Vâng, tôi đang sống ở một đất nước tự do, tự do đến mức mà cái quyền tự do cơ bản nhất của con người: Tự do ngôn luận cũng ít nhiều mất cái tính chất "tự do" của nó; tự do đến mức mà nhu cầu giải trí của con người cũng không có "tự do" cho lắm (nghe nhạc, xem phim, đọc sách truyện); tự do đến mức mà người dân bị cướp đất một cách trắng trợn (hay ý các bác tự do tức là không bị ràng buộc bởi đất đai (!?) ) mà phải mãi cho tới về sau mới tìm được chút ánh sáng (hoặc có những trường hợp chả có tí ánh sáng nào luôn); tự do mà người dân phải trả thêm một khoản tiền vớ vẩn cho phương tiện của mình,... và còn nhiều cái tự do khác. Tất cả nhũng việc ấy, đều thường thông qua bởi một lí do, thường là một lí do ngớ ngẩn, lố bịch, thiếu cơ sở, lí do chỉ để cho có... lí do. Và rồi cái lí do đó được "nghiễm nhiên chấp nhận" mà không thấy có một "lời phản đối chính thức" nào (hay bị chôn luôn rồi ??). Và cái nguyên nhân chính, là những con người mà tôi ghét nhất ở đất nước này, chính là "các bác" đó.
Phải thừa nhận rằng, cái bộ máy kiểm duyệt văn hoá ở Việt Nam hiện h được điều hành bởi những con người cổ hủ, độc đoán, quan liêu và có phần hơi... ngu dốt (xin lỗi nói thẳng). Bây h là thời buổi nào rồi ? Chiến tranh sao? Phong kiến ah? Không, xin thưa, đây là thời buổi của thông tin, của internet. Mà chỉ đơn giản với vài giây gõ phím và vài cai click chuột, ta có thể tìm được mọi thứ mà ta cần. Vậy thì cấm các bộ phim, cắt cảnh, ngưng phát hành sách có lợi lộc gì ??? Nếu tôi muốn xem cảnh nóng, tôi có thể lên mạng, search bất kì bộ phim con heo nào mà tôi muốn, thể loại mà tôi muốn, diễn viên mà tôi muốn. Vậy tôi ra rạp để xem cảnh nóng làm gì? Đơn giản, nó là một phần của phim, dù xấu hay đẹp. Các bác có một cái miệng xấu, các bác có cắt nó đi không? Cắt nó đi, các bác chả giống con người nữa. Cắt cảnh phim đi, bộ phim chả còn là nó nữa. Tương tự với các cảnh thriller và kinh dị. Người ta không muốn xem, đơn giản người ta sẽ nhắm mắt lại, cắt làm gì ? Còn với sách, một số sách bị ngừng xuất bản và lưu hành với các lí lẽ rất củ chuối. Như cuốn "Sát thủ đầu mưng mủ" chẳng hạn, tôi đã mua và đã xem, và tôi thấy nó... chẳng ảnh hưởng gì tới ngôn ngữ Tiếng Việt cả. Ngôn ngữ là cái thay đổi từng ngày, từng giờ, những cái gì là tiếng lóng bây giờ sẽ trở thành chuẩn mực và qui phạm sau này. Các bác có chắc rằng cái thứ tiếng Việt đang được sử dụng bây giờ là "chuẩn" nếu đem về thời xưa không. Thay đổi là tất yếu, và làm ơn đừng có làm những hành động ngu xuẩn để ngăn chặn sự thay đổi, chẳng có ích gì đâu. Còn về âm nhạc, một trong các lí do người ta ngại đến VN, 1 phần là họ sợ "cái của mình" bị các bác cắt xén, qui chụp và điều chỉnh lại theo ý các bác. Các bác thử nghĩ xem, mình bỏ ra bao nhiêu công sức cho tác phẩm của mình, rồi sang VN để các bác bắt hát "Ai yêu nhi đồng = bác HCM" thì sang làm cái quái gì? Anh đi vòng vòng xung quanh cũng được ối tiền rồi.
