Hôm nay đã là cái 8/3 thứ 2 con
không có mặt ở nhà. Mặc dù đã dặn ba mua một cái gì đó thật ngon để mẹ không phải
nấu cơm hôm nay, con vẫn muốn được ở nhà và cả nhà mình cùng ăn uống với nhau
vui vẻ. Nhớ ngày trước, mỗi khi đến ngày này, con và ba đều mua một con gà về
luộc, nấu canh mồng tơi, làm tất cả mọi việc nhà mà mỗi ngày mẹ đều gánh vác,
chờ mẹ đi làm về và cả nhà cùng ăn cớm. Hình như cái món gà luộc mồng tơi thành
truyền thống gia đình mình rồi mẹ nhỉ, con đi xa về, cũng ăn món đấy, đơn giản
mà ngon biết bao. Rồi con với ba cũng mua một món quà cho mẹ, ba chi còn con đi
mua. Với phương châm “tối giản hoá mọi thứ” của nhà mình thì đúng là mỗi lần tìm
một món quà cho mẹ cũng khó giống như con kiếm người yêu vậy. Mẹ không son phấn,
không nước hoa, không mỹ phẩm đắt tiền, không đeo trang sức, và thể là quà 8/3
dành cho mẹ đều là những thứ giản dị: khi thì đôi dép trong nhà, lúc thì bộ quần
áo mặc ở nhà, khi thì là một cái kẹp tóc hơi “kiểu cách” một tí. Và hầu như
ngày đó là 1 trong ít hôm cả nhà mình chưa bao h tranh cãi chuyện gì. Với góc
nhìn của một đứa trẻ đã sống dưới sự bảo bọc của mẹ hơn 18 năm trời, con có quyền
tự hào mà nói rằng mẹ của con là một trong những người mẹ tuyệt vời nhất trên đời.
Không phải “mẹ hát con khen hay”, mà tất cả những điều mẹ làm được, theo con thấy,
thì không phải người mẹ nào cũng có thể hoàn thành một cách trọn vẹn được
như vậy.
Với vị trí của một người mẹ, mẹ
không bao h khiến con phải thất vọng. Từ bé đến lớn, mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc
của con, và nói theo kiểu game thủ thì lúc nào con cũng được mẹ “support tới
nóc”. Mỗi khi con đau ốm bệnh tật, mẹ luôn túc trực cạnh bên, chỉ khi con ngủ rồi
mới yên tâm làm việc của mình. Mỗi lần bị bệnh, con thích lắm. Vì được nghỉ học,
vì được mẹ pha cho món nước chanh “phục hồi sinh lực” tuyệt vời của mình, được
mẹ mua cho đồ ăn ngon nếu đi làm về, được uống sữa mỗi tối và được nhõng nhẽo mẹ.
Con chưa bao h phải tới bệnh viện, vì nhà mình đã là bệnh viện tuyệt vời nhất
và mẹ cũng đã là bác sĩ tuyệt vời nhất rồi. Về chuyện học hành, thì mẹ là nhà
tư vấn số 1. Và chưa bao h con phải hối hận khi nghe lời khuyên của mẹ cho các
quyết định của mình. Có lẽ vì vậy mà con luôn biết giữ thăng bằng trong việc học
của mình, đôi khi nó cũng chông chênh, nhưng chưa ngã lần nào. Sắp tới con phải
chọn chuyên ngành, và một lần nữa con rất cần lời khuyên của mẹ đấy. Kể cả khi
con cần tư vấn tâm lí, tình củm, vân vân,… thì lúc nào mẹ cũng chỉ nói rất đơn
giản và nhẹ nhàng, không dông dài và vòng vo (như ba và con), và con ước sao
con có thể nói ngắn gọn, và hàm súc đơn giản như thế.
Trong nhà mình, mẹ không những là
người giữ lửa, mà còn giữ cả nước nữa. Không ít lần mẹ đã chữa cháy cho cái gia
đình này. Nếu không có mẹ, con nghĩ có nhiều khi con với ba cũng không nhìn mặt
nhau rồi cũng nên. Càng lớn, mẹ dạy con một điều rằng: đôi khi cần phải nhận
thiệt thòi về mình để hướng đến những cái tốt đẹp hơn. Và hình như con cũng bắt
đầu sống như vậy, một cách vui vẻ hơn trước. Vài lần ba có nói gì đó dưới nhà,
và con thấy mẹ lên phòng rồi nước mắt mới bắt đầu rơi, con cảm thấy vô dụng và
bất lực khi không thể làm được gì cả, chỉ đến gần bên và vỗ về. Mỗi khi nhìn những
người quan trọng với con phải buồn phiền,phải khóc, con sợ lắm, và cũng cảm thấy
vô cùng khó chịu nữa… Mọi thứ trong nhà, đều một tay mẹ quán xuyến, từ chuyện học, tiền bạc, cơm nước, đất đai, và còn chấp nhận cả những sở thích mang tính ngẫu hứng và có phần hơi.... điên rồ của ba. Và mẹ luôn dạy con phải biết tôn trọng phụ nữ. Và quả thật nếu họ làm được như mẹ, thì họ quá xứng đáng được tôn trọng.
