Nói chung là trong mấy người cover acoustic trên youtube thì mình thích anh Tyler này nhất. Phong cách rất là manly (không như Sam tsui, Jason Chen thì hơi hơi, Boyce Avenue thì không quá mê anh này lắm). Hơn nữa các bản cover của anh í cũng khá simple, giọng thì tui thích cực, rất có cái tính twist. Đặc biệt là một guitarist rất tài tình nữa :D.
Tuesday, 28 August 2012
Can't stop myself posting this everywhere
Mặc dù bài hát nó không liên quan gì tới mình nhưng mà lần đầu nghe đã kết, càng nghe càng ghiền. Có lẽ vì bài này TW hát truyền cảm quá chăng, ko thích bản original lắm. Mình còn tưởng tượng một ngày nào đó mình thi The Voice, cầm cây guitar lên hát bài này rồi 4 vị giám khảo ai cũng "bấm nút" hết :)) (Đùa đấy :)) ).
Nói chung là trong mấy người cover acoustic trên youtube thì mình thích anh Tyler này nhất. Phong cách rất là manly (không như Sam tsui, Jason Chen thì hơi hơi, Boyce Avenue thì không quá mê anh này lắm). Hơn nữa các bản cover của anh í cũng khá simple, giọng thì tui thích cực, rất có cái tính twist. Đặc biệt là một guitarist rất tài tình nữa :D.
Nói chung là trong mấy người cover acoustic trên youtube thì mình thích anh Tyler này nhất. Phong cách rất là manly (không như Sam tsui, Jason Chen thì hơi hơi, Boyce Avenue thì không quá mê anh này lắm). Hơn nữa các bản cover của anh í cũng khá simple, giọng thì tui thích cực, rất có cái tính twist. Đặc biệt là một guitarist rất tài tình nữa :D.
Monday, 27 August 2012
Thursday, 23 August 2012
Thật bực mình...
là tại sao mình nấu cái gì nó cũng dở sống dở chín chứ nó không chịu chín hoàn toàn hở trời =.='' ???? Luộc của tim thì lúc thái ra máu nó xịt ra tung toé. Luộc thịt thì tới khúc giữa nó đỏ. Chiên gà thì da ở ngoài nó cháy xém rồi mà ở trog nó vẫn hổng thèm chín. Như vậy là sao là sao là sao ????
Wednesday, 22 August 2012
Monday, 20 August 2012
Rồi đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải ngồi dậy và dọn dẹp cuộc đời mình
Hắn sống trong một căn phòng yên tĩnh ở tầng 6. Làm bạn với hắn là bọn gián, kiến, nhện, ruồi,... Hắn đã từng sống với 2 người anh lớn tuổi hơn hắn có một tiêu chuẩn rất thấp về hai từ "sạch sẽ". Có lẽ vì thế mà cái tiêu chuẩn của hắn về 2 từ ấy, vốn cũng không cao cho lắm, nhưng cũng không quá thấp vì phụ huynh của hắn là 2 trong số những người sạch sẽ thuộc top thế gian, đã "nhồi sọ" hắn biết bao nhiêu là thứ. Nhưng sau khi sống với 2 người ấy, chắc là hắn cũng bị "đồng hoá" ít nhiều...
Rồi thời gian trôi qua, sau nhiều biến cố và sự kiện, hắn bắt đầu ở 1 mình. Căn phòng xinh đẹp giờ đây hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của hắn. Và để "đánh dấu chủ quyền" của mình, hắn quyết định dọn phòng. Hắn xếp lại một số sách vở, bỏ đi một số đồ đạc, thu gọn lại một số chỗ,... và hắn nhìn căn phòng "mới" có vẻ ưng ý lắm. Thế là hắn tự thưởng cho mình một bữa thật no nê. Rồi hắn mời những người bạn sống gần hắn lên và chiêm ngưỡng tuyệt tác của mình. Cứ ngỡ rằng ai cũng sẽ trầm trồ, ai cũng sẽ khen sao hắn có thể biến cái ổ chuột thành 1 căn phòng ngăn nắp như thế, nhưng tất cả những gì hắn nhận được chỉ là những lời nhận xét, chung quy ngắn gọn đại khái thì đều có nội dung là : "Sao dọn rồi mà phòng mày vẫn bừa thế?". Hắn cú lắm, thế là hắn xắn tay lên, dọn dẹp lại lần nữa, thậm chí còn sắp xếp lại bàn ghế và đồ gia dụng sao cho thật bắt mắt và trông thật "cool", rồi hắn nhìn lại căn phòng một cách tự mãn. Chà, kỳ này chắc là tuyệt rồi, không ai dám chê bai ta nữa đâu. Hắn lại "tự thết đãi" cho mình một bữa steak nho nhỏ.
