Giả sử có một ai đó hỏi tôi rằng : "Mày có khóc khi gặp thần tượng ở sân bay như vậy không?", thì tôi sẽ thẳng thắn trả lời: "Có thể lắm chứ! Tại sao không nhỉ?". Thử tưởng tượng một ngày nào đó, sau khi nhận được tấm bằng đại học, bạn nhận được một cơ hội việc làm ở một phương trời xa xôi nào đấy, hay tiếp tục con đường học vấn cao hơn, mà do sự bận rộn, hay rào cản về khoảng cách và tiền nong khiến bạn không thể về thăm quê nhà. Rồi thật lâu sau đó, trong một kì nghỉ, bạn được về với gia đình mình. Bước xuống phi trường, bạn nhận ra bóng hình quen thuộc: thần tượng của bạn-vẫn dáng đứng ấy, nhưng mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt dưới sự tàn phá của thời gian đã thêm nhiều nếp nhăn hơn, khuôn mặt đã thêm phần khắc khổ vì tuổi tác, nhưng như bao lần, thần tượng vẫn dành cho bạn một cái nhìn ấm áp, trìu mến và tràn ngập tình yêu thương. Vậy thì tại sao bạn lại không được chạy đến, ôm thần tượng của mình thật chặt và khóc thút thít như một đứa trẻ chứ? Vâng, tôi cũng sẽ khóc cho thần tượng của mình, nhưng đó là một thần tượng thật sự, sẽ mãi không thay đổi cho dù thời gian có trôi thêm bao lâu đi chăng nữa. Còn bạn-một cậu trai, có khóc vì một động cơ tương tự hay không? Rồi một ngày thần tượng của bạn già đi, những vết tích do phẫu thuật thẩm mĩ bắt đầu xuất hiện, hay họ không còn "hot" như trước nữa, hay... nhiều sự thay đổi khác thì liệu bạn có còn rơi lệ như thế hay không? Hay những giọt nước mắt kia, cũng chỉ như những cơn mưa cuối mùa: dễ rơi, và cũng dễ thấm vào đất không còn một vết tích?
Cho dù có lí do, hay giải thích, hay bất cứ lí lẽ nào đi chăng nữa, dưới góc nhìn của một thằng con trai, tôi thấy bạn.... hèn lắm :). Mà một đứa con trai, khi đã hèn rồi, thì có lẽ... cũng chẳng còn gì để mà nói.
Thú thật là mình không bao h thích một cái gì đó quá đẹp, quá hoàn hảo, không có một tì vết, hay một điều gì khiến người ta phải phàn nàn. Bởi vì đơn giản là nó... không thật, mà cái gì đã được dàn dựng và sắp xếp để trở nên như thế thì ... (biết nói sao nhỉ, bí từ quá). Đại khái là mình không thể hiểu và cảm nhận được. Mà cái gì tui không hiểu thì tui... anti, vậy thôi.
No comments:
Post a Comment