Hừm, nhìn lại kế hoạch đặt ra đầu hè, bể gần hết, đúng là cái khoản kế hoạch của mình fail thảm hại luôn T_T
Bơ-chan sau tháng 8 mới về, thế là phải tới cuối năm mới được gặp lại nó à? H ở bển quen quá trời trai-đẹp-6-múi chắc cũng chả thiết tha gì boy-bụng-mỡ nữa đâu nhỉ :(? Mà sao dạo này trông "đô" thế? Tập tạ à :v.
Kỳ này ráng phải đi du lịch, bất cứ đâu, ráng ráng.
Số mình không nghèo, nhưng cũng chả giàu, vì k phải số làm ăn, nhưng khi túng thiếu luôn được quí nhân đem tiền tới hi hi.
Ổn không nếu một thằng con trai suốt ngày than vãn và kể lể về ván đề của mình? Không, không ổn tí nào.
Học kì cuối, ráng sống thật vội, đi nhiều nhất có thể, quan hệ rộng nhất có thể, làm tất cả những cái gì "có thể"
Thôi hết, ngủ chuẩn bị ôn thi
Để tới nỗi một cơ hội vào trong tầm tay và mình "bình thản" nhìn nó trôi đi.
Cảm giác một ngày nào đó, thái độ đối với cuộc đời của mình mà giống với một câu hát của Mỹ Tâm: "Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc" thì đau lòng lắm thay.
Cơ thể có vẻ "nhớ" một điều gì đó (hoặc một ai đó), nhưng đầu óc thì lại chả biết được câu trả lời.
Sắp hết chuỗi ngày tự kỉ, hy vọng get A ACT2, easy task easy life.
Thật là con trai gì đâu mà dễ giận dỗi ghê í, k phải bạn thân chắc mình mặc kệ luôn :-s ...
Hừm, nhìn lại kế hoạch đặt ra đầu hè, bể gần hết, đúng là cái khoản kế hoạch của mình fail thảm hại luôn T_T
Bơ-chan sau tháng 8 mới về, thế là phải tới cuối năm mới được gặp lại nó à? H ở bển quen quá trời trai-đẹp-6-múi chắc cũng chả thiết tha gì boy-bụng-mỡ nữa đâu nhỉ :(? Mà sao dạo này trông "đô" thế? Tập tạ à :v.
Kỳ này ráng phải đi du lịch, bất cứ đâu, ráng ráng.
Số mình không nghèo, nhưng cũng chả giàu, vì k phải số làm ăn, nhưng khi túng thiếu luôn được quí nhân đem tiền tới hi hi.
Ổn không nếu một thằng con trai suốt ngày than vãn và kể lể về ván đề của mình? Không, không ổn tí nào.
Học kì cuối, ráng sống thật vội, đi nhiều nhất có thể, quan hệ rộng nhất có thể, làm tất cả những cái gì "có thể"
Thôi hết, ngủ chuẩn bị ôn thi
Monday, 16 June 2014
The secret life of Walter Andy
Tuần sau về đi đám cưới nên không tính, bắt đầu từ những tuần sau nữa mình sẽ plan vài cái short trip, tranh thủ summer thăm thú thêm được vài nơi. Phải bắt chước Walter Mitty mới được, cứ thế mà đi rồi sau đó tính gì tính, lol.
Wish me luck
Wish me luck
Finance for the soul
Promise myself, this is the last time I do that in this way.
"Cost" is too high, and the "Return" is uncertain. Many kinds of "Risk" involved, and there is no way to diversify it. A portfolio with only one "Asset"
It is like a poker game, which at one point I have to All in. All or nothing.
And if I failed, I think I will change, not so sure if it's in a good way or bad way, but I'm just sure I will. Better or worse, will not be as the same person as I am at the moment.
So one last time, I will do my best for it, and I know it worth it.
But.... how and when ??
I'm not good at gambling, and maybe not investment as well, putting this case in a practical sense. But it's okay, I had enjoyed the moments.
Hope it will last, not gone away.
And I'm talking about...... ah, butterfly !
"Cost" is too high, and the "Return" is uncertain. Many kinds of "Risk" involved, and there is no way to diversify it. A portfolio with only one "Asset"
It is like a poker game, which at one point I have to All in. All or nothing.
And if I failed, I think I will change, not so sure if it's in a good way or bad way, but I'm just sure I will. Better or worse, will not be as the same person as I am at the moment.
