Saturday, 31 March 2012

Nhật kí hành trình 31/3/2012 (mới thi xong nên viết hơi dài).

     7h15: Chàng thức dậy, đơn giản là vì chàng không được phép ngủ nữa. Dù sao thì chàng cũng đã ngủ một giấc ngủ dài, tới 4 tiếng đồng hồ lận. Lần nào cũng thế, cứ mỗi khi gần được về nhà là chàng mắc chứng mất ngủ trầm trọng. Lúc nào mà chàng muốn đi ngủ lúc 12h thì thế nào cũng phải tới... 2 rưỡi 3h chàng mới ngủ được. Chàng thấy háo hức, sốt ruột, mong chờ,... rồi nó hoá thành hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ khác nhau, cứ thế mà nảy nở trong cái bộ óc nhỏ bé của chàng. Trong 2 tiếng 30 phút đồng hồ ấy, chàng từ bay từ trên trời tới bơi xuống đại dương, từ đại sự tới tiểu tiết. Từ khủng hoảng tài chính cho đến chọn chuyên ngành, thậm chí lâu lâu nó tự hỏi không biết nhỏ bạn của nó đang... nằm ngủ tư thế gì nữa  :-??. Nhưng nhiều nhất vẫn là ý tưởng để viết blog. Cứ tới khi nó nằm xuống là trong đầu nó hiện lên bao nhiêu cách diễn đạt hay, bao nhiêu cách dùng từ độc, lạ và dí dỏm, rồi ý tưởng nối tiếp ý tưởng, câu văn nối tiếp câu văn,... nhưng đơn giản là nó không thể ngồi dậy và cặm cụi mở lap rồi viết được. Rồi đến sáng hôm sau, mọi thứ đều tan biến, hay chỉ đọng lại mờ mờ ảo ảo, và không hay ho như lúc đầu. Thôi quay lại với nhân vật chính, chàng ngáp một cái rõ là to, mồm ngoác hết mức có thể, có lẽ nhét cái chổi lông gà zô cũng vừa. Sau đó, chàng uể oải đặt hai chân xuống giường. Vừa đặt chân phải xuống thì: "Ôi cái đ**!!", chàng rủa thầm trong đau đớn. Cái gót chân phải của chàng nó lại biểu tình. Từ khi chàng có ý thức rèn luyện bản thân, chăm chỉ tập thể dục thì cũng là lúc cái chân phải của chàng mắc chứng "đòi vận động", tức là nếu hôm trước chàng không cho em nó hoạt động công suất cao thì hôm sau nó sẽ khiến chàng phải kêu gào như thế. "Thôi mặc kệ", chàng tự nhủ, rồi lết cái chân đau vào phòng tắm, đánh răng, rửa mặt, soi gương, ngắm vuốt. "Đẹp trai rồi", chàng khen thầm sau khi lấy khăn mặt xoa xoa vài cái lên mặt. Có xíu nước lên mặt dù sao cũng giúp chàng tỉnh táo, dù người vẫn thấy mệt. Rồi chàng kiểm tra đống hành lí đã soạn hôm qua. Xong xuôi, chàng khăn gói chỉnh tề, lên kinh ứng thí.

