Sunday, 22 April 2012

Bỗng dưng muốn chết

        Sáng nay thức dậy, mình bỗng dưng muốn chết. Ôi cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa khi tình yêu lớn của ta vấp ngã, không những 1 mà 2 lần liên tiếp nhau. Trời thì nóng như thiêu như đốt, chắc ông trời cũng muốn mình ra đi thật. Nhưng thôi, cứ sống cho hết ngày đã, rồi chết cũng không muộn. Làm gì trước nhỉ? Đang suy nghĩ thì bụng kêu rột rột, có câu trả lời rồi: have a brunch (breakfast + lunch, giờ mình mới biết là có từ như vậy tồn tại trên đời, mà kể từ khi mình sang đây thì đúng là have brunch là chủ yếu). Hấp há cảo, ngán cơm rồi (Đấy, lúc lìa xa cõi đời là lúc con người ta trở nên chán nản với mọi thứ các bạn ạ, kể cả cơm còn thấy chán). Sau khi bụng hơi căng căng, mình quyết định trước khi chết cũng phải trí thức một tí, thế là lấy shopaholic ra đọc. Và mình sẵn sàng trao giải nhất cho Sophie Kinsella về hạng mục nhà văn khiến người đọc phát điên (nếu mình có một danh sách các tuýp người trở thành vợ tương lai của mình, chắc chắn mình sẽ gạch chéo shopaholic ra trước). Thưa quý cô Rebecca Brandon, nếu tôi là quí cô thì tôi sẽ không bao h đưa ra các quyết định mua sắm và chi tiêu tiền bạc của mình một cách điên rồ, thiếu suy nghĩ và vô lí như thể, và tôi cũng không thể bắt não bộ của mình "vận hành" như cái cách mà cô làm để tự trấn an mình được (trừ lúc tôi mua cái smart phone ngu ngốc đó, hay cái hoodie tuyệt vời mà tôi không có dịp mặc, hoặc cái kính mát mà tôi lúc nào cũng quên mỗi khi ra đường, hay cái dây chuyền bạc..... ơ mà nói chung là tôi không có "hâm" như cô đâu). Rồi, trí thức xong rồi thì mình vui vẻ một tí nhỉ. Xem HIMYM tiếp. Season 5 cũng tạm được, nhưng mà cũng không có gì quá đặc sắc, vui cười thôi. Đang xem thì mẹ onl, mình nói chuyện với mẹ một tí. Mẹ có an ủi về cái thất bại của tình yêu của mình, rồi còn dụ dỗ mình về nhà sẽ được mẹ cho ăn cháo gà và cá sốt cam. Nhưng mà con nhớ lần trước mẹ bảo là bây h thịt thà rau củ trái cây cái gì cũng nguy hiểm và độc hại cả, nhưng mà nếu không ăn thì chết đói. Ôi, lại thêm một lí do để mình muốn chết. Sống trên đời mà không được ăn hay không còn cảm thấy an toàn thì sống làm gì nữa cơ chứ. Và mẹ đừng có dụ dỗ con = những món ăn tuyệt vời của mình nữa, không lay chuyển được quyết định ra đi của con đâu ! Được một lúc thì mẹ đi nấu cơm. Mình thiết nghĩ, thôi thì chết rồi cũng phải viết di chúc chứ nhỉ. Thế là mình lôi ra một tờ giấy, viết thật là nắn nót (để còn lưu danh hậu thế, chứ chữ xấu người ta cũng sẽ mau lãng quên mình thôi). Mình sẽ viết cho ai cái gì, không theo kiểu mà mình yêu quí ai hơn, mà theo kiểu ai sẽ cần cái gì nhất.Thử nghĩ mà xem, cho một đứa không thích nghe nhạc cái headphone ưa thích thì khác gì ăn thịt gà mà chấm mắm tôm đâu cơ chứ. Thế là mình liệt kê một danh sách các tài sản, và kèm theo đó là tên của chủ nhân tương lai của chúng. Rồi mình viết về tình yêu trời biển mà mình dành cha ba mẹ, cho người thân, cho những con người mà mình yêu quí. Sau một hồi suy nghĩ tâm huyết, cuối cùng cũng hoàn thành. Mình nhìn vào tờ giấy, nhưng mà kì lạ thay, nó chẳng phải là một cái di chúc, mà lại là cái.... kế hoạch đi chơi. Chán thế không cơ chứ, viết di chúc mà cũng không xong, thôi thì chết quách cho rồi!  Ờ mà khoan, nếu tui chết thì tui sẽ gửi kế hoạch cho ai đó, khi 2 bạn qua đây tui sẽ nhờ người ta gửi cho 2 bạn, không việc gì phải sợ :D. Cái việc viết lách này làm cho mình đói bụng quá. Trước khi chết người ta thường làm điều rồ dại, vậy thì mình sẽ làm một việc mà "thời còn sống" mình chẳng bao h dám làm: chạy thẳng đến jeffer steak house, order một phần pork rib và thịt gà sốt cam + 1 ly trà chanh đức thơm ngào ngạt, đắm mình trong vị giòn và mỡ màng của miếng sườn, trong mùi thơm nồng mà không gắt của sốt tiêu đen, trong vị giòn của thịt gà,và.... Ôi thức ăn sốt cam, sao chúng mày phải ngon đến như thế? Nếu mình mà còn sống qua hôm nay, mình sẽ bảo mẹ làm đồ sốt cam cho mình ăn (như... rau muống sốt cam chẳng hạn), và mình sẽ ăn cho bằng hết, không chừa một cọng. Sau khi căng cái bụng, mình rảo bước về nhà, suy nghĩ về cách thức tạm biệt trần thế của mình. Thoáng nhìn quanh quất, người người vẫn qua lại, vẫn cười nói, các bác xe ôm vẫn tấp nập đưa đón khách, các đôi lứa vẫn sóng bước tay trong tay, chợt nhận ra là mình... quá cô độc. Có lẽ mình thật sự cần một ai đó lúc này, chỉ để đi cạnh mình thôi, ko cần làm gì đâu. Và mình cũng nhận ra là mình.... quá già cho cái trò tự vẫn này rồi