So one last time, I will do my best for it, and I know it worth it.
But.... how and when ??
I'm not good at gambling, and maybe not investment as well, putting this case in a practical sense. But it's okay, I had enjoyed the moments.
Hope it will last, not gone away.
And I'm talking about...... ah, butterfly !
Saturday, 14 June 2014
The 22nd birthday
Một sinh nhật buồn, có thể nói như vậy. Buồn vì năm nay phải đón sinh nhật một mình, buồn vì năm nay số người thực sự nhớ sn cũng ít hơn năm ngoái (thậm chí cả vài đứa "bạn thân"), buồn vì sống trên trái đất đã 22 năm nhưng ngoảnh lại cũng vẫn chưa có thành tựu gì đặc sắc. Buồn vì nhiều lẽ khác nữa bla bla bla (mà cũng kì, buồn là buồn, cứ cố đào thêm lí do làm cái gì cơ chứ). Nhưng mà đúng thiệt là sinh nhật năm nay mình thấy trống vắng quá xá, cũng chả có cái cảm giác gì là một ngày đặc biệt (ít ra mọi năm còn cảm nhận được chút chút).
Nhưng mà cũng có cái vui, một là những người mình không muốn họ quên (vài người thôi) thì tới ngày vẫn nhớ, vui vì mommy apporved cái quần ngáo dòm ngó bấy lâu, vui vì trời đã bắt đầu có mưa.Vui vì vẫn có một thứ gì đó nuôi mình sống qua ngày và làm động lực để cải thiện bản thân.
Sinh nhật không quà, không nến, không hangout, thêm vài bài tập khuyến mãi của gv.
Thôi thì cứ phải hài lòng với cuộc sống trước đã.
P/s: dạo này có vấn đề nghiêm trọng về đầu óc và trí nhớ. Chẹp, must find a way to solve out .....
Nhưng mà cũng có cái vui, một là những người mình không muốn họ quên (vài người thôi) thì tới ngày vẫn nhớ, vui vì mommy apporved cái quần ngáo dòm ngó bấy lâu, vui vì trời đã bắt đầu có mưa.Vui vì vẫn có một thứ gì đó nuôi mình sống qua ngày và làm động lực để cải thiện bản thân.
Sinh nhật không quà, không nến, không hangout, thêm vài bài tập khuyến mãi của gv.
Thôi thì cứ phải hài lòng với cuộc sống trước đã.
P/s: dạo này có vấn đề nghiêm trọng về đầu óc và trí nhớ. Chẹp, must find a way to solve out .....
Monday, 2 June 2014
Vấn đề lớn là
Mình rất dễ bị flow đi. Cái này nó xuất phát từ một trong những yếu điểm nhất của bản thân: ý chí kém. Hay nói đúng hơn là, nếu không có môi trường ngoại cảnh tác động thì mình đúng nghĩa là chẳng làm được cái gì tới nơi tới chốn. Còn khi đặt vào một hoàn cảnh để có thể thay đổi thì mình mới "phát huy tác dụng". Rứa nên mình cũng thường không bao giờ đặt ra các kế hoạch quá to tát, hoặc giả sử mình không phải là con người dành cho những việc to tát. Đó là một cái đáng buồn.
Nhưng cứ thế này hoài thì cũng không ổn, khi bạn bè mỗi lúc một "bay" xa, còn bản thân thì vẫn luôn dậm chân tại chỗ. Nhìn họ bay thì cũng mừng nhưng mà cũng không tránh khỏi ghen tị, thế nên sắp tới có lẽ phải thay đổi lối sống, dù ít dù nhiều.
Và thứ tới giờ này không phải là một lối sống tốt, cho nên là... đi ngủ thôi.
Nhưng cứ thế này hoài thì cũng không ổn, khi bạn bè mỗi lúc một "bay" xa, còn bản thân thì vẫn luôn dậm chân tại chỗ. Nhìn họ bay thì cũng mừng nhưng mà cũng không tránh khỏi ghen tị, thế nên sắp tới có lẽ phải thay đổi lối sống, dù ít dù nhiều.
Và thứ tới giờ này không phải là một lối sống tốt, cho nên là... đi ngủ thôi.
