Có thể nói ngày mình ra hà nội là ngày cực kì đen đủi: Phải chi ra thêm một khoản tiền cho cái đống hành lí dở hơi đó (tham lam là tốt, nhưng tham lam quá lại là một thảm hoạ =.=); không những thế, cái điện thoại yêu quí cũng rơi tạch xuống đường lộ vỡ tan thành 3 mảnh (phải chăng em ấy biết không còn được phục vụ chủ nhân nữa nên quyết "tự sát" để chủ nhân của nó không bao giờ quên được chăng?). Nhưng một cái sự may mắn nhẹ là hôm đây được ăn một bữa ăn ngon, và gặp một em gái rất ư là thú vị: em thích đi phượt, thua mình 2 tuổi, và đã đi lang thang khắp mọi miền bắc bộ với chiếc xe máy. Em kể cho mình nghe về đội phượt của em, về việc mọi người bắt đầu chuyến đi vào 9 giờ tối tới 5 giờ sáng hôm sau, tất cả đều trên xe đạp, từ lúc thành phố trở nên vắng người, quay về với cái trạng thái yên tĩnh của nó. Em và nhóm bạn đạp xe suốt bờ hồ, rồi ăn bắp nướng trên cầu Long Biên, nhâm nhi chút nem rán ở phố Tạ Hiên, rồi ngắm mặt trời lên và treo cờ ở quảng trường Ba Đình. Ôi, sự lãng mạn của tuổi trẻ. Mình cũng mong sẽ được ít nhất một lần trải nghiệm như thế, với nhóm bạn tâm đắc, nhưng với những địa điểm ở Sài Gòn. Hẳn sẽ vui biết mấy.
Hà Nội đang ở cuối thu, sắp vào đông. Tiết trời se lạnh dễ chịu, nhưng nó lại là cơn ác mộng cho cái mũi khốn khổ khốn nạn vốn không ưa lạnh của mình. Nhưng dù sao thì được mặc áo dài tay và ăn bánh cuốn nóng trong cái tiết trời se se thế này cũng là một cảm giác dễ chịu khó tìm ở quê nhà. Vậy là sắp hết tuần, và sắp trở lại miền Nam, bắt đầu cuộc sống thường nhật.
Mình đang hơi dỗi mẹ, chắc là vì cái giao hẹn mà mình và mẹ đã cam kết với nhau từ trước. Có lẽ bây giờ mẹ đang tỏ vẻ như không muốn thực hiện nó một chút nào. Mình hơi ích kỉ phải không? Mình đoán chắc hiện giờ mẹ đang gặp một số khó khăn, và thực hiện cam kết ấy có thể khiến mọi chuyện lại càng khó khăn hơn. Nhưng giữ lời hứa với đứa trẻ của mình cũng là một điều quan trọng lắm chứ? Chẳng biết nữa, một kiểu dilemma, nhưng mình sẽ cố gắng không làm một đứa trẻ hư, một kẻ vời vĩnh và không biết suy nghĩ cho gia đình.
À, một tin vui, dựa vào cái Comm GPA hiện tại thì có lẽ mình không bị rớt môn nào, mặc dù mấy cha làm điểm chưa công bố điểm số cụ thể. Đó cũng là một lí do đáng để ăn mừng sau khi kết thúc một học kì gian nan vật vã như vậy chứ.
Mình thích The escape plan và Ender's game. Không biết fan nghĩ sao nhưng xét trên phương diện một bộ phim thì Ender's game không tệ một tí nào. Có lẽ phải tìm sách về đọc thử xem sao.
Vô tình nghe đươc "500 Miles" của J.T cover lại. Bây giờ thì mình sẽ chờ "Inside Llewin Davis" để coi. OST trong bài hát hay phết, đặc biệt với ai thích nhạc folk, mình không thích nên khoái một số bài thui. Mấy bạn nghe thử nha ! :D
Chúc mừng cậu nhá!!!! Fu nói rồi. QA sao rớt dc :))
ReplyDeleteYAYYYYY :P
Delete