Nhân vụ cúp điện "to" vào ngày hôm qua, tui xin có đôi lời về cái vụ này. Nhưng mà tui k có nói tới nguyên nhân hay là cái gì đại loại vậy mà người ta viết ở trên báo đâu :)).
Cúp điện... thời nào cũng thế. Có vẻ như cúp điện thì 10 năm trước hay mười năm sau người ta cũng làm những việc tương tự nhau: các bà các mẹ thì ra ngoài hiên chuyện trò rôm rả, thanh niên thì kê bàn kê ghế lại ngồi đánh bài tiến lên, mọi người đều tạm dưng công việc của mình để ngồi nghỉ ngơi, nói chuyện, vân vân. Khuôn mặt ai cũng nhăn nhó và khó chịu. Khi cúp điện, chúng ta có dịp rời xa cái máy tính cảu mình, rời xa cái TV của mình, rời xa cái bàn làm việc của mình. Chúng ta gần lại với nhau hơn, tiếp xúc với nhau nhiều hơn. Tối mình với mẹ lại ngồi quạt cho nhau, giống như khi cúp điện 5 6 năm về trước, vẫn như thế. Lúc đấy mình cũng như được lặng đi, quên đi infinity blade, quên đi Dota, ngồi suy ngẫm, ngồi nghe ngóng câu chuyện của mọi người. Rồi bao kỉ niệm lại tràn về. 3 năm về trước, có người "lợi dụng" cái sự cúp điện để nhắn tin vu vơ, chỉ để mong được trò chuyện với một ai đó. 5 năm về trước, người đó lại được nghe than thở về cái sự cúp điện, rồi kéo theo đó là một tràng tin nhắn dài ơi là dài, nhưng lúc đó ta biết được cái gọi là hạnh phúc giản đơn... Rồi 10 năm về trước, khi cúp điện là lúc anh em kéo nhau ra cái sân nhỏ trước nhà đá bóng cho thật mệt, rồi chia nhau một lon nước ngọt mà sung sướng biết bao nhiêu. Rồi 15 năm về trước, khi cái rào trước sân vẫn chỉ là một mớ dây leo chằng chịt, người mẹ bón sữa chua tự làm cho con ăn, rồi chỉ cho con cái cột khói nghi ngút đen kịt ở Phước Long, hăm doạ nếu không ngoan sẽ bị ông Kẹ cho vào hít khói thoả thuê.
Mỗi lần cúp điện lại là mỗi lần hoài niệm, để có dịp nhìn lại bản thân, để có cơ hội suy nghĩ về hướng đi tương lai cho riêng mình, để cân nhắc lại về cách hành xử trong các mối quan hệ hiện có, rồi còn biết bao cái "để" khác nữa...
Đôi khi trong đời, ta cũng cần vài lần "cúp điện".
Chẹp, dạo này toàn nghĩ lung tung rồi viết loạn xạ, chả có câu cú trau chuốt ngữ pháp gì cả, chán ghê ! :(. Thôi bài kế sẽ cố gắng đàng hoàng T_T.
Cho xin 500 nhạc cứu vãn bài viết coi =.=
No comments:
Post a Comment