Thursday, 22 May 2014
Ain't nothing but chaos
Vậy là lệnh giới nghiêm đã được áp dụng, quân đội đã tiến hành đảo chính. Coi bộ sắp tới có vẻ hơi mệt, cũng may mắn là mình đang ở VN, và có lẽ một thời gian sau đó tình hình sẽ khá hơn khi mình quay trở lại. Hầu hết chúng ta đều yêu hoà bình, nhưng phải chăng đó chỉ là khi ta không có quyền lực trong tay? Đôi khi mình tự hỏi nếu đặt mình vào vị trí của một chính trị gia thi mình sẽ có những suy nghĩ và hành động như thế nào, có "cao thượng và tốt đẹp" như hiện giờ không.
Hy vọng là mọi thứ sẽ ổn, và mình có thể yên tâm mà tiếp tục học hành .....
Hy vọng là mọi thứ sẽ ổn, và mình có thể yên tâm mà tiếp tục học hành .....
Monday, 19 May 2014
Rangting by writing
I have a very serious issue with.... taking photos to be honest. Finally I found out what is the PROBLEMS with me whenever taking a photo. First, is the angle of photo taking process: I never ever have a good angle captured, which mean even the posing is good enough, but then it turned out in an angle that made me look really weird. EVERY FUCKING TIME! Second, is "the Pose". Every time taking a photo, I am either very slow to react or find it so difficult to have a "right" posing. And "right" mean the "not bad at all" one, not even the "good" one. Which means I cant suddenly change my face muscles, to fit with the photo, to be looked good, or at least to look "natural". But that "unnatural" face of mine is the natural face of my, or in other words I'm not good at faking my face that fast to take a photo then change back to normal after finishing taken it. Or am I just ugly, am I? And the last thing, I like to take pictures, about everything around me, but not myself. I feel it kinda uncomfortable to ask other people to take photo for me, that's why I rarely does. Maybe with a more frequent habit of asking other, I could improve this.
Is there any good advices that I should take to look cool in the photos? Cuz it always look cooler without my face in it.
P/s: From now on I will try to make less serious and negative posts on this blog. It's not that I have less problems now (Actually more crisis is coming), but I don't want to create a negative environment, maybe will find a way to cheer people up :D
Is there any good advices that I should take to look cool in the photos? Cuz it always look cooler without my face in it.
P/s: From now on I will try to make less serious and negative posts on this blog. It's not that I have less problems now (Actually more crisis is coming), but I don't want to create a negative environment, maybe will find a way to cheer people up :D
Tuesday, 1 April 2014
A tragic day
Vậy là một thứ mình theo dõi suốt hơn 3 năm đã kết thúc.
Cả buổi tối giờ cảm xúc lẫn lộn, cũng chưa định hình được suy nghĩ trong đầu. Nhưng có lẽ nhiều nhất vẫn là buồn và có chút suy sụp.
Chờ khi nào bình tâm và rảnh rỗi đã, sẽ viết lại nó thật đàng hoàng.
R.I.P The Mother.
Cả buổi tối giờ cảm xúc lẫn lộn, cũng chưa định hình được suy nghĩ trong đầu. Nhưng có lẽ nhiều nhất vẫn là buồn và có chút suy sụp.
Chờ khi nào bình tâm và rảnh rỗi đã, sẽ viết lại nó thật đàng hoàng.
R.I.P The Mother.
Friday, 7 March 2014
Sunday, 2 February 2014
Dreaming:
One of the weirdest dream ever:
+The first time I felt that happy in a dream.
+Characters are persons not so close to me...
+Can't remember that girl's face (seriously, how can I forget a girl that made you that happy? )
+I knew I was dreaming at that moment, but I still stayed in the dream.
Maybe it would be one of the biggest regret for this month.
Tomorrow, back to the cruel reality, where assignments, projects and presentation waiting.
+The first time I felt that happy in a dream.
+Characters are persons not so close to me...
+Can't remember that girl's face (seriously, how can I forget a girl that made you that happy? )
+I knew I was dreaming at that moment, but I still stayed in the dream.
Maybe it would be one of the biggest regret for this month.
Tomorrow, back to the cruel reality, where assignments, projects and presentation waiting.
