Nói ngắn gọn là từ lúc sang đây đến giờ mình bị buồn. Mình biết nguyên nhân phần lớn là do cái đám long não chết tiệt đó. H mới hiểu thấu đáo nghĩa của cái cụm tự "chết dần chết mòn", cũng may là... chưa chết. Nhưng nếu đổ hết tại vì mình hít cái thứ của nợ đó trong suất hơn một tuần mà hoá điên hoá dại thì cũng hơi quá, có lẽ một phần ít (30%) cái nỗi buồn kia xuất phát từ bản thân mình.
Lần này, mình biết chính xác tại sao mình buồn. Và cũng chỉ buồn vì một chuyện chứ không vẩn vơ thơ thẩn như những lần trước. Vẫn là vấn đề cũ, có điều lần này nó khiến mình suy nghĩ về nó nhiều hơn, và trước những phản ứng mà mình không thể nào lí giải nổi (hoặc lí giải một phần, nhưng lí giải xong thì càng điên đầu), càng làm cho mình buồn thêm.
Có lần mình xem trên HBO một bộ phim có tựa đề: "The invention of Lying". Phim cũng bình thường, nhưng lại là một tình huống giả định khá hay về một thế giới mà người ta không biết nói dối, người ta không phải nói dối và người ta không bao giờ nói dối. Có lẽ mọi việc sẽ trở nên đơn giản rất nhiều. Một chàng trai có thể bày tỏ hết lòng mình khi anh ta được ai đó hỏi tới. Một người có thể thoải mái nói :"Tôi yêu cô" với một cô gái, để rồi nhận được một lời từ chối rất rõ ràng : "Rất tiếc tôi không yêu anh, anh là tầm thường, chúng ta sẽ không thể đẻ ra những đứa con thông minh và xinh xắn, bộ gen của anh không xứng với của tôi". Có thể có những người sẽ phải đau lòng rất nhiều, nhưng ai cũng sẽ sống thật với bản thân mình, không ai phải giấu giếm. Mình sẽ không phải giấu giếm. Mình ghét giấu giếm, nhưng mình lại giấu giếm quá nhiều.
Mình muốn giống các dân chơi, vui vẻ với những thú vui xa xỉ và không cần phải bận tâm tới việc gì nữa. Mình muốn giống những người thích khám phá, luôn có việc để làm và mọi thứ đều trở nên hứng thú. Hay những người phát cuồng với công việc và đó trở thành niềm vui. Hoặc những con người khổ luyện ngày đêm vì một lí tưởng nào đấy. Nhưng có lẽ mình không thể là những kẻ đó. Mình thuộc tuýp thích tự tạo ra nỗi buồn và gặm nhấm nỗi buồn đó. Gặm hết rồi thì lại tạo ra nỗi buồn mới để gặm tiếp. Như con chuôt, lúc nào cũng ngứa răng, lúc nào cũng có một cái gì đó để buồn.
Tới bao h mới hết nhỉ. Mình biết có lẽ là tới bao giờ, vì mình đã từng trải qua giai đoạn không cần phải gặm một cái gì cả rồi :). Ngắn ngủi nhưng ngọt ngào và êm đềm.
H thì mình đang buồn thật.
No comments:
Post a Comment