     8h30: ngày thi cuối có khác, sĩ tử đứa nào mặt cũng xìu như bún thiu. Nhưng đảm bảo, sau môn này thôi, ai cũng sẽ tươi hơn cá ở chợ vào buổi sáng. Nhưng mà hiện h, đúng là chàng chỉ muốn làm quách cho xong rồi về nấu cơm mẹ ăn ah nhầm ăn cơm mẹ nấu. Lên phòng thì, chàng bắt gặp nhỏ (đúng hơn là chị) bạn người Iran. Tếu táo một hồi mới biết chị í đăng kí 3 môn. KHIẾP! vậy là 2 4 6 học từ 9h cho tới 7h tối liên tục luôn. Sau đó giám thị mở cửa cho thí sinh vào phòng thi. Chàng bước đi, hiên ngang và dũng mãnh, toàn thân cháy lên một ngọn lửa nhiệt huyết như siêu xay da. Nhưng rồi cái ngọn lửa ấy tắt phụt chỉ sau 10s, đơn giản cùng vì một lí do hết sức khoa học: cái lạnh trong phòng đã dập tắt lửa nhanh chóng. Nhưng không sao, chàng còn một ngọn lửa cháy âm ỉ ở trong tim. Học kỳ này chưa bao h chàng ngồi trong một cái phòng lạnh như thế, mặc áo rồi mà vẫn rét run lên, lại còn đối diện cái máy lạnh nữa. "Chưa gì mà địa đã không lợi rồi :-<", chàng tự nhủ, rồi ngồi vào bàn. Trước khi lật đề, chàng bắt đầu thực hiện các thao tác quen thuộc: quay cổ tay, ngón tay, khớp tay cho nó dẻo nhằm... hỗ trợ việc viết lách. Rồi chàng hít thở sâu 3 lần, rồi nhẹ nhàng và tinh tế, chàng lật tờ đề lên. Nhìn vào câu 1, và chàng nhớ tới lyric trong một bài hát của The Lonely Island : "...and I jizzed in my pants". Ngọn lửa âm ỉ trong tim chàng bỗng nhiên phụt tắt. CÁI GÌ THẾ NÀY !?! Phần này có ra sao !?! Hoảng hốt, hoang mang, bấn loạn, chàng đảo mắt lia lịa tới những câu khác. Có hướng, làm được, đơn giản, hơi tricky nhưng chàng đã tìm ra cách làm, làm bừa chắc cũng được 70%... các câu sau không "bóp" như câu đầu, chàng thở phào một cái, rồi lấy que củi và đá lửa nhóm lại ngọn lửa trong tim. "Ít ra thì thiên nó cũng thời". Rồi chàng đặt bút viết. Nhưng ngặt nỗi, cứ viết được 10 phút là chàng lại phải rụt tay vào áo lạnh để... lấy nhiệt, không thì 2 tay chàng sẽ bị "băng phế" mất. Nhưng mà trời tính lúc nào cũng hơn người tính, cái sự "địa không lợi" nó dẫn tới cái sự "nhân không hoà". Đột nhiên chàng đau bụng dữ dội, đau vật vã mà không biết tại sao. Mới đầu chàng đổ thừa 2 cái... bánh mì pa tê mà chàng ăn buổi sáng, nhưng sau đó chàng chắc rằng cái máy lạnh quái ác kia đã hại chàng. Chàng vẫn cắn môi viết, nhịn đau mà tì từng nét chữ trên giấy, như người lính bị thương nơi sa trường vẫn cố gắng cầm súng tiêu diệt càng nhiều địch càng tốt. Nhưng mà... sức người có hạn. Chịu hết nổi, chàng xin giám thị ra ngoài, vừa tới gần NVS thì cơn đau biến mất, chàng hiều vấn đề và quay lại tiếp tục chiến đấu. Khi chàng hoàn thành bài thì thì còn khoảng 25 phút, nhưng chàng quá ghét cái môn này đến mức không thèm kiểm tra. Chàng nộp bài, và phủi mông ra về luôn.Ra quán trà sữa lấy cuốn sách bà chị gửi về, chàng ghé 7-11 mua một cái burger và cheese sausage, mặc dù chàng không thật sự đói, nhưng mà chàng biết là sẽ nguy hiểm thế nào nếu không có gì bỏ vào mồm. Rồi chàng về nhà, thay quần áo, nhìn một lượt xem có xót gì không. Lần nào về chàng cũng có cảm giác quên một cái gì đó, nên chàng nhìn thật kĩ, thật kĩ, thấy đủ rồi, chàng lôi hành lí ra ngoài, khoá cửa lại, đứng im trong vòng 3 phút nữa, nghĩ lại xem có quên gì không. Tự nhủ không quên gì nữa, chàng phi xuống dưới nhà, đón taxi ra sân bay. Nhưng mà thật ra là chàng có quên thật, nhưng mà chúng không ở ngoài thì sao mà thấy !? Đó là cục pin laptop trong hộc bàn và bịch thịt trong tủ lạnh :-< ... Lúc này đã là 12h 30