Wednesday, 29 January 2014
29 tết
Tết này còn không về. 28 tết thì bắt đầu tự nhiên bị ốm lăn lóc, cảm sốt sổ mũi nhức đầu tùm lum; anh em bạn bè thì về VN ăn tết hết cả. Tự cái thân ốm yếu bệnh tật của con phải tự chuẩn bị bữa tối và tự uống thuốc. 30 tết con phải giải quyết một đống bài tập và present các kiểu. Mồng một con được trường thương, đi học từ sáng tới chiều và bonus thêm 3 tiếng ngồi lớp ethic nữa.
Vâng, tết này của con chắc là không được vui cho lắm, mà có than thì cũng chả ai nghe vì mọi người đều đang vui vẻ quây quần với gia đình hết rồi. Cái nhà này giờ chắc cũng bám đầy bụi chằng ai ghé thăm. Bạn bè người thân của con liên tục nói về tết, kể chuyện ăn chơi sum vầy làm con éo có vui tẹo nào mà thậm chí còn ăn cả chục cái bánh GATO tới phát ngán. Người ta vui vẻ thì mình phải vui cho người ta, mình không được tức, không được căm. Nhưng con vẫn căm, vẫn tức, vẫn ghen tị, vẫn muốn phải được như người ta. Con tức lắm, biết thế con bỏ quách học hành, về nhà mà ăn chơi vài hôm tết, rồi sang cày bù. Nhưng mà con tiếc nhiều thứ, và thấy không cần thiết nhiều thứ, nên thôi, con ở đây gặm nhấm nỗi buồn.
Vâng, con nhỏ nhen và ích kỉ lắm, các bạn có thấy cũng đừng trách con. Nhưng bây giờ con cảm thấy cô đơn và hụt hẫng vô cùng. Thôi thì con sẽ cố gắng vượt qua, cố gắng mà cày cuốc nốt, cố gắng mà tự thân vận động để sớm khỏi bịnh, có tìm một chút niềm vui nhỏ nhoi nào đó trong những ngày cuối năm.
Viết cho những người chắc cả tỉ năm sau mới đọc và những người chả bao giờ đọc :3
Vâng, tết này của con chắc là không được vui cho lắm, mà có than thì cũng chả ai nghe vì mọi người đều đang vui vẻ quây quần với gia đình hết rồi. Cái nhà này giờ chắc cũng bám đầy bụi chằng ai ghé thăm. Bạn bè người thân của con liên tục nói về tết, kể chuyện ăn chơi sum vầy làm con éo có vui tẹo nào mà thậm chí còn ăn cả chục cái bánh GATO tới phát ngán. Người ta vui vẻ thì mình phải vui cho người ta, mình không được tức, không được căm. Nhưng con vẫn căm, vẫn tức, vẫn ghen tị, vẫn muốn phải được như người ta. Con tức lắm, biết thế con bỏ quách học hành, về nhà mà ăn chơi vài hôm tết, rồi sang cày bù. Nhưng mà con tiếc nhiều thứ, và thấy không cần thiết nhiều thứ, nên thôi, con ở đây gặm nhấm nỗi buồn.
Vâng, con nhỏ nhen và ích kỉ lắm, các bạn có thấy cũng đừng trách con. Nhưng bây giờ con cảm thấy cô đơn và hụt hẫng vô cùng. Thôi thì con sẽ cố gắng vượt qua, cố gắng mà cày cuốc nốt, cố gắng mà tự thân vận động để sớm khỏi bịnh, có tìm một chút niềm vui nhỏ nhoi nào đó trong những ngày cuối năm.
Viết cho những người chắc cả tỉ năm sau mới đọc và những người chả bao giờ đọc :3
Thursday, 2 January 2014
3 months in a nutshell
Vậy là 3 tháng đã trôi qua, cái kì nghỉ ngoài-ý-muốn đã tới hồi kết thúc. Ngắn thì cũng có thể nói là quá ngắn nhưng dài thì cũng có thể cho là quá dài. Sau đây là một bản "tóm tắt" ngắn về những gì đã xảy ra trong vòng 3 tháng qua:
Những điều khiến bản thân cảm thấy hài lòng: (theo thứ tự random pop up trong đầu)
+ Được thưởng thức các món ngon từ Bắc chí Nam.
+ Ngón đàn của mình cũng được "cải thiện" chút ít. Gặp được một người bạn chơi nhạc là thằng Giang. Ấp ủ nhiều "kế hoạch" mà chắc là khó thực hiện :))). Mình muốn nâng cao khả năng thêm nữa.
+ Có thêm vài mối quan hệ mới, củng cố lại một số mối quan hệ bị phai mờ trước kia.