Rồi bạn hắn sang chơi. Hắn mong bạn hắn sang đã từ lâu, hai cô bạn xinh đẹp và đáng yêu của hắn, hắn lúc nào cũng tự hào về 2 đứa nó, và kỳ này hắn quyết để chúng phải tự hào và nở mũi vì hắn. Hãnh diện vì có một đứa bạn trai ngăn nắp và gọn gàng, biết tổ chức cuộc sống của bản thân như hắn. Làm gì mà có mấy thằng trên đời sống một mình mà có thể ngăn nắp được như hắn cơ chứ!! Nhưng mà ước mơ lại chỉ là mơ ước. Câu đầu tiên mà bạn hắn hỏi khỉ bước vào căn phòng "ấm cúng và sạch sẽ" của hắn lại là : "Tưởng cậu bảo đã dọn phòng để đón tụi tớ rồi?". Hắn cụt hứng, cảm thấy như bị tát vào mặt một cái đau điếng, sĩ diện tụt xuống tận vực sâu như bị buộc một cái neo vào người rồi quăng đi. Hắn chỉ biết cười trừ, gãi đầu cho qua chuyện, đầu nóng ran và sôi sùng sục một ý nghĩ : "Vầy mà chưa đủ sạch sẽ sao? Tui thấy vầy là sạch lắm rồi mà, có vài chỗ thì phải bày ra vậy để tiện sử dụng thôi mà, có gì đâu??". Hắn ấm ức lắm, nhưng mà hắn cứ ngậm đắng trong mồm mà nhai thức ăn, nuốt ừng ực cho cục tức nó trôi đi. "Thua keo này, ta lại bày keo mới", hắn tự nhủ. Rồi sau khi bạn hắn về VN, hắn lại bắt tay vào "công cuộc cách mạng vệ sinh" lần thứ 3,cũng dọn bớt mạng nhện, bày biện lại căn phòng, xử trí cái đống "hổ lốn" từ cái "hậu quả chiến tranh" mà hai nhỏ bạn hắn (và hắn) để lại. Hắn lại khoanh tay, ngó ngả ngó nghiêng, rung đùi khoái trá. "Chắc có kêu cleaner vào phòng thì cũng chỉ tới thế này thôi". Rồi tối hôm đó, hắn ăn một bữa sushi và mì Tàu thật là ngon.
Và cuối cùng thì hai nhân vật V.I.P cũng tới phòng hắn, đấy là phụ thân và phụ mẫu của hắn. Hắn nghĩ thế nào họ cũng sẽ tự hào, vì có một đứa con trai cưng vừa học giỏi, vừa đảm đang, vừa tài năng lại sống rất nề nếp như hắn. Nhưng một lần nữa, hắn lại nhầm. Khuôn mặt của cha hắn biến dạng ngay từ giây đầu tiên ông nhìn thấy căn phòng, như thể 12 năm về trước, hắn nói xạo để ra ngoài tiệm chơi game vậy. Mẹ hắn thì nhìn hắn rồi thở dài và lắc đầu ngao ngán, bằng cái cách mà bà làm hắn khổ sở nhất khi không hài lòng với hắn về điều gì đó. Rồi sau đó hai người thi nhau trao cho hắn biết bao lời nói "âu yếm, thân thương và trìu mến". Có lẽ từ lâu chư vị không nói với hắn những lời ấy nên hôm nay trút ra hết cho hắn được nghe chăng? Cũng lâu rồi hắn với được nghe, và chắc cũng chỉ có ba mẹ hắn mới dám "thân thương và trìu mến" với hắn ở mức độ như vậy. Rồi hai người, trong bộ đồ đi chơi, lại xắn tay áo lên, lôi một cái bịch đen thật to, vơ tay một phát, thế là bao nhiêu rác rến trong nhà hắn chui ra. Hắn ngạc nhiên tột độ: "Quái, rác ở đâu mà lắm thế nhỉ?". Nhưng vì thời gian có hạn, ba mẹ hắn chỉ quơ tay một phát như thế, "làm mẫu" nhẹ nhàng như thế. rồi vất cái bọc rác to ụ ra giữa nhà, còn bắt hắn phải "thề non hẹn biển" rằng sẽ phải dọn dẹp nhà cửa một cách ngăn nắp. Rồi hắn phải đi với ba mẹ hắn 2 ngày sau đó, rời xa "cái tổ" thân thương của hắn. Hắn trở về nhà trong một buổi sáng thứ 7 mệt nhoài, lăn ra nằm ngủ thẳng cẳng cho tới chiều hôm đó, mặc cho cái bao rác hôi hám to tổ chảng trong phòng và bao nhiêu thứ linh tinh khác được lôi ra như biến căn phòng thành một cái nhà kho tập thể. Rồi hắn ngủ một giấc thật say, và khi thức dậy, hắn nhìn quanh căn phòng của mình. Có lẽ vì đồ đạc "được" lôi hết ra như thế mà h đây hắn nhìn căn phòng của hắn thật khủng khiếp. Và hắn bắt đầu xắn tay áo, sau đó thấy không tiện hắn quyết định cởi trần (nhưng mà không cởi truồng đâu nhé) và bắt tại vào công cuộc cách mạng tháng 8 lịch sử. Hắn xếp lại cái tủ sách gần cả tá cuốn, đủ loại, kích cỡ theo từng khổ giấy cho chung vào một chỗ. À mà trước đấy phải kể đến công đoạn hắn nhúng một cái giẻ ướt (cũng lâu rồi hắn không nhúng giẻ để lau cái gì đó) lau sạch hết các kệ, bàn, tủ, trên nóc cái TV đã đóng 3 lớp bụi, vân vân,... hắn lau miệt mài và cuối cùng mọi thứ trông cũng khá sạch sẽ. Xong cái tủ sách, hắn "làm việc" với cái chạn thức ăn. Với phương châm "Lôi hết ra rồi làm gì thì làm", hắn cố gắng xếp lại ngăn nắp các loại gia vị, thức ăn nhanh, xoong nồi, và bánh kẹo, ly, thức uống một cách khá khoa học và tiện dụng. Rồi hắn "thẳng tay" với các chồng giấy nháp mà hắn cứ tiếc ngẩn ngơ không dám bỏ, các cuốn sách đã cũ và không còn dùng tới, những giấy tờ đã quá hạn từ rất lâu. Có lẽ bây h mà ở việt nam, hắn bán ve chai cái chồng đấy đi, thì chí ít cũng được một bữa mì gõ no nê chứ không đùa đâu. Rồi hắn cũng đành "chia tay" với những người bạn đã gắn bó với hắn trong căn phòng này suốt thời gian qua. Lũ gián, kiến nhện, ruồi cứ thế mà ra đi trong yên nghỉ (cụ thể thế nào thì xin mạn phép không đề cập vì lí do 18+ và an toàn cho trẻ em). Xong rồi hắn dọn ngăn nắp cái kệ để giày dép vốn dĩ "anh một nơi, em một chốn" của hắn, mần tiếp tới các loại tủ đựng vật dụng linh tinh khác. Rồi hắn cho những thứ lặt vặt còn lại vào một cái hộp bánh xinh xinh. Tiếp đó hắn thay ra giường chiếu, lau chùi đầu giường, gấp chăn màn ngăn nắp (có lẽ cũng gần cả thế kỉ rồi hắn không thèm gấp chăn màn. Tại sao người ta phải gấp chăn màn khi mỗi đêm sau đó lại tung chúng ra ??). Sau khi đã sắp xếp ngăn nắp, hắn quét hết bụi và lau nhà thật bóng loáng. Người ta bảo: "Lao động hăng say, tình yêu sẽ đến". Mà đúng là tình yêu đến thật! Hắn yêu và thương... bản thân mình quá đỗi, thương cái thân cò phải lặn lội bờ sông hết nửa ngày trời. Rồi hắn đổ nước đầy chậu, vất hết đống giẻ lau đã sử dụng và cho một ít bột giặt vào đấy. Xong, hắn thở khì, ngồi vào máy và làm luôn vài trận Dota hoành tráng. "Tối nay phải ăn thật ngon", hắn tự nhủ với mình như thế.