   1h: Chàng có mặt tại sân bay, làm thủ tục check in và vào hải quan làm re-entry. Sân bay vẫn đông như mọi lần, vẫn đủ thành phần như mọi lần, chàng vẫn tay xách nách mang như mọi lần. Chàng có một cái tự hào nho nhỏ là đi máy bay rất là nhiều, cho dù đứa khác có đi học xa hơn chưa chắc đã đi nhiều như chàng (mắc quá ai dám đi :)) ). Rồi người ta chụp hình thẻ để có hình làm re-entry. Và chàng có dịp diện kiến dung nhan của mình. MÁ ƠI ! Chàng kinh hãi nhìn vào khuôn mặt của mình. Quần áo lôi thôi, đầu tóc thì vô tổ chức như sau nội chiến, cái mặt thì phờ phạc vì mệt mỏi và thiếu ngủ. Trông chàng chẳng khác nào đệ tử sát thủ Lê Văn Luyện, ko chí ít thì cũng là xì ke mới trốn trại. Tấm này mà dán vô cái bản Wanted chắc người ta cũng gô cổ chàng vô nhà đá mất. Trong lúc đợi người ta làm thủ tục, có 2 mẹ con người Pháp tới làm, trong lúc bà mẹ điền form thì cô con gái nhỏ tới bên chàng, giơ món đồ chơi của cô bé ra và luyên thuyên một tràng tiếng Pháp. "Đâu ra con bé cưng thế này?" chàng ước sao bây h mình biết được chút tiếng Pháp, để có thể nói chiện zới con bé. Pedo-assholes, I can feel you now ! Rồi người ta trả lại passport, chàng tiếp tục vào trong.

    Cái sự đi máy bay thì có 40% là đi còn lại là chờ đợi. Kỳ này chàng lại đi hơi sớm, và phải chờ thêm 1 tiếng nữa để người ta mở "gate" cho vào sảnh chờ máy bay. Lúc này chàng chỉ muốn ngủ, nhắm tịt mắt lại, nhưng vì sợ lỡ đi nhiều thứ tốt đẹp, chàng lại cố gắng mở mắt ra. Tại đây, lúc soát vé, chàng bắt gặp 3 người-2 nam 1 nữ, học cùng trường, chàng biết vì nhìn đồ đạc của họ, nhưng họ không biết chàng học ABAC đâu. Mà chàng thì lại mắc chứng "sợ đồng hương" thấy không thân được thì cũng tảng lờ thôi. Chàng ngồi ra một góc, lại phải chờ thêm một tiếng rưỡi nữa. H chàng có thêm thời gian để suy nghĩ. Hôm qua chàng phản ứng hơi thái quá chăng? Lâu lâu người ta quên, tính người ta vô ý trước h chàng biết thừa mà? Sôi máu làm gì? Mà thôi, cái gì qua thì coi như xong, không tính tới. Mà tính chàng là vậy, không hài lòng cái gì thì nói ngay, bằng cách này hay cách khác, rồi người ta có hiểu, có nhận ra hay không thì... đó là chuyện của người ta, dù sao mình cũng nói rồi, còn sau đó coi như chưa có gì xảy ra hết. Skipp all. Rồi chàng nhìn ra cái khung cảnh "hùng vĩ" trước mắt: cái sảnh thông cửa kiếng ra sân bay, nơi chàng nhìn thấy bao nhiêu là chim sắt đang đậu. Nhưng lọt vào mắt xanh của chàng chắc thì chỉ có em Fly Emirates sang trong quí phái và một em Ethiad. Các hãng hàng không của Ả Rập. Phải rồi. Hàng không Ả Rập. Extra luxury. Vâng, một ngày nào đó, chàng sẽ một tay là nàng, một tay là đứa con trai kháu khỉnh, dắt nhau lên chiếc máy bay ấy mà tận hưởng cái khoái lạc của cuộc đời. Nhưng mà cái viễn cảnh ấy chỉ xảy ra khi chàng cưới vợ là tỉ phú, hay tới lúc đó thì con chàng cũng chẳng còn kháu khỉnh cho cam. Không thì chàng phải không gia đình, cày cuốc hết công suất thì may ra... Thôi thì lúc đó một tay cầm chai nước, một tay cầm ổ bánh mì lên làm lao công cho cái máy bay cũng được zậy. Rồi chàng soạn lại các kế hoạch của mình. Chàng là kẻ lắm mưu nhiều kế, mưu ma chước quỉ thì không thiếu. Lâu lâu chàng vỗ ngực tự xưng mình là "Evil Genius", mà tự sướng thế thôi, kế hoạch của chàng bể mấy hồi, mà chàng cũng chả quá evil, lại càng không phải genius làm sao mà gọi là evil genius được !?! Vẫn còn thời gian, ý tưởng lại ùa đến, chàng lục lọi trong cặp xem có mẩu giấy nào không, và tất cả chàng có chỉ là một cái bao thơ. Nhưng mà không sao, có gì dùng nấy. Chàng xé các mấu dán của bao thơ ra, một cách cẩn thận, thế là chàng được một mảnh giấy kha khá. Chàng bắt đầu hí hoáy viết, lâu lâu ngước nhìn lên khung cảnh xung quanh. Chàng tưởng tượng đến clip "sad angel", khi mà ông tác giả cũng tức cảnh sinh tinh như thế. Nhưng mà cái của ông thì gọi là... masterpiece, còn cái của chàng phúc đức lắm thì cũng chỉ là... fertilizer thôi :-<. Nhưng kệ, chàng cứ viết, và người ta cứ ngó chàng như một thằng hâm làm chuyện ngớ ngẩn với một cái envelope. Viết hết giấy, mà ý tưởng vẫn còn, chàng nghĩ tới tờ giấy thứ 2: cái túi nôn trên sân bay. Cũng vừa lúc tiếp viên mở cửa lên máy bay cho mọi người, chàng bước vội về ghế của mình. Lúc này đã là 4h, máy bay trễ nửa tiếng.


