Monday, 20 August 2012

Rồi đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải ngồi dậy và dọn dẹp cuộc đời mình

     Hắn sống trong một căn phòng yên tĩnh ở tầng 6. Làm bạn với hắn là bọn gián, kiến, nhện, ruồi,... Hắn đã từng sống với 2 người anh lớn tuổi hơn hắn có một tiêu chuẩn rất thấp về hai từ "sạch sẽ". Có lẽ vì thế mà cái tiêu chuẩn của hắn về 2 từ ấy, vốn cũng không cao cho lắm, nhưng cũng không quá thấp vì phụ huynh của hắn là 2 trong số những người sạch sẽ thuộc top thế gian, đã "nhồi sọ" hắn biết bao nhiêu là thứ. Nhưng sau khi sống với 2 người ấy, chắc là hắn cũng bị "đồng hoá" ít nhiều...
     Rồi thời gian trôi qua, sau nhiều biến cố và sự kiện, hắn bắt đầu ở 1 mình. Căn phòng xinh đẹp giờ đây hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của hắn. Và để "đánh dấu chủ quyền" của mình, hắn quyết định dọn phòng. Hắn xếp lại một số sách vở, bỏ đi một số đồ đạc, thu gọn lại một số chỗ,... và hắn nhìn căn phòng "mới" có vẻ ưng ý lắm. Thế là hắn tự thưởng cho mình một bữa thật no nê. Rồi hắn mời những người bạn sống gần hắn lên và chiêm ngưỡng tuyệt tác của mình. Cứ ngỡ rằng ai cũng sẽ trầm trồ, ai cũng sẽ khen sao hắn có thể biến cái ổ chuột thành 1 căn phòng ngăn nắp như thế, nhưng tất cả những gì hắn nhận được chỉ là những lời nhận xét, chung quy ngắn gọn đại khái thì đều có nội dung là : "Sao dọn rồi mà phòng mày vẫn bừa thế?". Hắn cú lắm, thế là hắn xắn tay lên, dọn dẹp lại lần nữa, thậm chí còn sắp xếp lại bàn ghế và đồ gia dụng sao cho thật bắt mắt và trông thật "cool", rồi hắn nhìn lại căn phòng một cách tự mãn. Chà, kỳ này chắc là tuyệt rồi, không ai dám chê bai ta nữa đâu. Hắn lại "tự thết đãi" cho mình một bữa steak nho nhỏ.
      Rồi bạn hắn sang chơi. Hắn mong bạn hắn sang đã từ lâu, hai cô bạn xinh đẹp và đáng yêu của hắn, hắn lúc nào cũng tự hào về 2 đứa nó, và kỳ này hắn quyết để chúng phải tự hào và nở mũi vì hắn. Hãnh diện vì có một đứa bạn trai ngăn nắp và gọn gàng, biết tổ chức cuộc sống của bản thân như hắn. Làm gì mà có mấy thằng trên đời sống một mình mà có thể ngăn nắp được như hắn cơ chứ!! Nhưng mà ước mơ lại chỉ là mơ ước. Câu đầu tiên mà bạn hắn hỏi khỉ bước vào căn phòng "ấm cúng và sạch sẽ" của hắn lại là : "Tưởng cậu bảo đã dọn phòng để đón tụi tớ rồi?". Hắn cụt hứng, cảm thấy như bị tát vào mặt một cái đau điếng, sĩ diện tụt xuống tận vực sâu như bị buộc một cái neo vào người rồi quăng đi. Hắn chỉ biết cười trừ, gãi đầu cho qua chuyện, đầu nóng ran và sôi sùng sục một ý nghĩ : "Vầy mà chưa đủ sạch sẽ sao? Tui thấy vầy là sạch lắm rồi mà, có vài chỗ thì phải bày ra vậy để tiện sử dụng thôi mà, có gì đâu??". Hắn ấm ức lắm, nhưng