Sau đây là một số bức ảnh minh hoạ cuộc Cách mạng tháng 8 thành công vĩ đại của hắn. Một số chi tiết có thể khác với thực thế, vì mục đích "lừa tình" mẹ hắn nên có một số chỗ... gọn gàng hơn bình thường. Nhưng mà nhìn chung, 90% là thật còn 10% là xạo :))))))
Rồi sẽ tới một lúc, con người ta bàng hoàng tỉnh dậy, nhìn quanh quất và quyết định "tidy" cuộc đời của mình một cách đàng hoàng và nghiêm túc. (If you know what I mean).
Rồi thời gian trôi qua, sau nhiều biến cố và sự kiện, hắn bắt đầu ở 1 mình. Căn phòng xinh đẹp giờ đây hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của hắn. Và để "đánh dấu chủ quyền" của mình, hắn quyết định dọn phòng. Hắn xếp lại một số sách vở, bỏ đi một số đồ đạc, thu gọn lại một số chỗ,... và hắn nhìn căn phòng "mới" có vẻ ưng ý lắm. Thế là hắn tự thưởng cho mình một bữa thật no nê. Rồi hắn mời những người bạn sống gần hắn lên và chiêm ngưỡng tuyệt tác của mình. Cứ ngỡ rằng ai cũng sẽ trầm trồ, ai cũng sẽ khen sao hắn có thể biến cái ổ chuột thành 1 căn phòng ngăn nắp như thế, nhưng tất cả những gì hắn nhận được chỉ là những lời nhận xét, chung quy ngắn gọn đại khái thì đều có nội dung là : "Sao dọn rồi mà phòng mày vẫn bừa thế?". Hắn cú lắm, thế là hắn xắn tay lên, dọn dẹp lại lần nữa, thậm chí còn sắp xếp lại bàn ghế và đồ gia dụng sao cho thật bắt mắt và trông thật "cool", rồi hắn nhìn lại căn phòng một cách tự mãn. Chà, kỳ này chắc là tuyệt rồi, không ai dám chê bai ta nữa đâu. Hắn lại "tự thết đãi" cho mình một bữa steak nho nhỏ.
Rồi bạn hắn sang chơi. Hắn mong bạn hắn sang đã từ lâu, hai cô bạn xinh đẹp và đáng yêu của hắn, hắn lúc nào cũng tự hào về 2 đứa nó, và kỳ này hắn quyết để chúng phải tự hào và nở mũi vì hắn. Hãnh diện vì có một đứa bạn trai ngăn nắp và gọn gàng, biết tổ chức cuộc sống của bản thân như hắn. Làm gì mà có mấy thằng trên đời sống một mình mà có thể ngăn nắp được như hắn cơ chứ!! Nhưng mà ước mơ lại chỉ là mơ ước. Câu đầu tiên mà bạn hắn hỏi khỉ bước vào căn phòng "ấm cúng và sạch sẽ" của hắn lại là : "Tưởng cậu bảo đã dọn phòng để đón tụi tớ rồi?". Hắn cụt hứng, cảm thấy như bị tát vào mặt một cái đau điếng, sĩ diện tụt xuống tận vực sâu như bị buộc một cái neo vào người rồi quăng đi. Hắn chỉ biết cười trừ, gãi đầu cho qua chuyện, đầu nóng ran và sôi sùng sục một ý nghĩ : "Vầy mà chưa đủ sạch sẽ sao? Tui thấy vầy là sạch lắm rồi mà, có vài chỗ thì phải bày ra vậy để tiện sử dụng thôi mà, có gì đâu??". Hắn ấm ức lắm, nhưng mà hắn cứ ngậm đắng trong mồm mà nhai thức ăn, nuốt ừng ực cho cục tức nó trôi đi. "Thua keo này, ta lại bày keo mới", hắn tự nhủ. Rồi sau khi bạn hắn về VN, hắn lại bắt tay vào "công cuộc cách mạng vệ sinh" lần thứ 3,cũng dọn bớt mạng nhện, bày biện lại căn phòng, xử trí cái đống "hổ lốn" từ cái "hậu quả chiến tranh" mà hai nhỏ bạn hắn (và hắn) để lại. Hắn lại khoanh tay, ngó ngả ngó nghiêng, rung đùi khoái trá. "Chắc có kêu cleaner vào phòng thì cũng chỉ tới thế này thôi". Rồi tối hôm đó, hắn ăn một bữa sushi và mì Tàu thật là ngon.