       Nhưng mà đời không như là mơ. Chàng ngồi ngay giữa một ông doanh nhân người Hoa trông có vẻ khó tính, bên phải là một cô cũng không vui vẻ cho lắm. Chàng mà làm cái chuyến đó chắc độn thổ mất. Thế là "anh chỉ biết câm nín" ngồi yên. Thôi thì chợp mắt tí vậy. Chàng chợp được một lúc thì mở ra, thấy máy bay bắt đầu chao đảo và tiếp viên nói nói cái gì đó. Mừng húm, vậy là sắp hạ cánh. Nhưng đời lại không như là mớ (lần 2), em nó chỉ vừa cất cánh, và chàng mới nhắm mắt được có 15 phút mà thôi. Thôi thì cố gắng lim dim miếng nào hay miếng đó. Cái quãng thời gian này thiệt là dài đằng đẵng. Nhưng cuối cùng thì máy bay cũng hạ cánh. Nhanh nhất có thể, chàng vác cặp đi ra. Tới cục hải quan, theo kinh nghiệm chiến trường, chàng chọn ngay quầy của 1 chị trông có vẻ hiền lành dễ chịu mà khai báo. Nhưng lần này, chàng lại lầm, sau đây là đoạn hội thoại.

       Chị: em đi lâu chưa?
       Chàng: dạ 2 tháng trước.
       Chị: về bao lâu?
       Chàng: dạ 10 ngày.
       Chị: em đi làm gì?
       Chàng: dạ học (bắt đầu sốt ruột)
       Chị: sao học mà về sớm vậy?
       Chàng: dạ mới thi xong.
       Chị: nhà em có anh chị em gì không?
       Chàng: không em là con một.
       Chị: con một mà cũng được cho đi à?
       Chàng: ơ (WTF????)
       Chị: ... *dòm dòm cái passport*, *dòm mặt chàng trìu mến* thôi được rồi em đi đi
       Chàng: em cám ơn (con đội ơn má ^:)^)


      Rồi chàng ra lấy hành lí, đoàn tụ với mẹ mìn à không mẹ hiền yêu dấu. 2 mẹ con bắt taxi về nhà. Đúng là xăng tăng, tiền nó cũng tăng khủng khiếp :-<... Về tới nhà, chàng gọi điện thu xếp với 2 cô bạn yêu quái àh lại nhầm yêu quí của mình. Chàng năn nỉ bạn B để chàng và bạn A tới. Sau 1 hồi bạn B cũng xiêu lòng (người ta không ngại thì ngại giề hở :-w). Rồi chàng tắm rửa sạch sẽ, xuống nhà ăn cơm, nghe thầy u bảo ban, phụ mẹ rửa chén. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ con ngoan, chàng mở lap, lại thu xếp với đứa em và thàng doggie black, cả thằng tịnh và anh trai của chàng. Xong xuôi hết, chàng làm li chè tẩm bổ, viết cái nhật kí dài loằng ngoằng này. Tới dòng này, chàng đã thấm mệt, có dấu hiệu buồn ngủ. Vậy nên chàng xin... gác bút tại đây. Oáp, ngủ thôi. 11 rưỡi rồi á

                    P/s: à mà thôi chả nghĩ ra cái p/s gì cả, mệt rồi. 

No comments:

Post a Comment