+ Bạn bè anh em gặp gần như là đầy đủ.
+ Đã đọc được tiếng thái nhưng cần cải thiện nhiều hơn.
+Nhiều trải nghiệm thú vị: đi rock storm, làm MV, sử dụng nhiều "đồ chơi" mới, lần đầu tiên biết thế nào là nghĩa địa vào sáng sớm, đi đám cưới hai miền. Vốn kiến thức của mình cũng được mở mang kha khá.
+Hướng dẫn và tạo cho mẹ một tài khoản fb. Bây giờ nói chuyện với mẹ sẽ tiện hơn là YH, và cũng nhờ đó mẹ nối liên lạc lại được với nhiều người bạn ngày xưa. Mặt khác, giờ mẹ có thể post những tâm ảnh ưng ý về vườn rau của mình để chia sẻ với mọi người. Đúng là người già tốt nhất là đừng để họ phải buồn. Nhưng mà giờ chắc phát ngôn cái gì cũng phải cẩn thận :v.
+Final Fantasy VIII đã lên steam. Thanks Valve, Thanks Square Enix
Những điều bản thân chưa hài lòng + chuyện không vui:
+Vì ăn nhiều quá nên hậu quả kèm theo là béo như lợn í :((((. Mặc dù đã cố thử giáo trình Hip hop abs nhưng có vẻ không ăn thua :(.
+Kế hoạch bị bể, và là bể rất nhiều. 3 tháng và mình chả đi chơi được đâu ngoài hà nội, hơi buồn. Cái kế hoạch "làm thanh niên nghiêm túc nghiên cứu thị trường chứng khoán và chuyên ngành" cũng tan tành mây khói khi cụt hứng sau khi phấn đấu tìm cuốn "Once upon wall street" mà không thấy. Và còn nhiều kế hoạch ăn chơi nhỏ lẻ khác nữa.
+Chắc là mình dễ tính quá nên ai thích fucked me up thì cứ thoải mái.
+Thi lại, và tốn một đống tiền "ngu" vào đủ loại chi phí.
+Mình không biết cái will power của mình nó yếu cỡ nào nữa... hình như là rất yếu thì phải.
+Bị nói dối: Có lẽ là mình hơi nhạy cảm nhưng chuyện này làm mình khá buồn và cứ hay nghĩ về nó. Đơn giản vì lời nói dối lại xuất phát từ một người mà mình nghĩ không mấy khi nói dối người khác, và quan trọng hơn là đối với người được xem là "bạn thân". Có lẽ mình vẫn thích cách từ chối thẳng thắn hơn là từ chối = một lời nói dối.
+Một người bà con xa qua vừa qua đời.
+Một vài cái hẹn bị lỡ, có cảm giác như mọi người chẳng hứng thú gì với nó cả.
+Sau khi thấy thiên hạ rần rần sang "thăm" bạn Bơ rồi nhìn lại cái timeline của mình thì thấy là không có lúc nào đi được hết. Thành thật xin lỗi bạn :(.
Những việc "ngớ ngẩn" mà bản thân đã thực hiện:
+Dành cả buổi sáng để sync lại đống subtitle của HIMYM từ ss1 đến ss9..... , cuối cùng cũng chả để làm gì. Công nhận mình quỡn.
+Chọn một tuyến đường khá nhiều bụi và đông xe để đạp xe tập thể dục buổi sáng. Vâng, rất hâm :)).
+Chạy lên SG rồi chạy về nhà with no reason (Actually there is...)
+Chơi game hơi nhiều thay vì đọc sách.
+Trời lạnh trùm chăn ngủ tít thò lò, không biết giữa ngủ nhiều và ăn nhiều cái nào sẽ khiến bạn mập hơn.
+Mình mà suggest quán ăn đi cùng bạn bè thì thường có vẻ hơi fail fail :)));.
+Tự nhiên lăn ra ốm một cách khá ngớ ngẩn.
Bài học rút ra trong 3 tháng:
+Hãy luôn học cách tự hưởng thụ và tìm niềm vui cho bản thân mình. Tôi nói như vậy không có nghĩa là bạn không cần mối quan hệ nào cả.Ý tôi là trong trường hợp không có ai bên cạnh, cũng hãy học cách tìm niềm vui cho bản thân, đừng để người khác làm mất đi những niềm vui mà bạn có thể trải qua. Tức là bạn có thể vui cả khi có và không có ai chơi zới mình.