Và cuối cùng thì hai nhân vật V.I.P cũng tới phòng hắn, đấy là phụ thân và phụ mẫu của hắn. Hắn nghĩ thế nào họ cũng sẽ tự hào, vì có một đứa con trai cưng vừa học giỏi, vừa đảm đang, vừa tài năng lại sống rất nề nếp như hắn. Nhưng một lần nữa, hắn lại nhầm. Khuôn mặt của cha hắn biến dạng ngay từ giây đầu tiên ông nhìn thấy căn phòng, như thể 12 năm về trước, hắn nói xạo để ra ngoài tiệm chơi game vậy. Mẹ hắn thì nhìn hắn rồi thở dài và lắc đầu ngao ngán, bằng cái cách mà bà làm hắn khổ sở nhất khi không hài lòng với hắn về điều gì đó. Rồi sau đó hai người thi nhau trao cho hắn biết bao lời nói "âu yếm, thân thương và trìu mến". Có lẽ từ lâu chư vị không nói với hắn những lời ấy nên hôm nay trút ra hết cho hắn được nghe chăng? Cũng lâu rồi hắn với được nghe, và chắc cũng chỉ có ba mẹ hắn mới dám "thân thương và trìu mến" với hắn ở mức độ như vậy. Rồi hai người, trong bộ đồ đi chơi, lại xắn tay áo lên, lôi một cái bịch đen thật to, vơ tay một phát, thế là bao nhiêu rác rến trong nhà hắn chui ra. Hắn ngạc nhiên tột độ: "Quái, rác ở đâu mà lắm thế nhỉ?". Nhưng vì thời gian có hạn, ba mẹ hắn chỉ quơ tay một phát như thế, "làm mẫu" nhẹ nhàng như thế. rồi vất cái bọc rác to ụ ra giữa nhà, còn bắt hắn phải "thề non hẹn biển" rằng sẽ phải dọn dẹp nhà cửa một cách ngăn nắp. Rồi hắn phải đi với ba mẹ hắn 2 ngày sau đó, rời xa "cái tổ" thân thương của hắn. Hắn trở về nhà trong một buổi sáng thứ 7 mệt nhoài, lăn ra nằm ngủ thẳng cẳng cho tới chiều hôm đó, mặc cho cái bao rác hôi hám to tổ chảng trong phòng và bao nhiêu thứ linh tinh khác được lôi ra như biến căn phòng thành một cái nhà kho tập thể. Rồi hắn ngủ một giấc thật say, và khi thức dậy, hắn nhìn quanh căn phòng của mình. Có lẽ vì đồ đạc "được" lôi hết ra như thế mà h đây hắn nhìn căn phòng của hắn thật khủng khiếp. Và hắn bắt đầu xắn tay áo, sau đó thấy không tiện hắn quyết định cởi trần (nhưng mà không cởi truồng đâu nhé) và bắt tại vào công cuộc cách mạng tháng 8 lịch sử. Hắn xếp lại cái tủ sách gần cả tá cuốn, đủ loại, kích cỡ theo từng khổ giấy cho chung vào một chỗ. À mà trước đấy phải kể đến công đoạn hắn nhúng một cái giẻ ướt (cũng lâu rồi hắn không nhúng giẻ để lau cái gì đó) lau sạch hết các kệ, bàn, tủ, trên nóc cái TV đã đóng 3 lớp bụi, vân vân,... hắn lau miệt mài và cuối cùng mọi thứ trông cũng khá sạch sẽ. Xong cái tủ sách, hắn "làm việc" với cái chạn thức ăn. Với phương châm "Lôi hết ra rồi làm gì thì làm", hắn cố gắng xếp lại ngăn nắp các loại gia vị, thức ăn nhanh, xoong nồi, và bánh kẹo, ly, thức uống một cách khá khoa học và tiện dụng. Rồi hắn "thẳng tay" với các chồng giấy nháp mà hắn cứ tiếc ngẩn ngơ không dám bỏ, các cuốn sách đã cũ và không còn dùng tới, những giấy tờ đã quá hạn từ rất lâu. Có lẽ bây h mà ở việt nam, hắn bán ve chai cái chồng đấy đi, thì chí ít cũng được một bữa mì gõ no nê chứ không đùa đâu. Rồi hắn cũng đành "chia tay" với những người bạn đã gắn bó với hắn trong căn phòng này suốt thời gian qua. Lũ gián, kiến nhện, ruồi cứ thế mà ra đi trong yên nghỉ (cụ thể thế nào thì xin mạn phép không đề cập vì lí do 18+ và an toàn cho trẻ em). Xong rồi hắn dọn ngăn nắp cái kệ để giày dép vốn dĩ "anh một nơi, em một chốn" của hắn, mần tiếp tới các loại tủ đựng vật dụng linh tinh khác. Rồi hắn cho những thứ lặt vặt còn lại vào một cái hộp bánh xinh xinh. Tiếp đó hắn thay ra giường chiếu, lau chùi đầu giường, gấp chăn màn ngăn nắp (có lẽ cũng gần cả thế kỉ rồi hắn không thèm gấp chăn màn. Tại sao người ta phải gấp chăn màn khi mỗi đêm sau đó lại tung chúng ra ??). Sau khi đã sắp xếp ngăn nắp, hắn quét hết bụi và lau nhà thật bóng loáng. Người ta bảo: "Lao động hăng say, tình yêu sẽ đến". Mà đúng là tình yêu đến thật! Hắn yêu và thương... bản thân mình quá đỗi, thương cái thân cò phải lặn lội bờ sông hết nửa ngày trời. Rồi hắn đổ nước đầy chậu, vất hết đống giẻ lau đã sử dụng và cho một ít bột giặt vào đấy. Xong, hắn thở khì, ngồi vào máy và làm luôn vài trận Dota hoành tráng. "Tối nay phải ăn thật ngon", hắn tự nhủ với mình như thế.
