Friday, 27 April 2012

muchas gracias, Pep Guardiola

      Vậy là đã có thông tin chính thức, Người thuyền trưởng vĩ đại của Barca đã chính thức rời khỏi con tàu của mình. Dạo này đúng là những chuyện buồn về tình yêu lớn cứ diễn ra liên tục, rồi mình cũng chẳng biết làm gì ngoài việc hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn.
       Thế đó, tình yêu của mình bắt đầu đến với barca cũng là từ lúc Pep lên nắm quyền. Không biết có phải trùng hợp hay không, nhưng mình cũng không hiểu rõ lắm về phong cách trước đây của Bar. Và Pep, cùng với cái cách rất riêng của mình, tạo nên một "phong cách" bóng đá vô tiền khoáng hậu, một phong cách mà không ai có thể bắt chước, và nó cũng phần nào khớp với quan niệm của mình về cuộc sống: chậm rãi, cố gắng kiểm soát mọi thứ, nhưng vẫn luôn biết tiến lên và tạo chất thơ cho mình. Quan niệm của mình về một "Dream Team" đó là: ngoài bóng đá, đấy phải là một gia đình, có sự gắn kết của các cá nhân, và có một "người cha" phù hợp. Vì vậy cho nên khi Pep lên chỉ đạo, mọi yếu tố mới bắt đầu hội đủ, và tình yêu của mình dành cho bóng đá, dành cho Barcelona bắt đầu lớn lên từ đấy.
       Với mình, không ai hợp hơn Pep để làm người "truyền giáo" cho đoàn quân xứ Catalan. Người ta nói, nếu bạn có trong tay một tập thể ưu tú, thì bạn không cần phải là mẫu người giỏi về khả năng chỉ đạo, cái bạn cần có là chiếm được niềm tin và tạo cảm hứng cho cấp dưới của mình. Và ai phù hợp hơn Pep?- một người thấm nhuần sẵn máu dòng máu Catalan nóng hôi hổi trong tim, người hiểu Barca đến từng hơi thở, "nhà truyền giáo", người cha và là mọi thứ tốt đẹp bạn có thể nghĩ tới ở một huấn luyện viên? Và phong cách hành xử của ông cũng khiến mình ngưỡng mộ. Luôn tận tuỵ với đội bóng, làm việc không ngừng nghỉ, luôn biết cách phát biểu trước báo chí (tại sao có kẻ lại cho một người biết ăn nói trước công chúng là đạo đức giả cơ chứ ?? ). Và đặc biệt là luôn tin tưởng và khích lệ học trò.
       Và một gia đình như thế, một "Mes que un club" như thế, có lẽ cũng sắp tới hồi kết rồi. Buồn, tiếc, một chút giận hờn, một tí trống trải trong tim...
       Còn bao nhiêu điều muốn nói, nhưng có lẽ giới hạn ngôn từ quá hạn hẹp, và có viết nhiều thì cũng chả ai bận tâm mà xem. Nhưng mình vẫn sẽ khoác áo Barca ra sân bóng, vẫn luôn tự hào và kiêu hãnh khi là một Culé. Và hy vọng, một ngày nào đó, lúc ông hết mỏi mệt, người cha vĩ đại của những gã khổng lồ xứ Catalan sẽ quay về, cùng chinh phục những kỉ lục mới.








 P/s: mình thật sự muốn nghe hiểu tiếng Catalan để nghe được toàn bộ cuộc họp báo cuối cùng ấy :(


4 comments:

  1. dạo này sao viết cái gì cũng hay ho văn vẻ vậy cậu! Cho tớ 1 tí tài văn chương đi! Khả năng ngôn ngữ của tớ vốn ít ỏi giờ thui chội luôn rồi@@

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cái bài này là do mấy ông nhà báo mạng đầu độc tư tưởng của tớ :)). "Chém gió" dữ dội vào ^^!

      Delete
  2. Thề là đọc có cảm giác như bài bình luận chuyên nghiệp luôn ấy cậu ơi :)

    Ê làm CTV viết báo mạng đi cậu, mấy cái này nè, bình luận phim hay nhạc nhẽo j ấy, gửi mấy báo Teen, HHT, 2!, kenh14 chẳng hạn.

    ReplyDelete
  3. Ừa, chắc phải tìm hiểu quá, có khi có thêm thu nhập không chừng =))))))))))))

    ReplyDelete