               Cái vụ chết chóc này làm mình mệt mỏi quá
               Hớp một ngụm sữa
               Lên giường nhắm mắt
               2 ngày nữa là thi rồi
            
               Ôi trời đất ơi

4 comments:

  1. Tôi đọc cứ nghĩ là bạn trẻ sưu tầm ở đâu đó. :))
    Bạn trẻ dạo này viết lách lên tay quá, thèm đc như bạn ghê =))
    Cơ bản là ko thấy yếu tố cảm thông nào cả, chi toàn yếu tố gây cười thôi =))

    Mà, thi tốt nhoé :))

    ReplyDelete
  2. Ô là la được khen ngại quá :"> !!
    Chém gió là chủ yếu chớ có suy ngẫm gì đâu, cậu mà cảm thông chắc tớ cũng xỉu luôn quá :)).
    Ừa, gì chứ môn này thì tui sẽ thi tốt thôi, hông có răng đâu :D:D.

    Kam sa hê yô nhá (phải không nhỉ ^^! )

    ReplyDelete
  3. cái suy nghĩ đó ở mức độ vừa phải cũng làm nên khối chuyện em nhỉ :P. Đọc sách, viết lách, ăn ngon, ngắm phố phường, nói chuyện với mẹ, xem film... <3. Không tồi tí nào :P. Như một chút gia vị vậy đó! Chị nói có sai k nhỉ ^^.
    Enjoy your journey ;)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thì có nhiều món ăn không cay thì đâu có ngon nữa đâu chị ^^!.
      Lâu lâu "lên cơn" 1 chút ấy mà :P

      Delete