+Phải lắng nghe một câu chuyện từ nhiều phía kết hợp với lí luận trong đầu, không thì bạn sẽ rất dễ trở nên một con người định kiến.
+Ờ thì hãy vẫn cứ là một thằng trai ngốc và là một thằng trai tốt.
+Hình như những người dễ bị ảnh hưởng sâu sắc bởi một vấn đề gì đó là những người có khả năng tập trung rất tốt: ví dụ vì một cô gái mà không làm được bài thi, hay vì một nỗi sợ mông lung theo đuổi mà tâm trạng luôn lo lắng và bất an. Chắc mình tránh được chuyện này và không lo lắng hay để tâm một cái gì đó vì khả năng tập trung của mình rất kém, aka dễ phân tâm nên k có gì là quá đáng sợ hoặc quan trọng.
+Cố gắng bớt ích kỉ, bớt "ghét" người khác đi.
+Bạn có thể học được gì đó từ bất cứ ai, đừng bỏ lỡ cơ hội và từ chối điều đó.
+Quan tâm ít hơn, tận hưởng và tập trung phát triển bản thân nhiều hơn.
+Đừng kì vọng quá nhiều nhưng luôn cần hy vọng.
+Hãy luôn chuẩn bị một kế hoạch dự phòng cho một kế hoạch trước đó.
+Tình yêu là một thứ cần thiết cho mỗi con người, hãy luôn cho bản thân một tình yêu nhưng đừng để nó huỷ hoại bản thân mình. Đừng là một "anh Chính" khác.
+Ngày xưa con trai thằng nào cũng rất củ chuối. Nhưng sau đó có thằng đã tiến hoá thành sói, nhưng có thằng vẫn chỉ là củ chuối.
Vậy đủ đọc mỏi mắt r. Xin hết!
Những điều khiến bản thân cảm thấy hài lòng: (theo thứ tự random pop up trong đầu)
+ Được thưởng thức các món ngon từ Bắc chí Nam.
+ Ngón đàn của mình cũng được "cải thiện" chút ít. Gặp được một người bạn chơi nhạc là thằng Giang. Ấp ủ nhiều "kế hoạch" mà chắc là khó thực hiện :))). Mình muốn nâng cao khả năng thêm nữa.
+ Có thêm vài mối quan hệ mới, củng cố lại một số mối quan hệ bị phai mờ trước kia.
+ Bạn bè anh em gặp gần như là đầy đủ.
+ Đã đọc được tiếng thái nhưng cần cải thiện nhiều hơn.
+Nhiều trải nghiệm thú vị: đi rock storm, làm MV, sử dụng nhiều "đồ chơi" mới, lần đầu tiên biết thế nào là nghĩa địa vào sáng sớm, đi đám cưới hai miền. Vốn kiến thức của mình cũng được mở mang kha khá.
+Hướng dẫn và tạo cho mẹ một tài khoản fb. Bây giờ nói chuyện với mẹ sẽ tiện hơn là YH, và cũng nhờ đó mẹ nối liên lạc lại được với nhiều người bạn ngày xưa. Mặt khác, giờ mẹ có thể post những tâm ảnh ưng ý về vườn rau của mình để chia sẻ với mọi người. Đúng là người già tốt nhất là đừng để họ phải buồn. Nhưng mà giờ chắc phát ngôn cái gì cũng phải cẩn thận :v.
+Final Fantasy VIII đã lên steam. Thanks Valve, Thanks Square Enix
Những điều bản thân chưa hài lòng + chuyện không vui:
+Vì ăn nhiều quá nên hậu quả kèm theo là béo như lợn í :((((. Mặc dù đã cố thử giáo trình Hip hop abs nhưng có vẻ không ăn thua :(.
+Kế hoạch bị bể, và là bể rất nhiều. 3 tháng và mình chả đi chơi được đâu ngoài hà nội, hơi buồn. Cái kế hoạch "làm thanh niên nghiêm túc nghiên cứu thị trường chứng khoán và chuyên ngành" cũng tan tành mây khói khi cụt hứng sau khi phấn đấu tìm cuốn "Once upon wall street" mà không thấy. Và còn nhiều kế hoạch ăn chơi nhỏ lẻ khác nữa.