mà hắn cứ ngậm đắng trong mồm mà nhai thức ăn, nuốt ừng ực cho cục tức nó trôi đi. "Thua keo này, ta lại bày keo mới", hắn tự nhủ. Rồi sau khi bạn hắn về VN, hắn lại bắt tay vào "công cuộc cách mạng vệ sinh" lần thứ 3,cũng dọn bớt mạng nhện, bày biện lại căn phòng, xử trí cái đống "hổ lốn" từ cái "hậu quả chiến tranh" mà hai nhỏ bạn hắn (và hắn) để lại. Hắn lại khoanh tay, ngó ngả ngó nghiêng, rung đùi khoái trá. "Chắc có kêu cleaner vào phòng thì cũng chỉ tới thế này thôi". Rồi tối hôm đó, hắn ăn một bữa sushi và mì Tàu thật là ngon.
       Và cuối cùng thì hai nhân vật V.I.P cũng tới phòng hắn, đấy là phụ thân và phụ mẫu của hắn. Hắn nghĩ thế nào họ cũng sẽ tự hào, vì có một đứa con trai cưng vừa học giỏi, vừa đảm đang, vừa tài năng lại sống rất nề nếp như hắn. Nhưng một lần nữa, hắn lại nhầm. Khuôn mặt của cha hắn biến dạng ngay từ giây đầu tiên ông nhìn thấy căn phòng, như thể 12 năm về trước, hắn nói xạo để ra ngoài tiệm chơi game vậy. Mẹ hắn thì nhìn hắn rồi thở dài và lắc đầu ngao ngán, bằng cái cách mà bà làm hắn khổ sở nhất khi không hài lòng với hắn về điều gì đó. Rồi sau đó hai người thi nhau trao cho hắn biết bao lời nói "âu yếm, thân thương và trìu mến". Có lẽ từ lâu chư vị không nói với hắn những lời ấy nên hôm nay trút ra hết cho hắn được nghe chăng? Cũng lâu rồi hắn với được nghe, và chắc cũng chỉ có ba mẹ hắn mới dám "thân thương và trìu mến" với hắn ở mức độ như vậy. Rồi hai người, trong bộ đồ đi chơi, lại xắn tay áo lên, lôi một cái bịch đen thật to, vơ tay một phát, thế là bao nhiêu rác rến trong nhà hắn chui ra. Hắn ngạc nhiên tột độ: "Quái, rác ở đâu mà lắm thế nhỉ?". Nhưng vì thời gian có hạn, ba mẹ hắn chỉ quơ tay một phát như thế, "làm mẫu" nhẹ nhàng như thế. rồi vất cái bọc rác to ụ ra giữa nhà, còn bắt hắn phải "thề non hẹn biển" rằng sẽ phải dọn dẹp nhà cửa một cách ngăn nắp. Rồi hắn phải đi với ba mẹ hắn 2 ngày sau đó, rời xa "cái tổ" thân thương của hắn. Hắn trở về nhà trong một buổi sáng thứ 7 mệt nhoài, lăn ra nằm ngủ thẳng cẳng cho tới chiều hôm đó, mặc cho cái bao rác hôi hám to tổ chảng trong phòng và bao nhiêu thứ linh tinh khác được lôi ra như biến căn phòng thành một cái nhà kho tập thể. Rồi hắn ngủ một giấc thật say, và khi thức dậy, hắn nhìn quanh căn phòng của mình. Có lẽ vì đồ đạc "được" lôi hết ra như thế mà h đây hắn nhìn căn phòng của hắn thật khủng khiếp. Và hắn bắt đầu xắn tay áo, sau đó thấy không tiện hắn quyết định cởi trần (nhưng mà không cởi truồng đâu nhé) và bắt tại vào công cuộc cách mạng tháng 8 lịch sử. Hắn xếp lại cái tủ sách gần cả tá cuốn, đủ loại, kích cỡ theo từng khổ giấy cho chung vào một chỗ. À mà trước đấy phải kể đến