Sau đây là một số bức ảnh minh hoạ cuộc Cách mạng tháng 8 thành công vĩ đại của hắn. Một số chi tiết có thể khác với thực thế, vì mục đích "lừa tình" mẹ hắn nên có một số chỗ... gọn gàng hơn bình thường. Nhưng mà nhìn chung, 90% là thật còn 10% là xạo :))))))
Rồi sẽ tới một lúc, con người ta bàng hoàng tỉnh dậy, nhìn quanh quất và quyết định "tidy" cuộc đời của mình một cách đàng hoàng và nghiêm túc. (If you know what I mean).
Friday, 17 August 2012
Bởi chiến tranh không phải là trò đùa.
Tôi thật sự bức xúc, và khi không thể làm ngơ thì có lẽ tôi phải nói ra chút ít.
Dạo gần đây, trên các trang báo mạng, fanpage,... rất nóng hổi về vấn đề HS-TS. Các bạn có những cmt tích cực, mang tính chất xây dựng thì tôi không nói, vì dù ở trên lập trường nào thì đó cũng là 1 ý kiến thể hiện quan điểm của mình. Nhưng tôi thật sự buồn thay cho cái sự "trẻ trâu" và "ngờ nghệch" của thế hệ chúng ta bây h khi hầu hết các cmt lại là những lời nói kiểu như : "DM bọn Tàu khựa", "đem quân đập chết cm chúng nó đi", "gặp tao là tao bắn sạch rồi",... vân vân và vân vân. Và càng buồn hơn khi càng ngày những cmt, phản hồi kiểu như vậy lại càng nhiều, càng "manh động" và "hung hãn" hơn. Thứ nhất, TQ là một quốc gia rất rộng lớn, và không phải ai cũng là người xấu. Mặc dù cũng có rất nhiều thành phần khốn nạn và vô văn hoá, nhưng khi nhục mạ cả một dân tộc như vậy thì phải chăng các bạn đã đi quá lố? Thứ 2, khi tôi hỏi một số bạn tôi về vấn đề này, thì hầu như chả ai biết, hoặc biết cũng chỉ là loáng thoáng hoặc không mấy bận tâm như người VN chúng ta. Vậy phải chăng 1 phần cũng là ở truyền thông, và trách nhiệm hầu hết là ở chính phủ TQ? Vậy thì hà có gì vì một "con sâu" mà chúng ta đem đổ đi cả "nồi canh". Thứ 3, và cũng là tiêu đề bài viết, chiến tranh không phải là trò đùa. Các bạn tưởng cầm cây súng lên, chĩa vào người khác, dù người đó có là ai và tước đi mạng sống của họ là một chuyện dễ dàng như khi bạn làm điều đó trong các trò chơi FPS hay sao. Xin hãy rạch ròi, và ghi nhớ rằng trò chơi vẫn chỉ là trò chơi, và việc chiến tranh cũng không đơn giản như các bạn nghĩ. Hơn nữa, so sánh về tiềm lực quân sự giữa TQ và VN thì cũng như là xe với châu chấu. Châu chấu có thể đá xe, nhưng với tình hình hiện tại, với tinh thần của chúng ta như bây h, tôi nghĩ điều đó là không thể. Và tôi không biết trong những "anh hùng bàn phím kia", có bao nhiêu người dám thật sự xông pha ngoài mặt trận. Nếu có chiến tranh, tôi không nghĩ mình sẽ dám cầm súng để bắn vào kẻ khác. Có lẽ tôi sẽ cống hiến, một cách khác, để bảo vệ Tổ quốc của mình, nhưng xin đừng lầm lẫn với việc bảo vệ chính quyền hiện tại. VN chúng ta chẳng phải đã chịu bao nhiêu mất mát trong chiến tranh rồi đó hay sao? Các bạn đã biết thế nào là mất mát mà có thể nói một cách thiếu suy nghĩ như thế. Và cái thực tại hiện h là trên internet của chúng ta, không có một thứ văn hoá của một xã hội. Ai thích nói gì thì nói, thích phát ngôn như thế nào thì phát ngôn. Bởi đơn giản chẳng ai biết ai với ai, và cũng không có một trật tự nào cố định cả. Nhưng chỉ mong các bạn đừng làm nó trở thành một nơi dơ bẩn và nhiễu nhương như vậy. Văn hoá internet cũng phản ánh một phần cái xã hội hiện tại mà chúng ta đang sống thôi.
Hãy yêu nước, nhưng yêu nước một cách đúng đắn và thực tế. Vì nhiệt tình cộng với ngu dốt chẳng ra cái gì ngoài phá hoại mà thôi.