Trong quan hệ với mọi người xung
quanh, mẹ cũng đáng để con phải ngưỡng mộ. Hầu như, và gần như không có ai, có
ác cảm với mẹ. Trái ngược hẳn với ba, với cái tính gàn dở của mình, thì có biết
bao nhiêu người không ưa, cho dù có phải là “người tốt” hay “người xấu”. Mẹ sống
chan hoà với mọi người xung quanh, và đồng nghiệp cũng không một ai có lí do gì
để ghét bỏ. Thậm chí, mẹ chơi với 2 nhóm người không ưa nhau, nhưng họ vẫn quí
mến mẹ. Mẹ còn thân được với những bà bác khó tính nhất, và họ vẫn thường rỉ
tai con rằng : “hãy học cách ứng xử như mẹ mình nhé Tí!”.
Trên đời có 3 thứ mẹ chả bao h từ
chối con: đồ ăn, sách và quần áo. Con yêu lắm những buổi tối lang thang ngoài
đường mua đồ ăn tối, rồi đến tối 2 mẹ con vừa xem phim HQ vừa đánh chén, công
nhận là nó vui dễ sợ. Mẹ lại sợ béo, và mỗi lần như thế mẹ lại bảo con tiếp tay
cho mẹ mập ra, con cười chọc mẹ :”Béo…tốt mà mẹ :D!”, còn gu ăn mặc của con thì
đó h vẫn thế, đến mức chỉ cần đi với mẹ trong siêu thị là mẹ biết con để ý cái
áo nào, cái quần nào. Mà nhiều khi con chẳng mún mua mà mẹ cứ “tiếp tay cho kẻ
xấu” hoài, ôi thiệt là ngại quá đi.
Còn nhiều thứ con vẫn muốn nói với
mẹ lắm, nhưng có lẽ không bao h con cho mẹ xem bức thư này đâu, có lẽ vì nó
hơi….quá sến đối với 1 đứa con trai. Và với con, mẹ lúc nào cũng là số 1, và nếu
mẹ là số 2 thì cũng chẳng có ai số 1 cả. Chúc mẹ luôn được khoẻ mạnh. Hôm trước
con đã đi siêu thị, mua cho mẹ loại nhuộm tóc mà mẹ yêu cầu, mẹ bảo mua rẻ
thôi, nhưng con đã chọn loại tốt hơn, và trả bằng tiền học bổng của mình. Vậy
là tóc mẹ đã bạc quá nhiều, đến mức cần phải nhuộm rồi sao :(. Cho dù đến một ngày
nào đó, giữa chốn đông người, mẹ vẫy tay gọi con, kêu to :”tí ơi tí ơi”, thì
con sẽ không bao h ngần ngại chạy đến, ôm mẹ thật chặt, thơm lên trán, lên má.
Ai cười, ai giễu, mặc kệ họ, vì chính họ mới là những kẻ ngốc. Cho dù có bao
năm nữa trôi qua thì con vẫn là thằng con trai bé bỏng của mẹ, cũng không lớn
hơn được. Thôi không dài dòng nữa nữa, tặng mẹ 2 bài hát nhé, “Lovesongs” và “Người số
1” này ;) .
However far away I will always love you
However long I stay I will always love you
Whatever words I say I will always love you
I'll always love you
I'll always love you
Cause I love you
However long I stay I will always love you
Whatever words I say I will always love you
I'll always love you
I'll always love you
Cause I love you
Sống chưa bao giờ biết nghĩ cho riêng bản thân mình
1 tay làm tất cả việc nặng nhẹ trong gia đình
Luôn chịu đựng mọi sức ép trong buồn tủi,lặng thinh
Bao gồm luôn cả việc...tao bị mời phụ huynh
Đó là mẹ tao ! 1 người mẹ tuyệt vời
Có vất vả đến đâu,cũng không than nửa lời
Tất bật vì chồng con,vì miếng cơm manh áo mới
Nói chung ngoài giờ đi ngủ hầu như...ít khi nào được thảnh thơi
Ấm no dành cho tao,còn đói khổ mẹ chịu
Chạy chữa từng phóng khám những lúc tao đau yếu
Và khi thấy mẹ khóc, tao mới bắt đầu hiểu
Hơn 20 năm vì anh em tao mẹ đã hy sinh thật nhiều
Sau tất cả mọi chuyện tao chỉ muốn nói rằng
Dù sau này theo năm tháng,tính tình mẹ thay đổi
Dù mẹ giống như bà hay chửi bới sáng tối
Thì cuối cùng với tao...mẹ vẫn là vô đối
1 tay làm tất cả việc nặng nhẹ trong gia đình
Luôn chịu đựng mọi sức ép trong buồn tủi,lặng thinh
Bao gồm luôn cả việc...tao bị mời phụ huynh
Đó là mẹ tao ! 1 người mẹ tuyệt vời
Có vất vả đến đâu,cũng không than nửa lời
Tất bật vì chồng con,vì miếng cơm manh áo mới
Nói chung ngoài giờ đi ngủ hầu như...ít khi nào được thảnh thơi
Ấm no dành cho tao,còn đói khổ mẹ chịu
Chạy chữa từng phóng khám những lúc tao đau yếu
Và khi thấy mẹ khóc, tao mới bắt đầu hiểu
Hơn 20 năm vì anh em tao mẹ đã hy sinh thật nhiều
Sau tất cả mọi chuyện tao chỉ muốn nói rằng
Dù sau này theo năm tháng,tính tình mẹ thay đổi
Dù mẹ giống như bà hay chửi bới sáng tối
Thì cuối cùng với tao...mẹ vẫn là vô đối
No comments:
Post a Comment