Hôm nay trôi qua thiệt là nhanh. Vậy là mai lại phắn rồi. Hôm nay cũng không làm gì nhìu, trưa chiều đi với thím NA, tối đi với thằng dog. Dạo này tội nghiệp thím NA quá! Vẫn cái kiểu cười xởi lởi đó, cái tướng lăng xăng và hoạt bát, nhưng mà h thím đã "chai sạn" ít nhiều. H thím đen hơn trước, da sạm đi, mặt thì hóp lại, phần thím cũng cắt tóc ngắn nên nhìn thím lại càng "có tuổi hơn". Phong độ của thím cũng giảm nhiều, không còn an uống sung mãn như trước, như cái hồi thím còn ở bên Thái những ngày đầu làm "ma mới" của mình. Zậy nên cái kế hoạch ăn ốc của mình nó cũng tan tác lun. Mà chắc cũng tại một phần do... công việc (h tui lại sợ đi làm), mà một phần là thím đã chia tay zới lão Ng. Từ lúc thấy thím và lão yêu nhau, thì mình đã có cảm giác cái gì đó không ổn, rằng sẽ có một ngày... và ngày đó cũng đến. Và cái sự thay đổi bắt đầu khi bà bác của thím mất. 3 người nhà thím: thím, thím NM và thằng út... đương nhiên là buồn. Nhưng mà buồn nhất có lẽ là thím và thím NM. Hình như trước mất mát... con người ta đều thay đổi. Và trước cái sự thay đổi ấy, lão Ng lại trở nên vụng về, và những điều lão làm không đủ làm thím cảm thấy rằng thím có thể nương tựa vào lão. Và rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Sau một thời gian, thím và lão chấm dứt. Mọi người thì lắc đầu tiếc nuối, ừ thì mình cũng tiếc, nhưng mình cũng có linh cảm trước rồi. Nhưng mà cái gì đến nó cũng phải đến. Và nó đã đến thì ta phải chấp nhận thoai, sao bi h :D. Uh vậy là bây h mỗi người một nơi, tiếp tục với cuộc sống riêng của mình. Vậy nên, từ h về sau, nếu giả mình có lỡ "yêu" nhỏ nào đó, thì chắc đó phải là một sự suy nghĩ kĩ càng, cân đo đong đếm đầy đủ, để không có cái gọi là heartbreak cả 2 cùng buồn như thế.
Quay qua chiện thằng dog, chơi Dota với nó liền 3 tiếng đồng hồ, rồi đi ăn vòng vòng với nó khắp nơi, thế là sau 1 tuần cái công sức gập bụng 2 tháng của mình nó đi tong hết, h cái bụng sắp thành bụng bia (mặc dù mình không uống bia). Vừa xơi thực phẩm vừa ôn lại kỉ niệm xưa, nghĩ lại thì đúng là lúc trước lúc nào cũng ngu hơn bi h, cũng dại hơn bây h. Muốn làm lại không? Muốn chớ! Nhưng mà nếu có được làm lại, thì chắc tui cũng không làm đâu. Với lại kỉ niệm là kỉ niệm, và chỉ nên xem nó như một vật trang trí, để ngắm nghía, để tưởng nhớ với một tâm trạng bình yên và thanh thản. Mình nghe đâu đó một câu nói khá hay : "Hãy luôn sống đẹp để có những kỉ niệm đẹp". Thế thì cái hiện tại vẫn quan trong nhất, rồi đến tương lai, và sau cùng là quá khứ. Xong rồi về onl, với cái bụng no uỹnh. Công nhận là mình sướng, mẹ lo cho đến 80%,mai chỉ việc xách đít ra đi. Rồi mần Dota với bác Tịnh tới khuya. Rảnh rảnh coi cái lịch thi, chợt nhận ra: midterm bắt đầu vào ngày 16/7. Thế là mình có 2 ngày rưỡi để học thi 4 môn :)). Nhưng mà không sao, cứ coi từ từ là ổn, nước tới chân mới nhảy, thì khi đó bơi mới lẹ hok có nhây. Mình xoay sở được hết mà :D, thi cử với mình là muỗi!. H đầu óc mụ mị r, cũng tốt, k phải suy nghĩ tào lao linh tinh nữa.
P/s1: cái gì mình không thay đổi được nữa thì nên chấp nhận, mỉm cười với sự ngu ngốc và xui xẻo của mình thôi các cô các bác à :)). Tuổi trẻ có một đặc ân lớn của thượng đế là phạm sai lầm mà :)).
P/s2: cảm ơn, từ tận đáy lòng, đã cho tôi biết cái gì là quí giá, cái gì không; cái gì đáng nâng niu và trân trọng, cái gì chỉ là một hòn sỏi đẹp nhưng vô dụng mà ta có thể vứt đi bất cứ lúc nào; cái gì cần giữ, cái gì có thể "Discard" đi tuỳ ý. Sau chuyện này, tôi càng tin tưởng vào quyết định của mình , và cái niềm tin ấy lại càng vững chắc hơn trước. Cảm ơn vì đã là một cái "chướng ngại vật" đáng yêu trên con đường mà tôi đang đi, để tôi có thêm niềm tin và ý chí. Vâng xin cảm ơn rất nhiều. Tạm biệt và... chúc một ngày tốt lành :)
No comments:
Post a Comment