Dạo gần đây, trên các trang báo mạng, fanpage,... rất nóng hổi về vấn đề HS-TS. Các bạn có những cmt tích cực, mang tính chất xây dựng thì tôi không nói, vì dù ở trên lập trường nào thì đó cũng là 1 ý kiến thể hiện quan điểm của mình. Nhưng tôi thật sự buồn thay cho cái sự "trẻ trâu" và "ngờ nghệch" của thế hệ chúng ta bây h khi hầu hết các cmt lại là những lời nói kiểu như : "DM bọn Tàu khựa", "đem quân đập chết cm chúng nó đi", "gặp tao là tao bắn sạch rồi",... vân vân và vân vân. Và càng buồn hơn khi càng ngày những cmt, phản hồi kiểu như vậy lại càng nhiều, càng "manh động" và "hung hãn" hơn. Thứ nhất, TQ là một quốc gia rất rộng lớn, và không phải ai cũng là người xấu. Mặc dù cũng có rất nhiều thành phần khốn nạn và vô văn hoá, nhưng khi nhục mạ cả một dân tộc như vậy thì phải chăng các bạn đã đi quá lố? Thứ 2, khi tôi hỏi một số bạn tôi về vấn đề này, thì hầu như chả ai biết, hoặc biết cũng chỉ là loáng thoáng hoặc không mấy bận tâm như người VN chúng ta. Vậy phải chăng 1 phần cũng là ở truyền thông, và trách nhiệm hầu hết là ở chính phủ TQ? Vậy thì hà có gì vì một "con sâu" mà chúng ta đem đổ đi cả "nồi canh". Thứ 3, và cũng là tiêu đề bài viết, chiến tranh không phải là trò đùa. Các bạn tưởng cầm cây súng lên, chĩa vào người khác, dù người đó có là ai và tước đi mạng sống của họ là một chuyện dễ dàng như khi bạn làm điều đó trong các trò chơi FPS hay sao. Xin hãy rạch ròi, và ghi nhớ rằng trò chơi vẫn chỉ là trò chơi, và việc chiến tranh cũng không đơn giản như các bạn nghĩ. Hơn nữa, so sánh về tiềm lực quân sự giữa TQ và VN thì cũng như là xe với châu chấu. Châu chấu có thể đá xe, nhưng với tình hình hiện tại, với tinh thần của chúng ta như bây h, tôi nghĩ điều đó là không thể. Và tôi không biết trong những "anh hùng bàn phím kia", có bao nhiêu người dám thật sự xông pha ngoài mặt trận. Nếu có chiến tranh, tôi không nghĩ mình sẽ dám cầm súng để bắn vào kẻ khác. Có lẽ tôi sẽ cống hiến, một cách khác, để bảo vệ Tổ quốc của mình, nhưng xin đừng lầm lẫn với việc bảo vệ chính quyền hiện tại. VN chúng ta chẳng phải đã chịu bao nhiêu mất mát trong chiến tranh rồi đó hay sao? Các bạn đã biết thế nào là mất mát mà có thể nói một cách thiếu suy nghĩ như thế. Và cái thực tại hiện h là trên internet của chúng ta, không có một thứ văn hoá của một xã hội. Ai thích nói gì thì nói, thích phát ngôn như thế nào thì phát ngôn. Bởi đơn giản chẳng ai biết ai với ai, và cũng không có một trật tự nào cố định cả. Nhưng chỉ mong các bạn đừng làm nó trở thành một nơi dơ bẩn và nhiễu nhương như vậy. Văn hoá internet cũng phản ánh một phần cái xã hội hiện tại mà chúng ta đang sống thôi.
Hãy yêu nước, nhưng yêu nước một cách đúng đắn và thực tế. Vì nhiệt tình cộng với ngu dốt chẳng ra cái gì ngoài phá hoại mà thôi.
Friday, 10 August 2012
The Butterfly effect in real life.
2 ngày vừa qua gặp lại mấy người cũ trong trường ba mà mình nhớ lại cái tuổi thơ hồi bé xíu: Chú T, chú D h đã 4 mí, vợ con đùm đề, chả bù với lúc còn bé mình thấy các chú bự ơi là bự, và hay cùng thằng Đ sang đó xem phim Tàu. Rồi cả anh T, h trông già hơn trước rất nhiều, không còn cái hồi mình hay sang trường ba với thằng Đ, anh H để rồi chơi game "chùa" máy trong trường, hoặc chơi siêu nhân với nhau, ko thì đá bóng hay tổ chức giải đua xe đạp tranh cúp truyền hình à nhầm cúp nhà trường giữa 5 đứa =)). Ôi tuổi thơ hiếu động....
Và sau đây là một ví dụ về "Butterfly effect" trong thực tế, nó giải thích việc kẹt xe thêm 45p và được discount cho bữa ăn tối liên quan với nhau như thế nào: Nếu sau khi thăm trường mình về mà ba người nhà mình không bị kẹt xe trễ thêm 45p (sau khi tìm đủ các phương tiện để lên được Pratu Nam) thì nhà mình sẽ không bị trễ xe của đoàn sau khi mọi người đã mua sắm ở Big C. Nếu không bị trễ xe của đoàn thì có thể ba sẽ đi tiếp cùng mọi người ăn buffet thay vì quyết định đi với nhóm khác và ăn uống bt. Và thay vào đó hai mẹ con phải hì hục vào siêu thị để mẹ mua quà cho mọi người ở nhà. Nếu mẹ không mua quà trễ như vậy thì hai mẹ con không phải hì hục đi bộ tới bayoke và đã có thể đặt vé buffet cùng lúc với mọi người và ăn với đoàn. Nếu vậy thì hai mẹ con không phải mua vé riêng và phải ăn một cái buffet khác ở tầng khác và đã ăn chung với đoàn. Và nếu thế sẽ không có chuyện "Discount" cho 2 cái vé buffet đó. Lí do rất đơn giản: 3 ngày tới Thái ăn mùng "Lễ của mẹ", và việc thấy một cậu hiếu tử tay xách nách mang bao nhiêu là đó lên Bayoke mua vé để ăn buffet cho mẹ (tiền của mẹ) đã khiến công ty Discount 30% mỗi người (tiết kiệm được 600baht =)) ). Lờ mao, đúng là lâu lâu chó ngáp phải ruồi.
P/s: đúng là một thời gian mà ko lên fb là lạc hậu hẳn. Sau một thời gian dài các tình yêu đã có clip mới <3<3, và nhờ đó mình biết thêm được I.am.Me. Coi lại Poreotics luôn là đủ bộ =)))))), còn phê hơn cái xì tép ấp pho phờ lát mốp.