+Chắc là mình dễ tính quá nên ai thích fucked me up thì cứ thoải mái.
+Thi lại, và tốn một đống tiền "ngu" vào đủ loại chi phí.
+Mình không biết cái will power của mình nó yếu cỡ nào nữa... hình như là rất yếu thì phải.
+Bị nói dối: Có lẽ là mình hơi nhạy cảm nhưng chuyện này làm mình khá buồn và cứ hay nghĩ về nó. Đơn giản vì lời nói dối lại xuất phát từ một người mà mình nghĩ không mấy khi nói dối người khác, và quan trọng hơn là đối với người được xem là "bạn thân". Có lẽ mình vẫn thích cách từ chối thẳng thắn hơn là từ chối = một lời nói dối.
+Một người bà con xa qua vừa qua đời.
+Một vài cái hẹn bị lỡ, có cảm giác như mọi người chẳng hứng thú gì với nó cả.
+Sau khi thấy thiên hạ rần rần sang "thăm" bạn Bơ rồi nhìn lại cái timeline của mình thì thấy là không có lúc nào đi được hết. Thành thật xin lỗi bạn :(.
Những việc "ngớ ngẩn" mà bản thân đã thực hiện:
+Dành cả buổi sáng để sync lại đống subtitle của HIMYM từ ss1 đến ss9..... , cuối cùng cũng chả để làm gì. Công nhận mình quỡn.
+Chọn một tuyến đường khá nhiều bụi và đông xe để đạp xe tập thể dục buổi sáng. Vâng, rất hâm :)).
+Chạy lên SG rồi chạy về nhà with no reason (Actually there is...)
+Chơi game hơi nhiều thay vì đọc sách.
+Trời lạnh trùm chăn ngủ tít thò lò, không biết giữa ngủ nhiều và ăn nhiều cái nào sẽ khiến bạn mập hơn.
+Mình mà suggest quán ăn đi cùng bạn bè thì thường có vẻ hơi fail fail :)));.
+Tự nhiên lăn ra ốm một cách khá ngớ ngẩn.
Bài học rút ra trong 3 tháng:
+Hãy luôn học cách tự hưởng thụ và tìm niềm vui cho bản thân mình. Tôi nói như vậy không có nghĩa là bạn không cần mối quan hệ nào cả.Ý tôi là trong trường hợp không có ai bên cạnh, cũng hãy học cách tìm niềm vui cho bản thân, đừng để người khác làm mất đi những niềm vui mà bạn có thể trải qua. Tức là bạn có thể vui cả khi có và không có ai chơi zới mình.
+Phải lắng nghe một câu chuyện từ nhiều phía kết hợp với lí luận trong đầu, không thì bạn sẽ rất dễ trở nên một con người định kiến.
+Ờ thì hãy vẫn cứ là một thằng trai ngốc và là một thằng trai tốt.
+Hình như những người dễ bị ảnh hưởng sâu sắc bởi một vấn đề gì đó là những người có khả năng tập trung rất tốt: ví dụ vì một cô gái mà không làm được bài thi, hay vì một nỗi sợ mông lung theo đuổi mà tâm trạng luôn lo lắng và bất an. Chắc mình tránh được chuyện này và không lo lắng hay để tâm một cái gì đó vì khả năng tập trung của mình rất kém, aka dễ phân tâm nên k có gì là quá đáng sợ hoặc quan trọng.
+Cố gắng bớt ích kỉ, bớt "ghét" người khác đi.
+Bạn có thể học được gì đó từ bất cứ ai, đừng bỏ lỡ cơ hội và từ chối điều đó.
+Quan tâm ít hơn, tận hưởng và tập trung phát triển bản thân nhiều hơn.
+Đừng kì vọng quá nhiều nhưng luôn cần hy vọng.
+Hãy luôn chuẩn bị một kế hoạch dự phòng cho một kế hoạch trước đó.
+Tình yêu là một thứ cần thiết cho mỗi con người, hãy luôn cho bản thân một tình yêu nhưng đừng để nó huỷ hoại bản thân mình. Đừng là một "anh Chính" khác.
+Ngày xưa con trai thằng nào cũng rất củ chuối. Nhưng sau đó có thằng đã tiến hoá thành sói, nhưng có thằng vẫn chỉ là củ chuối.
Vậy đủ đọc mỏi mắt r. Xin hết!
Subscribe to:
Posts (Atom)