công đoạn hắn nhúng một cái giẻ ướt (cũng lâu rồi hắn không nhúng giẻ để lau cái gì đó) lau sạch hết các kệ, bàn, tủ, trên nóc cái TV đã đóng 3 lớp bụi, vân vân,... hắn lau miệt mài và cuối cùng mọi thứ trông cũng khá sạch sẽ. Xong cái tủ sách, hắn "làm việc" với cái chạn thức ăn. Với phương châm "Lôi hết ra rồi làm gì thì làm", hắn cố gắng xếp lại ngăn nắp các loại gia vị, thức ăn nhanh, xoong nồi, và bánh kẹo, ly, thức uống một cách khá khoa học và tiện dụng. Rồi hắn "thẳng tay" với các chồng giấy nháp mà hắn cứ tiếc ngẩn ngơ không dám bỏ, các cuốn sách đã cũ và không còn dùng tới, những giấy tờ đã quá hạn từ rất lâu. Có lẽ bây h mà ở việt nam, hắn bán ve chai cái chồng đấy đi, thì chí ít cũng được một bữa mì gõ no nê chứ không đùa đâu. Rồi hắn cũng đành "chia tay" với những người bạn đã gắn bó với hắn trong căn phòng này suốt thời gian qua. Lũ gián, kiến nhện, ruồi cứ thế mà ra đi trong yên nghỉ (cụ thể thế nào thì xin mạn phép không đề cập vì lí do 18+ và an toàn cho trẻ em). Xong rồi hắn dọn ngăn nắp cái kệ để giày dép vốn dĩ "anh một nơi, em một chốn" của hắn, mần tiếp tới các loại tủ đựng vật dụng linh tinh khác. Rồi hắn cho những thứ lặt vặt còn lại vào một cái hộp bánh xinh xinh. Tiếp đó hắn thay ra giường chiếu, lau chùi đầu giường, gấp chăn màn ngăn nắp (có lẽ cũng gần cả thế kỉ rồi hắn không thèm gấp chăn màn. Tại sao người ta phải gấp chăn màn khi mỗi đêm sau đó lại tung chúng ra ??). Sau khi đã sắp xếp ngăn nắp, hắn quét hết bụi và lau nhà thật bóng loáng. Người ta bảo: "Lao động hăng say, tình yêu sẽ đến". Mà đúng là tình yêu đến thật! Hắn yêu và thương... bản thân mình quá đỗi, thương cái thân cò phải lặn lội bờ sông hết nửa ngày trời. Rồi hắn đổ nước đầy chậu, vất hết đống giẻ lau đã sử dụng và cho một ít bột giặt vào đấy. Xong, hắn thở khì, ngồi vào máy và làm luôn vài trận Dota hoành tráng. "Tối nay phải ăn thật ngon", hắn tự nhủ với mình như thế.
       Sau đây là một số bức ảnh minh hoạ cuộc Cách mạng tháng 8 thành công vĩ đại của hắn. Một số chi tiết có thể khác với thực thế, vì mục đích "lừa tình" mẹ hắn nên có một số chỗ... gọn gàng hơn bình thường. Nhưng mà nhìn chung, 90% là thật còn 10% là xạo :))))))











       Rồi sẽ tới một lúc, con người ta bàng hoàng tỉnh dậy, nhìn quanh quất và quyết định "tidy" cuộc đời của mình một cách đàng hoàng và nghiêm túc. (If you know what I mean).

3 comments:

  1. wow! đúng là có gọn hơn thật @@
    bravo bravo!!!!

    ReplyDelete
    Replies
    1. Chuyện, làm cho ra ngô ra khoai mà lị \:D/

      Delete
  2. đọc xong cười chết với cậu :))

    ra là 1 câu nói cảu tụi tớ ánh hưởng tới cậu dã man =))

    ReplyDelete