Friday, 6 April 2012

Food maniac

    Cái sự tham ăn của mình là vô hạn, nhưng mà khả năng của mình là có hạn. Mấy bữa nay lúc nào cái bụng cũng đặt trong tình trạng báo động, thức ăn cứ vào liên tục liên tục. Hên là ở có 10 ngày, ở lâu hơn chắc má đem ra chợ bán lấy tiền cũng được ối. Cơ mà mình đột nhiên có một ước muốn nho nhỏ: giá mà mình có khả năng chia sẻ thức ăn, tức là sau khi mình ăn rồi thì thức ăn sẽ chuyển hoá thành 3 dạng: cảm giác no, độ đầy của bao tử và năng lượng. Mình chỉ cần mình có khả năng "chia sẻ" cả 3 dạng đó. Tức là sau khi ăn có thể đem cảm giác no, độ đầy của bao tử và năng lượng cho người khác cần chúng hơn. Ví dụ trẻ em châu Phi chẳng hạn. Khi đó các em sẽ bớt đói, có năng lượng, bụng căng căng chứ không xẹp lép, còn mình thì có thể tự do thoải mái thưởng thức các mỹ vị trên đời mà không lo sợ gì cả. Tuyệt cả đôi đường nhỉ :).


                 P/s: dạo này chắc bị lậm somebody that I used to know rồi, cứ lôi tata ra nghịch mãi (cái đoạn từng từng tưng tưng tưng tưng tứng tưng tưng ấy). Cơ mà hát dở quá :))))))

No comments:

Post a Comment