Tôi nhớ những ngày tôi hai mươi…Có một ngày sinh nhật. Tôi
ngồi một mình trong quán cà phê. Chẳng ai nhớ đến. Không một
ngọn nến hay lời chúc. Tôi thấy mình chìm nghỉm trong nỗi
buồn. Tôi ngồi đó đến khi đêm đã xuống…và tự nhủ mình rằng
“thế là đã hết một ngày”.
Đột nhiên có điều gì trong ý nghĩ đó đánh động tôi. Đã hết
một ngày, và ngày mai lại là một ngày khác. Không, ngày mai,
không phải “lại là”…mà “sẽ là” một ngày khác.
Thế rồi, tôi chợt nhận ra một trong những sai lầm lớn nhất của
mình.
Đó là tôi đã luôn mong đợi ai đó đến bên cạnh tôi và
làm cho tôi cảm thấy vui. Tôi đã luôn dựa vào người khác để
tìm kiếm niềm vui. Mong đợi một người bạn nhớ đến mình và rủ
đi cà phê, chẳng hạn. Hay là mong chờ anh chị em mua một cái
bánh kem và hát Happy Birthday.
Nếu có, tôi sẽ trở nên sung sướng, vui vẻ, tích cực, thấy
cuộc đời ý nghĩa. Nếu không, tôi thất vọng và dễ dàng để
mình rơi tuột xuống, chìm nghỉm như tàu Titanic.
Thói quen đó
tệ đến mức, thậm chí, kể cả khi cuộc đời ta trở thành đống
lộn xộn thì ta cũng ngồi đó, chờ đợi ai đó đến dọn dẹp giúp
mình.
Trong khi, cuộc đời này, là của chính ta. Sinh nhật. Đó là một
ngày đặc biệt trước hết là cho chính ta, bởi chính ta. Trước khi chờ
đợi ai đó chúc mừng sinh nhật, tự ta nên chúc mừng chính mình. Rốt cuộc
thì lòng ta muốn là đầm sen, hay là nhành cỏ úa? Đầm sen hay cỏ úa, là
do ta mà thôi.
Ta luôn muốn có vài cơ hội được thấy mình là quan trọng giữa những
người khác. Sinh nhật là cơ hội đó. Cả đám đông chúc mừng một người. Vì
ngại ngần, hay sĩ diện, đôi khi ta chờ đợi lời chúc mừng tự phát. Ta xem
đó là bằng chứng của sự quan tâm. Nhưng sự thật là ta có thể
khiến mình trở nên quan trọng hay được quan tâm. Hay nói một cách
khác, ta hãy chủ động trao tặng những người thân thiết một cơ
hội để họ thể hiện sự quan tâm. Thay vì ngồi ủ rũ vì sự vô tâm hay
quên lãng (hoàn toàn có thể tha thứ được) của ai đó, ta có thể
nhấc điện thoại lên và gọi: “Hôm nay /ngày mai/ ngày kia/ tuần tới là
sinh nhật tôi, đi cà phê nhé, đi ăn mừng nhé, đến nhà tôi lai rai nhé,
tặng tôi một món quà bất ngờ nhé…” Mười người thì ít nhất cũng sẽ được
vài người hồ hởi tham gia…Mà nếu không có ai chăng nữa, thì cũng đâu có
gì bi thảm nếu ta tự chúc mừng và tự mua cho mình món quà mà mình thích.
Dù gì, đó cũng là sinh nhật của ta kia mà.
