Wednesday, 25 July 2012

Tí triết lí: Về thời gian.

      "Tôi bận rồi" là câu trả lời thường được sử dụng khi ai đó muốn từ chối tham gia một việc gì đấy. Nhưng xét về khía cạnh logic, câu trả lời này... không hoàn toàn chính xác. Con người chúng ta, ai cũng có một quỹ thời gian như nhau: 24h một ngày, 7 ngày 1 tuần, 12 tháng một năm, blah blah blah. Và chúng ta khác nhau ở việc sử dụng quĩ thời gian đó của mình như thế nào.
      Nhìn dưới khía cạnh business, giả sử mỗi người chúng ta là một "doanh nghiệp", và chúng ta đều được cấp 1 số vốn như nhau là thời gian. Và mỗi người sẽ chọn cách "đầu tư" cho riêng mình. Và để doanh nghiệp được thành công thì chúng ta phải biết đầu tư số vốn ấy một cách khôn khéo. Nhưng điều khác nhau là chúng ta không thể làm cho "số vốn" đó tăng thêm hay hao hụt đi (thời gian không thay đổi), nhưng ta có thể từ số vốn đó tạo ra nhiều "lợi nhuận" với nhiều hình thức khác nhau cho bản thân.
      Vậy phương pháp "đầu tư" của mỗi chúng ta là như thế nào? Hầu hết mọi người, hay như mọi doanh nghiệp, đều dựa trên qui tắc "được và mất", "profit and cost", được thực hiện bởi nguyên lí ưu tiên. Tức là: chúng ta sử dụng thời gian vào những việc mà ta "ưu tiên" trước nhất, rồi sau đó là những việc ít ưu tiên hơn cho tới việc sau cùng. Với mỗi người khác nhau, cái sự ưu tiên nó cũng vì thế mà khác nhau. Vì vậy, câu trả lời "tôi bận rồi" nên được hiểu rằng: sự ưu tiên của tôi đối với hoạt động của bạn là không đủ, vì thế tôi từ chối tham gia và chọn làm việc khác mà tôi ưu tiên hơn, chứ không phải bởi vì họ không thể tham gia nó. Có những người, công việc dù nhiều thế nào thì vẫn luôn ưu tiên gia đình của mình cho dù nó gây ảnh hường không nhỏ. Một số người khác, dù bài vở ngập đầu cũng vẫn sẵn sàng dành thời gian cho bạn bè khi họ cần tới. Một số khác thì không, và "tôi bận rồi" là câu trả lời thường được sử dụng. Tuy nhiên, ta lại dành sự ưu tiên cho một cơ số người, và phần còn lại thì không.
         Nhưng vấn đề không phải ở chỗ đúng hay sai, mà là quyết định của ta, hay là sự "định giá" của ta có chính xác hay không? Vì tất cả quyết định của con người đều là chủ quan (chỉ có gần khách quan chứ không bao h có cái gọi là khách quan tuyệt đối), vậy nên đôi khi ta "định giá sai" về "giá trị" của các khoản chọn lựa và dẫn tới kết quả  thua lỗ hoặc "lợi nhuận" không được như mong muốn. 1 khoản thời gian thoải mái có thể đánh đổi = việc trả nợ cho cả năm học, hay 1 chút cảm giác lâng lâng nơi thuốc phiện có thể đánh đổi cả cuộc đời... tất cả đều xuất phát từ việc "định giá" thiếu chính xác các lựa chọn mà mình được đề nghị. Và để có thể có những quyết định đúng (trong nhiều trường hợp) ta cần một hệ thống các qui tắc, chuẩn mực được đặt ra từ xã hội hoặc do chính bản thân mình, để tránh mắc phải những sai lầm kia, và 2 điều cơ bản nhất chính là đạo đức và pháp luật.
         Vậy làm sao để có thể "đầu tư' một cách đúng đắn nhất, hoặc ít ra là tránh "thua lỗ" tối đa. Xin thưa là chuyện này rất khó, vì con người không phải là cái máy, không bao h tuân theo mọi thứ được lập trình sẵn. Và khi "đầu tư" cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận rủi ro, và một qui tắc về rủi ro và lợi nhuận đó là: rủi ro càng lớn thì lợi nhuận càng cao, rủi ro ít thì return cũng không cao. Có người sẵn sàng bỏ bao nhiêu năm trời để theo đuổi một thứ gì đó (tình yêu, sự nghiệp, ý tưởng,...) tưởng chừng có thể mất tất cả, hoặc "Dã Tràng xe cát", nhưng phần thưởng chờ đợi họ ở cuối con đường là những giá trị đích thực, là chính những gì mà họ tìm kiếm và fullfill cuộc sống của họ. Chẹp, nhưng mà khó lắm, nhiều khi họ lại chả được gì đâu.

             À mà không, ít ra thì họ cũng được một bài học cho bản thân mình ...

      P/s: Dạo này cuồng Cello quá, vừa đàn được như Guitar, vừa kéo được như violon. Thật là nhất cử lưỡng tiện b-). Muốn tóc thiệt dài để hair whipping một lần cho biết :))

            (Tối xem DKR "lần 1" nên hơi bấn loạn, chắc tới hôm iMax phát cuồng quá :)) )

No comments:

Post a Comment