Friday, 1 August 2014

Viết cái gì bây giờ??

   Nên cảm ơn hay oán trách ông trời đã cho mình một cuộc sống quá bình yên và bằng phẳng?
   Để tới nỗi một cơ hội vào trong tầm tay và mình "bình thản" nhìn nó trôi đi.
   Cảm giác một ngày nào đó, thái độ đối với cuộc đời của mình mà giống với một câu hát của Mỹ Tâm: "Tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc" thì đau lòng lắm thay.
   Cơ thể có vẻ "nhớ" một điều gì đó (hoặc một ai đó), nhưng đầu óc thì lại chả biết được câu trả lời.
    Sắp hết chuỗi ngày tự kỉ, hy vọng get A ACT2, easy task easy life.
   Thật là con trai gì đâu mà dễ giận dỗi ghê í, k phải bạn thân chắc mình mặc kệ luôn :-s ...
    Hừm, nhìn lại kế hoạch đặt ra đầu hè, bể gần hết, đúng là cái khoản kế hoạch của mình fail thảm hại luôn T_T
    Bơ-chan sau tháng 8 mới về, thế là phải tới cuối năm mới được gặp lại nó à? H ở bển quen quá trời trai-đẹp-6-múi chắc cũng chả thiết tha gì boy-bụng-mỡ nữa đâu nhỉ :(? Mà sao dạo này trông "đô" thế? Tập tạ à :v.
    Kỳ này ráng phải đi du lịch, bất cứ đâu, ráng ráng.
    Số mình không nghèo, nhưng cũng chả giàu, vì k phải số làm ăn, nhưng khi túng thiếu luôn được quí nhân đem tiền tới hi hi.
     Ổn không nếu một thằng con trai suốt ngày than vãn và kể lể về ván đề của mình? Không, không ổn tí nào.
      Học kì cuối, ráng sống thật vội, đi nhiều nhất có thể, quan hệ rộng nhất có thể, làm tất cả những cái gì "có thể"

Thôi hết, ngủ chuẩn bị ôn thi
  

No comments:

Post a Comment