I've just read your post 2 days ago. I tended to comment something but then it would kinda become awkward, and if I become too sentimental on facebook it will definitely ruin my image toward the society (or Facebook, at least :)) ). So i think I'm gonna say it here, and I'll use English to avoid some of the cheesiness. Sorry since the previous days I was carried away with something else, even I did try to write something. First of all, how can you write such cheesy thing girl? :)), and some words half make me "scared" and half make me "lol". So since you start this first, I'm gonna put some cheesy things back to you: from the bottom of my heart, I'm really appreciate that you think of our relationship in this way, and it totally made my day. Besides, I'm also consider "close" is not stick together all the time, but be there when you need it. So I hope that one of the most wonderful part of my life, is to be with you guys, will remain the same, or come up to something even more beautiful. And of course, the promise at 25th age, who won't do this will be a... puppy !! Hope we can get this extraordinary experience later on.
Enough with the cheesy talks, now I'm gonna put your note there so the rest one-third of us, who doesn't give a shit about facebook, can see this, and if she wants to say something, or even crying, doing stupid stuffs, just leave it here :D.
Final and report is coming, so I'll come back to VN on 10th of May. Hope you guys can spend sometimes for me. If you wont read this post, I'll consider it as "busy-ness" (no time for internet) and wont bother you when I'm back at all.
Hope all of us doing great. Bless we!!
"Có một ngày rồi lòng không mưa nắng"
Chúng tôi ấy mà, cứ đi, cứ làm việc, cứ "bơ nhau" suốt những quãng dài.
Nhưng cũng kỳ lạ như tính khí của mỗi đứa, có một niềm tin tưởng lúc nào cũng ở đó, rằng: dù có đi đến đâu, dù bao lâu không chuyện trò, dù mỗi đứa với nhau vẫn là dấu hỏi to đùng không ai thèm trả lời, thì vẫn có một ngày ngồi lại cùng nhau, cười đùa và càm ràm nhau vì những thứ nhỏ xíu, một ngày có thể xám xịt trời nhưng lòng đứa nào cũng mênh mang gió và chẳng nắng mưa.
Người ta bảo, ấy là "tình yêu để dành"
Tự dưng bật cười.Mình có hai đứa bạn, và cũng xứng đáng để gọi là tình yêu để dành lắm.
Một đứa là bạn-than-vãn.
Một đứa là cái thùng rác hầm bà lằng chức năng.
Đứa gái thì mạnh mẽ như con trai, còn đứa trai lại nhạy cảm không thua gì con gái.
Mỗi đứa một tính, mỗi người một hướng đi hoàn toàn khác nhau. Điểm chung duy nhất chắc là việc học hành của cả ba không đến nỗi tệ hại quá. haha
Nếu hỏi mình hai bạn ấy là kiểu người thế nào, mình sẽ ấp úng ngay. Tụi mình chơi với nhau theo kiểu a bê cê đê gì đó không hiểu được. Thèm hơi thì mò tới, thấy tự xử được thì lặn sủi tăm. Mình biết nếu chuyện thế này xảy ra, thì hai bạn đó sẽ làm thế này, thế kia. Còn nếu đòi hỏi mình kiểu You have 2 minutes to describe your besfriends' characteristics and now it's one minute for you to prepare thì cho mình xin.
Thiệt may mắn làm sao khi mà cả hai đứa đều là hình mẫu tuyệt vời của một đứa "bạn thân" theo định nghĩa của mình. Đủ độc lập để không nấu cháo điện thoại hay chatting thâu đêm suốt sáng chỉ vì những mẩu nhỏ nhặt khó chiều của cuộc sống. Nhưng cũng đủ nhạy cảm để cảm thấy được nếu bất kì đứa nào cảm thấy ngứa ngáy, khó ở. Thậm chí cả hai ba tháng không thèm liên lạc nhưng lúc cần thiết thì mọi vấn đề đều có thể nói hoài không chán.
Tụi mình vẫn còn lời hứa hẹn vào năm 25 tuổi.
Và dù thế nào đi nữa, dù cho bặt tin 3 tháng trời hay là xa xôi cách trở, mình chắc chắn là khi có điều kiện xáp lại gần nhau, mọi chuyện cũng sẽ như mới gặp nhau ngày hôm qua mà thôi.Cái kiểu tình yêu để dành đó mà :)
á á á! Được tỏ tình rồi! Cảm động quá nói không nên lời :)) *khó thở*
ReplyDelete