(Phạm Lữ Ân)
Trước đây, mình cũng có lối suy nghĩ như vậy. Chờ đợi những lời chúc tụng từ mọi người để cảm thấy sn của mình trở nên vui vẻ. Mà khi có ai đó vô tình quên, mà nếu là một người mình cảm thấy quan trọng, thì mình sẽ cảm thấy giận hờn, bực bội và mất hết cả vui vẻ. Nhưng từ khi đọc được bài này, mình thay đổi suy nghĩ, và sinh nhật này mình bắt đầu áp dụng nó vào thực tiễn. Và hôm nay, mặc dù phải học từ sáng sớm, nhưng mình vẫn có thể làm cho cái ngày 13/6 này trở nên đặc biệt, và nói chung là mình đã khá thành công. Trước hết xin cảm ơn những ai đã nhớ sinh nhật của mình, mình thật sự trân trọng điều đó, mặc dù những lời chúc ít hẳn nhưng cái sinh nhật lần thứ 20 này lại có những lời chúc rất là "chất lượng" :">. Còn những người không nhớ hoặc thờ ơ để bận tâm thì cũng không sao, mình không bận tâm đâu (những lần trước thì có thể là mình sẽ hờn dỗi đấy, nhưng dù sao thì ta cũng đã 20 rồi, phải "người lớn" tí). Và sau đây là những điều mình đã thực hiện trong ngày sinh nhật lần thứ 20 của mình:
+Hôm nay dậy sớm hơn 1 tiếng, thể dục thể thao cho tinh thần sảng khoái. Cạo râu lăn nách cho thơm tho sạch sẽ, pha cho mình một ly sữa Milo thật to, chiên 2 quả trứng ốp la và ăn với bánh mì sandwich. Sinh nhật là phải no đủ, thế là nhâm nhi thưởng thức rồi xách cặp đi học. Chuẩn bị đầy đủ mọi thứ.
+Giờ nghỉ trưa, một mình một ngựa phi thẳng ra nhà hàng của trường (dành cho SV hotel thực tập, môn kitchen và food serve), kêu một cái combo to nhất: cơm gà kho, canh gà hầm thuốc bắc, nước hoa cúc và tráng miệng là sương sáo. Ăn thật no nê.
+Sau đó mình vào thư viện, chui vào góc ưa thích và đọc nốt One Day. Cũng trùng hợp là mình hoàn thành nó vào hôm nay, trong khi mình đã có thể hoàn thành vào trước đó nhiều hôm, nhưng vì một vài lí do nên chưa xong. Cuốn sách khiến mình đã ngổn ngang lại càng ngổn ngang hơn, nhưng có lẽ mình sẽ vất nó và cái blog kia, không nên để ở cái blog này vì nó có phần hơi... quá :D.
+Nhận được điểm IT học hồi hè. I got an A, tuyệt :"> !
+Các môn học hôm nay nhìn chung không có gì đặc biệt, nhưng mình đã cố gắng để không ngủ gật môn nào. Và có lẽ cũng tạo được chút ấn tượng với thầy Corporate Finance (mình khoái ông này).
+Hôm nay tập gym ít hơn, vì phải hẹn học với Lao Shi. Thứ 4 sẽ là lớp Chinse conversation :)). Điều bất ngờ là mình có quà, món quà đầu tiên trong ngày. Dù nó có là gì thì cũng khiến ta hớn rồi. Sau khi học xong thì mời Lao Shi đi ăn luôn + trao dổi một số chuyện về văn hoá này nọ. Xong xuôi thì cũng 9h, công nhận là lao shi tốt quá xá, với ai cũng nhiệt tình và quan tâm, aka "người của công chúng", mình may mắn là cũng được "chiếu cố" chút ít :)).
+Xong xuôi về mở máy, check mail, cảm ơn lời chúc của mọi người, chát với mẹ, anh pô, thằng dog, vân vân.
+H thì buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi nào.
Khi ta 20. có lẽ ta sẽ cố gắng bớt trẻ con đi một tí, bớt ích kỉ đi một tí, bớt các thứ xấu đi một tí, thêm các thứ tốt một tí,... Quan trọng là ta đã đi được 1/3 cuộc đời, "sung sướng không bao lâu", h tới giai đoạn "tình yêu cao vời vợi" rồi =))).
P/s: Hỏi nghiêm túc đấy, minh có nên đi niềng răng không? :|