Đôi khi mình thắc mắc tại sao con người ta lại quá quan tâm đến số phận của kẻ mà mình căm ghét? Phải chăng ignore the haters luôn là điều tốt nhất, bận tâm đến những người muốn điều không tốt với mình mà để làm chi ? Tập sống yêu thương và hoà nhã thôi chả phải là đã hết thời gian rồi sao ? Thật sự là cũng hơi lăn tăn.
Hôm nay có một con chim bay vào phòng mình, có điều là nó không biết đường bay ra, cứ bay loạn xa va đập lung tung rồi choáng giữa phòng. Tưởng nó chết chạm zô nó thì nó lại bay tiếp. Rõ khổ! Mình lại nhát, không dám nắm lấy nó rồi thả ra ngoài (sợ bóp chết thằng nhỏ luôn). Đành phải... nhờ quyền trợ giúp from Mommy. Thật là ngại quá đi, con trai gì đâu...
Hôm nay nghe thím mình đàn lại To Zanarkand là mình lại thèm học piano quá xá... Không biết bao giờ mong ước mới thành hiện thực đây...? :(
No comments:
Post a Comment