Còn cái vụ cướp đất đai một cách công khai của các bác. Tôi chẳng cần nói mấy vụ trên báo, mà xin nói thẳng 1 sự việc chính tôi tai nghe mắt thấy (khỏi chối nha :D): Bên đây có một chị, ở trên Lâm Đồng, hồi trước cũng khá giả. Khoảng nửa năm trước, các bác tới, cướp đất của người ta. Bây h gia đình đó phải khốn khổ chạy vạy khắp nơi, tiền đóng học cho con cũng không đủ, phải nhờ người khác phụ thêm mới đảm bảo cho chị ấy tốt nghiệp được (chị ấy còn 1 năm nữa thôi). Đấy, hoà bình thịnh vượng đấy, mà các bác vẫn có thể hồn nhiên như con..... vậy đấy. Huống hồ là cái hồi các bác "ùa" vào giải phóng miền Nam (nói thật là hồi đó tôi thấy hãnh diện lắm, h hết hẳn rồi), bao nhiêu tiểu tư sản, địa chủ trung lập (tôi mà sống thời đấy đơn giản là tôi cũng trung lập, tại vì tôi... không thích dính vào chiến tranh) cũng bị các bác cướp không đó thôi. Có kêu được tiếng nào đâu ?! Bây h tôi mới hiểu cái ý nghĩa của từ "cướp ngày": cướp đêm thì cướp được ít, lại nguy hiểm; cướp ngày vừa an toàn, chiến lợi phẩm lại khẳm hơn nhiều. Ở đâu thì cũng có chuyện cá lớn nuốt cá bé, nhưng mà muốn nuốt thì cũng phải theo một số qui tắc nhất định nào đó. Ở VN hả, VÔ TƯ ĐI!!
Mỗi khi đi học (phải đọc, chứ tôi biết nó thế nào nên cũng chả muốn xem) nhìn cái phân tích về lạm phát hay thêm các chỉ số kinh tế ở VN là tui lại buồn. Cái cột inflation rate của nước mình nó cao chót vót luôn đó mấy bạn. Nhục không? NHỤC chứ! Đương nhiên lạm phát là một phần tất yếu của pt kinh tế, nhưng cái kiểu lạm phát như ở việt nam thì... không đỡ được. Và cũng chả có mấy quốc gia chống lạm phát = cách bơm tiền vào cả. Giống như tô mì đã vữa rồi, các bạn đổ thêm nước sôi vào vậy. Rồi nghị định này, nghị định nọ, nghị định nào cũng.... NGU như nghị định nào, muốn tìm chút ánh sáng cũng thấy khó...
Trai gái yêu nhau lâu lâu cãi nhau to vẫn có thể làm lành được, thậm chí sau đó còn hiểu và yêu nhau hơn. Nhưng trai gái yêu nhau cũng lại chia tay vì cứ có nhiều lí do nhỏ nhặt góp vào, góp vào,... Các bác cũng thế, những hành động của các bác không thể nào khiến tôi yêu được. Nếu dược lựa chọn giữa: kiếm nhiều tiền và được mọi người yêu quí, và kiếm nhiều tiền hơn nhưng bị người khác khinh bỉ, căm ghét, hận thù,... thì có lẽ tôi sẽ chọn cách số 1. Lâu lâu các bạn của tôi có mỉa các bác (họ là người Cộng Hoà, nói vui thôi chứ tôi cũng chẳng bận tâm lắm): có kinh nghiệm hơn chục năm.... sống trong rừng rú thì lãnh đạo đất nước kiểu gì ? Ờ mà vẫn lãnh đạo, = luật rừng đó thôi. Người ta bảo tôi cứ đặt niềm tin vào chế độ, rồi sau này sẽ khá hơn. Nhưng mà tôi thấy càng về sau càng tệ hơn thì phải (!?) Ông cậu tôi nói đúng: "XHVN bây h có khác gì phong kiến hiện đại đâu!". Ờ mà nếu sau này, có ai đó, đủ sức đứng lên để thay đổi chế độ, thì tôi sẽ không ngần ngại trở mặt đâu (à mà nói trở mặt không đúng, tôi về phe các bác khi nào nhỉ :) ). Nhưng mà chắc ước mơ cũng chỉ là ước mơ, vừa mới nhú là các bác bắn bỏ mẹ rồi còn gì...
(Bài viết mang tính chất xả stress vì quá bức xúc, tính chất xây dựng cũng không có nhiều đâu)
Thôi QA về rồi 3 tụi mình ở nhà down film coi máy tính, ăn bắp rang,...mở máy quạt chắc cũng giống rạp :))
ReplyDeleteUhm bí quá làm zậy có khi còn vui hơn :)), đỡ phải chạy ra ngoài đường nắng
ReplyDelete