Monday, 14 October 2013

Thu Hà Nội

   Một trong những điều khiến mình lo sợ nhất mỗi khi ra Hà Nội đó là cái mũi phản chủ. Lần nào cũng vậy, tiết trời thu Hà Nội như một có gái đỏng đảnh khiến cho cái mũi lúc nào cũng phải phập phồng và sụt sịt. Còn lại thì nhìn chung mình đều được hưởng thụ.
   Ở Hà Nội thì điều thú vị nhất để làm cho một thằng tham ăn tục uống như mình là được thoả mãn cái sở thích trần tục này. Mỗi người có một cách để cảm thụ văn hoá, và cách mình ưa thích nhất đó là... qua đường dạ dày :3. Ở Hà Nội, muốn ăn ngon, một trong nhưng quy tắc đầu tiên đó là không ăn ở những quán nằm trên đường lớn, những quán ăn ngon ở HN hẳn là những quán ăn lâu đời, và để ăn một thức ngon đích thực, bạn phải chui vào hẻm, ngóc ngách,... để thưởng thức. Quán ăn thường nhỏ, xập xệ, nhưng đồ ăn thì tuyệt cú mèo. Người Hà Nội cầu kì trong ăn uống, vậy nên chỗ nào đã được cho là ngon thì sẽ rất đông, nườm nượp, cho dù có mắc hơn chăng nữa. Và các món ăn ở HN nếu xét tổng thể về hương vị thì có lẽ thực phẩm Sài Gòn không thể cho người ăn cảm giác tuyệt mỹ và hạnh phúc khi được thưởng thức một món ăn ngon bằng. Nếu bạn có dịp, và tốt nhất là bạn nên quen một ai đó sành ăn và có cơ hội ra Hà Nội, hãy làm một cái Food marathon giống mình, bạn sẽ không phải hối hận.
     Nhưng mình vẫn yêu cái đất SG hơn, cho dù nó có rộn rã hơn, cho dù nó có tấp nập hơn, có lẽ vì tất cả những gì mình yêu đều ở SG, chẳng đi đâu cả. Cho dù nắng có gắt, mưa có bất chợt, đường phố có bụi bặm, thì đó vẫn mãi là một SG ở trong tim một thanh niên trẻ nhạy cảm và có phần hơi sến súa như mình...
      Có 2 trạng thái thường khiến con người ta rơi vào khủng hoảng: Đó là khi bạn có quá nhiều thứ để làm cùng một lúc và khi bạn chẳng phải làm một thứ gì cả. 1 2 tháng trước thì có lẽ mình ở vào trạng thái thứ nhứt. Hiện giờ chắc là ở trạng thái thứ 2. Khi không có điều gì làm thì ta hay suy nghĩ về những điều khiến mình băn khoăn, nhưng chẳng bao giờ có hướng giải quyết. Những điều đó lại giày vò ta hàng đêm và đấy cũng là một thứ khủng hoảng. Như kiểu: "Vui ban ngày, buồn ban đêm". Lại nhớ, lại nghĩ, và cái cảm giác trống trải lạc lối lại ùa về như một cơn gió độc, khiến ta hắt hơi sổ mũi cảm cúm hoài không thôi. Có lẽ phải khiến bản thân bận rộn hơn trong thời gian sắp tới.
      Mình cũng không biết phải làm gì với vấn đề của mình nữa, và khi nào thì mới là lúc thích hợp... Nhưng ta cứ tiến tới, cho dù phía trước có ra sao. Sẵn sàng đối mặt với thất bại, nhưng hy vọng vào những gì tốt đẹp nhất.

Mùa thu Hà Nội, tháng 10, một tháng đẹp....

No comments:

Post a Comment