Và sau đây là một ví dụ về "Butterfly effect" trong thực tế, nó giải thích việc kẹt xe thêm 45p và được discount cho bữa ăn tối liên quan với nhau như thế nào: Nếu sau khi thăm trường mình về mà ba người nhà mình không bị kẹt xe trễ thêm 45p (sau khi tìm đủ các phương tiện để lên được Pratu Nam) thì nhà mình sẽ không bị trễ xe của đoàn sau khi mọi người đã mua sắm ở Big C. Nếu không bị trễ xe của đoàn thì có thể ba sẽ đi tiếp cùng mọi người ăn buffet thay vì quyết định đi với nhóm khác và ăn uống bt. Và thay vào đó hai mẹ con phải hì hục vào siêu thị để mẹ mua quà cho mọi người ở nhà. Nếu mẹ không mua quà trễ như vậy thì hai mẹ con không phải hì hục đi bộ tới bayoke và đã có thể đặt vé buffet cùng lúc với mọi người và ăn với đoàn. Nếu vậy thì hai mẹ con không phải mua vé riêng và phải ăn một cái buffet khác ở tầng khác và đã ăn chung với đoàn. Và nếu thế sẽ không có chuyện "Discount" cho 2 cái vé buffet đó. Lí do rất đơn giản: 3 ngày tới Thái ăn mùng "Lễ của mẹ", và việc thấy một cậu hiếu tử tay xách nách mang bao nhiêu là đó lên Bayoke mua vé để ăn buffet cho mẹ (tiền của mẹ) đã khiến công ty Discount 30% mỗi người (tiết kiệm được 600baht =)) ). Lờ mao, đúng là lâu lâu chó ngáp phải ruồi.
P/s: đúng là một thời gian mà ko lên fb là lạc hậu hẳn. Sau một thời gian dài các tình yêu đã có clip mới <3<3, và nhờ đó mình biết thêm được I.am.Me. Coi lại Poreotics luôn là đủ bộ =)))))), còn phê hơn cái xì tép ấp pho phờ lát mốp.
Saturday, 4 August 2012
Excited and a lil' bit surprise...
Just seeing these two pictures on the internet, reminding me how fast things could change and do not judge a book by its cover =))
Friday, 3 August 2012
Medium Note
1/Dạo này tự nhiên mình "bể" quá: bể kèo, bể đồ sứ, thuỷ tinh. Cũng từ rất lâu rồi kể từ lần mình làm vỡ một cái gì đó, vậy mà chi trong vòng một tháng vừa qua vỡ luôn cả cái dĩa duy nhất với cái nắp nồi (mình đã linh cảm là kẹp vào nách thì nó sẽ tuột mà, thế mà tại sao vẫn kẹp vô nhỉ T_T). Báo hại ghê, hèn là không phải tốn tiền của để đền bù thiệt hại, nhưng không biết hốt miểng đã kỹ chưa :-s.... Hy vọng là không bể cái gì tiếp, đặc biệt là mấy cái kèo "to to" sắp tới".
2/Hôm qua lỡ "ghiền" mà mần đầy đủ "Rờ Voi" hết cả 4 tập. Bởi ta nói cái sự nghiệp luyện phim hay luyện cái gì đó dài hơi mà mần một mạch luôn thì nó rất là mệt mỏi :)). Sau khi xem xong thì có lẽ mình nên nhận xét một chút. Trước hết là chương trinh đã được tổ chức rất là "khôn khéo" (từ việc chọn góc quay, tăng thêm độ "bí ẩn" cho một số thí sinh, HLV mặc chung một bộ đồ để dễ edit các phần trình bày một cách lộn xộn không theo đúng trình tự 4 ngày thi, kể cả việc lựa chọn 4 HLV (xin ko bàn về vấn đề tai tiếng blah blah này nọ, chỉ xin đề cập đến vị trí của họ trong showbiz và tầm ảnh hưởng cho chương trình.), và còn nhiều chi tiết khác nữa). Vậy nên sau 4 tập người xem vẫn chưa thấy chán, vẫn hứng thú và coi tiếp. Tui thì tui khoái coi đóng hài nên chắc là sẽ theo dõi cho tới một lúc nào đó.Tuy nhiên, mình không đồng tình ở một số chi tiết. Đó là một vài thí sinh được "quá đề cao" và một vài thì bị "dìm hàng". Ví dụ như anh hát giống BK, thật ra thì anh í cũng đã có tên có tuổi rồi, và cứ bảo đó là BK thì có hơi khập khiễng quá không O.o?! Tiếp tới là chị Tay to xờ uýp của VN gì đó. Mình thấy chị rất là xinh gái, nhưng mà thề có chúa là mình nghe ai hát tiếng Anh mà sai một số âm cơ bản khi phát âm là mình bị "nổi mề đay" liền =.='. Xin lỗi nhưng với mình bạn chỉ là girl xinh thôi :D. Bản thân mình thì thích cái chị hát funk ở tập 1 (ko hiểu sao ko mê bất cứ ai hát You raise me up ngoại trừ JG cả, bias rồi chăng? :|), cô Rolling in the deep tập cuối, chị Tiêu Châu Như Quỳnh (không biết khóc là thật hay giả nhưng mình thấy chị ấy tuyệt về mọi mặt :X), rồi cái anh mù hát Rock. Giám khảo thì tui yêu Trần Lập nhứt,... Vậy thôi :D
3/Xin lỗi Lao shi lắm lắm lắm, đệ tử dạo này lười quá, bài vở ôn một tí là lại xách máy ngồi chơi, đã thế còn khất hết lần này tới lần khác. Buổi học kế đệ tử nhất định sẽ đi học T_T..... Mặc dù cả ngày hôm nay chỉ ngồi oánh Dota với thằng Hiếu+Tịnh =))))).
