Người phương Đông nói chung, Việt Nam nói riêng, có một lối hành xử, mình tạm gọi nó là "im lặng là tự hiểu". Tức là, người ta không dùng lời nói để diễn tả điều mình cần truyền đạt, mà dùng... sự im lặng. Sẽ chẳng có gì nếu cả 2 phía đều có thể hiều được điều đó có nghĩa là gì, tức là thông điệp đã được truyền tải. Nhưng, vấn đề ở chỗ, không phải ai cũng suy nghĩ giống như ai, và cái sự tự hiểu ấy thường dẫn đến... tự hiểu lầm. Con người, sinh ra trong những hoàn cảnh khác nhau, tư duy và cách nhìn nhận cũng khác nhau, bạn không thể nào áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, hay ngược lại. Và khi không hiểu nhau thì làm sao sự im lặng có thể làm phương tiện giải quyết vấn đề trong giao tiếp được?. Điển hình, vợ thấy chồng đi với người phụ nữ khác, nhưng không nói, không gặng hỏi, lại trở nên im lặng, còn chồng cho đó là việc bình thường, cũng không cần giải thích. Rồi thời gian trôi qua, rạn nứt ngày càng lớn, chỉ vì một lí do ban đầu mơ hồ và không rõ ràng, lại có thể dẫn tới gia đình tan vỡ. Có thể, lúc đầu người vợ chỉ cần hỏi một câu, chồng giải thích, thì mọi chuyện có lẽ đã khác. 2 người đã im lặng, đã tự hiểu, và đã gây ra 1 tai hoạ. Và đó là một trong những điều diễn ra ngược lại mà mình thích ở văn hoá Mỹ. Người ta sẵn sàng nói những gì mình nghĩ, mình cần biết, mình muốn biết, mà không sợ người khác đánh giá mình, không sợ điều đó sẽ trở nên tàn ác hoặc máu lạnh. Những lời nói đó, như những vết thương ngoài da, ban đầu có đau thật, nhưng mà chỉ cần có "bác sĩ", "thời gian" và "thuốc thang" thì đều có thể lành được. Còn những "lời nói xuất phát từ sự im lặng" thì lại như những khối u ung thư ác tính, âm ỉ trong người, rồi nó lớn dần lên, và khi nó đã quá lớn để ta có thể phát hiện ra và có biện pháp chữa trị thì mọi chuyện đã quá trễ mất rồi. 1 trường hợp mình mới được nghe tâm sự: trai đang tự kỉ, thấy gái mà mình thầm thương trộm nhớ onl, muốn nói chuyện với gái, nhưng lại sợ gái đang bận, không có thời gian để mà cà kê với mình. Thế là trai chọn giải pháp im lặng, không làm gì. Nhưng mà mình đặt giả thiết khác: giả sử ở đầu bên kia, gái cũng mong trai mở lời tám chuyện với mình, vì đường đường là một đấng nữ nhi ai lại phải ngỏ lời trước bao giờ, mất giá hết. Và thế là gái cũng làm y như trai: im lặng chờ đợi. 2 người ngồi đó, đần thối nhìn cái màn hình, để thời gian trôi qua, tâm trạng thì bồn chồn, sốt ruột và trong đầu thì đầy rẫy câu hỏi "có thể được trả lời mà chả được trả lời gì cả". Và cả trai và gái đều không biết rằng: chỉ cần 1 câu mở đầu, 2 người đã có thể có những giây phút thật là vui vẻ với nhau, chứ không phải những khoảng lặng xờ tu pịt như thế kia.
Đôi lúc, mọi thứ trở nên rất dễ dàng, chỉ cần một cái mở miệng...
Nhưng mà người ta lại không làm thế...
Mình sống quá lâu trong cái môi trường này rồi...
Chết tiệt thật !
viết hay lắm cưng à, đây cũng là cái làm chị đâu đầu đấy ^^. Chị học "bớt im lặng" lại ^^
ReplyDeletehttp://phungthanhyuri.blogspot.com/2011/11/su-im-lang.html
DeleteDạ cảm ơn chị, em cũng đang cố gắng sửa đây :D
ReplyDelete