Qua đây mới bít mình là đứa duy nhất là.... con một =.='. Ai cũng có anh chị em hết, rồi nghe mọi người kể chuyện, lâu lâu mình cũng thấy... tủi thân và thèm thuồng. Hồi nhỏ, ai cũng hỏi muốn có em hok, mình phán ngay là không. Hồi ấy nghĩ đơn giản: hok có em, hok phải tranh giành, có lợi ích là được hưởng hết, được support maximum, vân vân và vân vân,... nên ba mẹ hok đẻ nữa, h đổi ý thì it's too late :-<. H nghĩ lại thì tự nhiên lại muốn có một đứa em :(, đặc biệt là em gái. Trong nhà chỉ có 1 đứa duy nhất đồng nghĩa với việc nó sẽ trở nên ích kỷ hơn, và lợi ích hưởng từ hồi nhỏ thì khi lớn cái "trách nhiệm" nó cũng nặng nề hơn. Có em, mình đi xa, ba mẹ đỡ buồn, ở căn nhà bự chảng mà chỉ có 2 người zới nhau. Có em, thì mình có thêm một sự lựa chọn để tâm sự, khi không thể nói với bạn bè hoặc cha mẹ. Có em, là được thương yêu, nhường nhịn, tranh cãi, tranh giành một cách... đầy vui vẻ. Có em, là để tuân thủ cái qui tắc vàng số 1 mà mình được nghe nhiều lần "Anh chị em trong nhà không được xì đểu, méc lẻo nhau, nếu không thì cái hậu quả sau cùng là 2 bên đánh bomb tự sát, dẫn tới.... chết chùm =)))))". Cũng vui lắm chứ. Như trong HP ấy, gia đình Weasley có bao h buồn đâu, có 1 cặp anh em song sinh như fred và george nữa thì quậy tới bến. Hay như Phineas and Ferb, cả Candace nữa. Việc "bắt quả tang" 2 đứa em trở thành một thói quen, và nếu ko có nó chắc cuộc đời của ẻm sẽ trở nên nhàm chán biết chừng nào. Lâu lâu cũng thèm 1 đứa em gái, để anh hai nựng, hỏi han, chiều chuộng, và lâu lâu có thể .... tư vấn tình cảm luôn. Hoặc chị gái cũng được, thấy mấy bà chị "cưng" đứa em trai cũng thèm thuồng gê. Ghen tị với mấy thằng có 2 bà chị gái lắm, nhưng mà nhiều khi thấy tụi nó cũng.... tội :)). Mà chắc có anh chị em thì sẽ có nhìu kỷ niệm để mà nhớ hơn rồi. Ôi cái tuổi thơ bình lặng của tui, nhìu khi cũng mún có "sóng gió" mà chả có bao h.
Thôi, chấp nhận kiếp con 1 :-< ........
No comments:
Post a Comment