4/Mình biết mình là một cái đứa hay tò mò không đúng chỗ, đúng lúc và nhiều khi mình muốn biết quá nhiều khiến người khác phải bực mình. Nhưng mình chỉ muốn biết mọi thứ vì mình không muốn miss bất cứ điều gì, và nếu đã quan tâm thì mình mới trở nên "lùng sục" như vậy. Xấu xấu lắm, nhưng mà biết làm sao bây h, có lẽ phải sửa từ từ, "hãm" bớt lại, phải biết kiềm chế, phải biết kiềm chế....
5/Mới soi gương, má ơi trông con như Robinson vậy =))))))))))))
6/Lâu không post cờ líp, sợ nó đóng mạng nhện luôn *thổi thổi phủi phủi*. Một đoạn intro của Safe and Sound gần như "nhuyễn" và "nothing else matters" hơi lỗi. Đúng là dạo này mình cảm âm có tốt hơn, gẩy mấy nốt luyến có khá hơn như cái vấn đề "barre chords" nó vẫn cứ gây khó dễ cho mình. Có lẽ sẽ tuyệt hơn với một cây đàn "mềm" hơn hoặc tay mình "cứng" thêm một chút. Sao thì cũng thấy vui vui vì mình đã tiến bộ khá nhiều, "cứng tay" hơn so với hồi mới tập toẹ. Muốn làm một cái nữa giống "someone like you", cũng đã có bài hát, có điều chưa thật hoàn thiệt, ý tưởng chưa trọn vẹn, cần thêm một thời gian nữa, và một cái "occasion" nữa :)
7/Bao h cho tới tháng 10 :( .....
2/Hôm qua lỡ "ghiền" mà mần đầy đủ "Rờ Voi" hết cả 4 tập. Bởi ta nói cái sự nghiệp luyện phim hay luyện cái gì đó dài hơi mà mần một mạch luôn thì nó rất là mệt mỏi :)). Sau khi xem xong thì có lẽ mình nên nhận xét một chút. Trước hết là chương trinh đã được tổ chức rất là "khôn khéo" (từ việc chọn góc quay, tăng thêm độ "bí ẩn" cho một số thí sinh, HLV mặc chung một bộ đồ để dễ edit các phần trình bày một cách lộn xộn không theo đúng trình tự 4 ngày thi, kể cả việc lựa chọn 4 HLV (xin ko bàn về vấn đề tai tiếng blah blah này nọ, chỉ xin đề cập đến vị trí của họ trong showbiz và tầm ảnh hưởng cho chương trình.), và còn nhiều chi tiết khác nữa). Vậy nên sau 4 tập người xem vẫn chưa thấy chán, vẫn hứng thú và coi tiếp. Tui thì tui khoái coi đóng hài nên chắc là sẽ theo dõi cho tới một lúc nào đó.Tuy nhiên, mình không đồng tình ở một số chi tiết. Đó là một vài thí sinh được "quá đề cao" và một vài thì bị "dìm hàng". Ví dụ như anh hát giống BK, thật ra thì anh í cũng đã có tên có tuổi rồi, và cứ bảo đó là BK thì có hơi khập khiễng quá không O.o?! Tiếp tới là chị Tay to xờ uýp của VN gì đó. Mình thấy chị rất là xinh gái, nhưng mà thề có chúa là mình nghe ai hát tiếng Anh mà sai một số âm cơ bản khi phát âm là mình bị "nổi mề đay" liền =.='. Xin lỗi nhưng với mình bạn chỉ là girl xinh thôi :D. Bản thân mình thì thích cái chị hát funk ở tập 1 (ko hiểu sao ko mê bất cứ ai hát You raise me up ngoại trừ JG cả, bias rồi chăng? :|), cô Rolling in the deep tập cuối, chị Tiêu Châu Như Quỳnh (không biết khóc là thật hay giả nhưng mình thấy chị ấy tuyệt về mọi mặt :X), rồi cái anh mù hát Rock. Giám khảo thì tui yêu Trần Lập nhứt,... Vậy thôi :D
3/Xin lỗi Lao shi lắm lắm lắm, đệ tử dạo này lười quá, bài vở ôn một tí là lại xách máy ngồi chơi, đã thế còn khất hết lần này tới lần khác. Buổi học kế đệ tử nhất định sẽ đi học T_T..... Mặc dù cả ngày hôm nay chỉ ngồi oánh Dota với thằng Hiếu+Tịnh =))))).
4/Mình biết mình là một cái đứa hay tò mò không đúng chỗ, đúng lúc và nhiều khi mình muốn biết quá nhiều khiến người khác phải bực mình. Nhưng mình chỉ muốn biết mọi thứ vì mình không muốn miss bất cứ điều gì, và nếu đã quan tâm thì mình mới trở nên "lùng sục" như vậy. Xấu xấu lắm, nhưng mà biết làm sao bây h, có lẽ phải sửa từ từ, "hãm" bớt lại, phải biết kiềm chế, phải biết kiềm chế....
5/Mới soi gương, má ơi trông con như Robinson vậy =))))))))))))
6/Lâu không post cờ líp, sợ nó đóng mạng nhện luôn *thổi thổi phủi phủi*. Một đoạn intro của Safe and Sound gần như "nhuyễn" và "nothing else matters" hơi lỗi. Đúng là dạo này mình cảm âm có tốt hơn, gẩy mấy nốt luyến có khá hơn như cái vấn đề "barre chords" nó vẫn cứ gây khó dễ cho mình. Có lẽ sẽ tuyệt hơn với một cây đàn "mềm" hơn hoặc tay mình "cứng" thêm một chút. Sao thì cũng thấy vui vui vì mình đã tiến bộ khá nhiều, "cứng tay" hơn so với hồi mới tập toẹ. Muốn làm một cái nữa giống "someone like you", cũng đã có bài hát, có điều chưa thật hoàn thiệt, ý tưởng chưa trọn vẹn, cần thêm một thời gian nữa, và một cái "occasion" nữa :)
Thursday, 2 August 2012
Subscribe to:
Posts (Atom)

